Tuy rằng trên dưới Đại Hán vẫn giữ nghiêm cơ mật rồi, mặt biển tương quan cũng tiến hành phong tỏa rồi, nhưng mạng lưới nghiêm mật đên cỡ nào cũng sẽ có cá lọt lưới, huống chi còn là mặt biển rộng lớn vô ngần? Hải quân dù giả dạng thành hải tặc tiến hành tập kích quấy rối thế nào, vẫn có thương thuyền của người Hà Lan đột phá tuyến phong tỏa, đi tới cảng Trường Khi, sau đó đem những gì mà mình nhìn thấy nghe thấy nói cho phía chính phủ Mạc Phủ biết.
- Đại nhân... Việc này... Việc này... Kính xin nghe ta giải thích! Trên trán của Lưu Tĩnh đã chảy ra mồ hôi rồi, khẩn trương tới cực điểm.
- Sao? Giải thích? Tốt lắm... vậy xin giải thích đi. Nội Đằng Trung Trọng nở nụ cười lạnh.- Đại sứ, ta hôm nay tìm ngươi đến đây chính là muốn nghe lời giải thích của ngươi đó.
Lưu Tĩnh biết mình đã gặp phải tình cảnh vô cùng nguy hiểm rồi, ở trong này, Lão trung Mạc Phủ lấy bất luận phương thức gì đi xử lý gã cũng được, gã không có bất kỳ phương pháp nào tránh thoát vận rủi —— nếu gã không đưa ra một lời giải thích khiến cho người ta tin phục mà nói.
- Gần đây... Gần đây... Quan hệ giữa hai nước chúng ta không phải không hòa thuận sao? Cho nên nha môn bộ Thương mại của nước ta hạ đạt chỉ lệnh, đòi... đòi tạm thời giảm bớt tầm cỡ mậu dịch với Nhật Bổn... Lưu Tĩnh miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, sau đó khàn giọng giải thích.- Nhưng hàng hóa nếu đã sản xuất ra rồi, lại không lẽ toàn bộ chồng chất trong kho hàng, hơn nữa chúng ta còn phải mau chóng khôi phục mậu dịch, cũng không muốn kéo dài tranh cãi với Trường Khi nữa. Bất đắc dĩ, quan viên trong nha môn chúng ta đã luận ra một kết quả, đó chính là hàng hóa dự định phải xuất khẩu đến quý quốc đều được lưu giữ trước ở trong Cao Ly, phát bán được bao nhiêu phát bán bấy nhiêu, bán không hết thì trước tiên lưu giữ tại bên trong kho hàng trong thương quán Cao Ly, chuẩn bị đến khi quan hệ mậu dịch giữa hai nước khôi phục lại bình thường, mới mau chóng tiếp tục phát bán cho quý quốc, dù sao Cao Ly lại cách quý quốc rất gần.
Nội Đằng Trung Trọng vẫn luôn yên lặng lắng nghe, từ chối cho ý kiến.
- Sau đó thì sao?
- Sau đó... Sau đó là chuyện chiến hạm đúng không? Lưu Tĩnh thật cẩn thận nhìn đối phương.- Kỳ thật việc này cũng đơn giản, gần đây trên mặt biển có chút không thái bình, hải tặc làm việc vô cùng hung hăng ngang ngược, cho nên vì an toàn thương mại, chúng tôi không tăng cường phái thêm chiến hạm hộ giá hộ tống cho đội thương thuyền không được, ngoài ra cũng có không ít chiến hạm bị phái đi quét sạch hải tặc, để khiến cho trên mặt biển một lần nữa được trở về thái bình... Nói vậy khi những người Hà Lan thấy được những chiến hạm kia, chính là những chiến hạm đang chấp hành nhiệm vụ như trên của chúng tôi.
- Quét sạch hải tặc? Chỉ sợ không chỉ như vậy đâu? ! Nội Đằng Trung Trọng vẫn như cũ cười lạnh.- Khi mậu dịch giữa hai nước chúng ta xuất hiện tranh cãi, hải tặc lại đột nhiên hung hăng ngang ngược rồi, sau đó mậu dịch cũng lập tức rút hết trên diện rộng, ngay cả mậu dịch với người Hà Lan đều bị ảnh hưởng thật lớn, trong chuyện này chẳng lẽ không có huyền cơ gì sao? Ta xem trong đó có thật nhiều kỳ quái, thấy thế nào cũng sẽ khiến cho người sinh ra một chút suy nghĩ, cảm thấy những hải tặc này đều là do hải quân quý quốc cố ý thả ra đó?
- Đại nhân... Đại nhân lời này từ đâu nghe được vậy? Lưu Tĩnh quá sợ hãi, có vẻ vô cùng hốt hoảng.- Mậu dịch giữa hai nước, chúng tôi là vô cùng coi trọng. Chúng tôi... Chúng tôi làm sao lại làm ra loại chuyện như vậy được? Đây không phải sẽ khiến cho tất cả mọi người bị tổn thương sao?
- Đúng vậy, ta cũng rất kỳ quái, vì sao có một số người thích làm chút chuyện khiến cho tất cả mọi người bị tổn thương, mà không muốn làm một số chuyện khiến tất cả mọi người được lợi chứ? Nội Đằng Trung Trọng bỗng nhiên đứng lên, sau đó đi tới bên cạnh của Lưu Tĩnh.- Lưu đại sứ, chuyện cho tới bây giờ, ngươi cũng không cần nói tiếp một số lời hay đến lừa gạt chúng ta, xin hãy nói thật cho chúng ta biết đi. Có phải bộ Thương mại quý quốc hoặc là triều đình nghĩ đến dùng cách cắt đứt mậu dịch này để áp chế chúng tôi, chúng tôi sẽ không đi vào khuôn khổ không được, sau đó cúi đầu nghe theo lệnh của triều đình quý quốc sao?
Bởi vì trong lòng đang nổi giận, cho nên lời của lão cũng không chút khách sáo rồi. Theo lão, loại hành tích này của Đại Hán, thấy thế nào đều lộ ra quỷ dị, hơn nữa đủ loại dấu hiệu cho thấy được, bọn họ là cố ý vào lúc này giảm bớt xuống số lượng mậu dịch giữa hai nước, hơn nữa còn quấy nhiễu mậu dịch bình thường giữa Nhật Bản và Hà Lan.
Bọn họ tại sao phải làm như vậy? Nội Đằng Trung Trọng càng nghĩ, cuối cùng càng cảm thấy nguyên nhân duy nhất chính là triều đình Đại Hán muốn dùng phương thức này để vơ vét tài sản Mạc Phủ, bức bách Mạc Phủ đi vào khuôn khổ, đồng ý tất cả điều kiện mậu dịch của bọn họ.
Không nói không được, cách làm này quả thật làm cho Mạc Phủ trở nên có chút vất vả, rất nhiều ngành sản xuất vốn ỷ vào nhập khẩu từ bên Trung Nguyên —— Chẳng hạn như ngành nghề tơ lụa vân vân —— bởi vì các hành động của Đại Hán này mà lập tức sa vào đến trong hoàn cảnh khó tiếp tục sản xuất được, buôn bán không ổn định kinh tế sẽ không ổn định, kinh tế không ổn định xã hội cũng sẽ không ổn định, thật sự có chút khó chịu.
Tuy nhiên, kiểu khó chịu này, cũng không có đau đến mức khiến cho Mạc Phủ và bản thân Nội Đằng Trung Trọng phải chịu khuất phục, ngược lại khơi dậy lên nổi giận của bọn họ, theo bọn họ, Đại Hán đây là lấy thủ đoạn quá kích đến xử lý vấn đề mậu dịch, thậm chí còn ảnh hưởng đến mậu dịch giữa Nhật Bổn với những nước khác, thật sự khinh người quá đáng.
Hơn nữa theo bọn họ, Trung Quốc xuất khẩu thương phẩm cho Nhật Bổn, mặc dù đối với Nhật Bổn mà nói rất trọng yếu, nhưng cũng không có tăng lên đến mức độ như mạch máu; mà Nhật Bổn xuất khẩu thương phẩm cho Trung Quốc, lại hoàn toàn nắm được mạch máu của đối phương, bất kể theo phương diện nào đến xem, mậu dịch giữa hai nước, đều hẳn là Nhật Bổn giữ lấy địa vị ưu thế mới đúng, ít nhất không nên do phía bên mình phải làm ra nhượng bộ.
Bởi vậy, lão quyết định giữ lấy phương thức cứng rắn, mạnh mẽ đi đánh trả hành động của Đại Hán, gọi Lưu Tĩnh đến đây hù dọa một phen cũng là hợp tình hợp lý.
- Đại nhân chớ làm oan uổng chúng tôi! Chúng tôi làm sao lại làm ra loại chuyện này được! Lưu Tĩnh sau khi nghe xong lời nói của đối phương, phát hiện đối phương cho ra phán đoán sai lầm, bởi vậy gã làm bộ như vô cùng bối rối đi biện giải, nhưng trong lòng ngược lại trấn định khá yên tâm rồi.
- Sự thật cũng đã xảy ra ở trước mặt mọi người rồi, đại nhân không thừa nhận thì có ích lợi gì? Nội Đằng Trung Trọng vẫn là vẻ mặt giọng nói mỉa mai.- Thôi đi, ta cũng lý giải được đại nhân cũng rất khó xử, chuyện này ngươi cũng không thẳng thắn thừa nhận được. Tuy nhiên... Cũng xin đừng nên nói chút lời nói dối vô dụng đến lường gạt ta nữa, tránh cho tăng thêm nhạo báng.
- Đại nhân... Lưu Tĩnh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn là cúi thấp đầu xuống không hề biện giải.
Nội Đằng Trung Trọng dĩ nhiên cho rằng bộ dáng của gã như vậy chính là đã thừa nhận rồi, xác nhận cái mình đoán được chính là sự thật.