Sau khi viết xong, ông ta đem trang giấy trước mặt đảo qua, giấy nhẹ nhàng tung bay phía trước, cuối cùng chính xác rơi xuống phía trước Nhị Điều Khang Đạo.
Nhị Điều Khang Đạo nhặt tờ giấy lên, sau đó nhìn thấy trên giấy viết hai chữ Hán.
- Thiệu Nhân… Y nhẹ nhàng đọc một chút, sau đó yên lặng suy tư.- Thiệu, kế dã. cho nó lấy tên này, vừa vặn thể hiện kỳ vọng hoàng tử kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước… Hay, bệ hạ, tên rất hay.
Thời đại phong kiến về sau, Nhật Bổn phỏng theo đường triều tiến hành đại hóa cải tân, đồng thời vì để duy trì thống trị, bọn họ tận lực tăng mạnh thần bí hoàng gia, bởi vì cùng thần tử bình thường khác nhau, hoàng gia không dùng họ, sửa lại mà chọn cung số, đồng thời tới sau thời đại Bình An, nam giới hoàng gia định tên đã có khuôn phép cố định, chỉ lấy hai chữ, sau chữ thứ nhất là nhân, chữ phía trước là tên riêng, Chính Nhân Pháp hoàng và những con cháu hoàng thất khác đều như thế.
- Bây giờ Hoàng tử bao nhiêu tuổi rồi, nói thừa kế ngôi vua thực còn quá sớm. Pháp hoàng chỉ cười nhạt một tiếng.
- Đợi khi trưởng thành rồi hãy nói.
Bây giờ Thiên hoàng là nữ nhi của y, cái này đương nhiên không phải kế lâu dài, cho nên đợi hoàng tử lớn một chút, y liền đem ngôi vị từ trong tay Hưng Tử truyền cho.
- Bệ hạ có thần phù hộ, nhất định sẽ tâm nghĩ sự thành đấy, vẫn xin không cần lo lắng nhiều. Hoàng tử nhất định trưởng thành, tiếp tục vận quốc nước ta. Nhị Điều Khang Đạo lại lần nữa hướng về Pháp hoàng mà quỳ lạy một chút, sau đó chậm rãi đứng dậy, đi tới hướng Pháp hoàng, đem trang giấy kia trả lại, sau đó lui trở về.
Lúc Pháp hoàng thu hồi tờ giấy, trong tay còn nhiều thêm một tờ giấy khác. Ông ta vẫn bình thản đem tờ giấy lần nữa trải ra, sau đó cẩn thận nhìn lại.
Nhị Điều Khang Đạo vẫn luôn quỳ trên mặt đất, mãi một lúc sau, Pháp hoàng mới lần nữa ngẩng lên nhìn y.
- Việc này đã phát triển đến độ này rồi sao?
- Vâng, bệ hạ, thế cục cấp bách vô cùng, kính xin bệ hạ chiếu theo thỉnh cầu của chúng thần hành sự. Nhị Điều Khang Đạo kiên định trả lời.
- Tốt… Tốt lắm… Pháp hoàng bột nhiên cười tươi.- Cuối cùng… Cuối cùng cũng chờ đến rồi nhỉ. Thật tốt quá, thật tốt quá.
Từ khi nhận hết ức hiếp từ Đức Xuyên gia, ông ta hạ quyết tâm nhất định phải báo thù rửa hận, mắt thấy giấc mộng trở thành sự thật, ông ta đướng nhiên khó kiềm chế được rồi.- Nếu như thiên sứ đã tới đây, các ngươi phải tiếp đãi chu đáo, cần phải lôi kéo đối phương, đồng thời đem tin bên này tiết lộ hết thảy. Chỉ tiếc tình thế bây giờ cấp bách, trẫm không tự mình tiếp đãi sứ giả một lần, cũng là một việc đáng tiếc a!
- Bọn thần đương nhiên hiểu rõ. Nhị Điều Khang Đạo gật đâu nhẹ.- Tuy nhiên, nếu bọn thần thay bệ hạ tiếp đãi thiên sứ, tốt nhất hôm nay bệ hạ nên viết một tờ thư tây, biểu tạ hoan nghênh và mong chờ, cũng làm cho bọn thần thay người cùng sứ giả thương lượng.
- Việc này hiển nhiên được. Pháp hoàng lập tức rút một tờ giấy từ bên cạnh ra, sau đó cầm bút lên bắt đầu viết.
Nhắc tới cũng kỳ, tuy rằng tâm tình của ông ta bây giờ so với lúc trước kích động nhiều lắm, tuy nhiên lúc hạ bút lại hết sức linh động, phóng khoáng lại không mất phần trang trọng, quả thực là giống như có thần trợ giúp.
Không lâu sau, ông ta đem bức thư phải nói là tác phẩm tinh diệu nhất từ lúc học tập thư pháp tới nay giao cho Nhị Điều Khang Đạo, đông thời cũng giao cho y còn có tràn đầy kỳ vọng.
Sau đó ông ta lại nghĩ đến một chỗ trọng yếu.
- Đúng rồi, có chuyện các ngươi phải nói với bọn họ rõ ràng. Nếu chuyện lần này đã lấy danh nghĩa trẫm đến ghép nối, như vậy đợi việc lớn thành, trẫm cũng hẳn nên khôi phục lại ngôi vị, như vậy mới là danh chính ngôn thuận. Đến lúc đó để con bé thoái vị đi.
Nhị Điều Khang Đạo nhoẻn miệng cười.
- Việc này là đương nhiên, thần cũng nghĩ như vậy, bệ hạ.
Y hiểu nỗi lo của Pháp hoàng, ông ta từ ngôi vị Thiên hoàng xuất gia, bản thân hành động bất đắc dĩ, cũng không cam tâm tình nguyện, đợi đến khi lần nữa đoạt lại quyền chấp chính, dĩ nhiên cũng phải khôi phục lại ngôi vị vốn có rồi.
Vào thời xưa, lúc trước có rất nhiều Thiên hoàng vì để bên trong hệ thống triều đình thoát khỏi gông xiềng Đằng Nguyên gia tiếm quyền, lấy danh nghĩa Pháp hoàng tiến hành viện chính, xây riêng một bộ hệ thống trung ương.
Thế nhưng đợi triều đình bắt đầu suy thoái, không nắm giữ quyền thống trị thật sự nữa, Pháp hoàng xuất gia cũng xuất hiện càng ngày càng ít – nguyên nhân chính là sợ đãi ngộ của mình sẽ bị giảm xuống, hoặc không làm người cần thiết. Bây giờ Pháp hoàng hiển nhiên cũng có lo lắng như vậy, bởi vì Pháp hoàng vốn không phải là pháp định hoặc là người thống trị quốc gia trong lệnh chế, vô cùng có khả năng bị mất quyền lực.
Việc Pháp hoàng trở lại ngôi vị trí chưa từng xảy ra trong lịch sử, chỉ có điều Nhị Đều Khang Đạo đối với nữ chúa lâm triều đã sớm hết sức bất mãn, bởi vậy y cũng không để bụng việc tạo ra một tiền lệ.
Sau đó, Nhị Điều Khang Đạo cẩn thận đem lá thư Pháp hoàng viết gấp lại bỏ vào trong ngực, sau đó hướng Pháp hoàng mà quỳ bái.
- Bệ hạ tiếp tục nghỉ ngơi, thần xin cáo lui.
- Ái khanh bảo trọng Pháp hoàng kẽ phất tay, trong mắt đều là tha thiết chờ mong, - Vận mệnh quốc gia xuất hiện tình thế xoay chuyển tốt như vậy, cũng dựa vào lòng trung thành và nổ lực của ái khanh, xin ái khanh sau này cũng như trước, cũng phải bảo trọng bản thân, trẫm một ngày phục quốc, quyết sẽ không quên công lao của ái khanh.
- Thần nhất định cúc cung tận tụy chết thì mới dừng! Nhị Điều Khang Đạo kích động trả lời, vừa chậm rãi lui ra khỏi phòng.
Đợi cho đến khi vị Hữu đại thần này rời đi, Pháp hoàng lại cầm bút, tiếp tục viết lên giấy, mãi đến giữa trưa, ông ta mới dừng bút, cầm bảng chữ mới viết xong đứng lên, rời khỏi phòng này.
Ông ta đi ra khỏi chỗ ở của mình, sau đó cùng người hầu vây quanh đi tới Thường Ngự điện ngày thường Thiên hoàng ở trong đó.
Tuy nói là hoàng điện, tuy nhiên vì nguyên nhân tài chính chi phí của triều đình khó khăn, cho nên bày trí vô cùng thô sơ, nhìn không thấy bao nhiêu xa hoa. Chỉ có điều cửu khanh và hoàng gia nhuộm màu văn hóa ngàn năm, cho nên cũng có vài phần yên tĩnh.
Thường Ngự điện xây dựng muộn, là gần vài thập niên trước mới do Phong Thần Tú Cát xây dựng, nhưng là do bắt chước theo ngự điện thời Bình An kiến tạo nên, cố ý xây dựng bố cục truy cầu phục cổ, cho nên so với hoàng cư xây dựng có thêm vài phần màu sắc cổ xưa. Bên trong tổng cộng có mười lăm gian phòng, chia làm ba hàng, trước nhất về phía tây có ba gian phòng, được chia thành thượng đoạn, trung đoạn và hạ đoạn.
Ba phòng này là chỗ sâu nhất ở trung điện, bên trong dùng bích họa vẽ vời ngăn cách cửa, bình thường là dùng làm nơi lễ nghi, ngày thường sẽ không dùng tới, ở trong phòng thượng đoạn địa vị tối cao, cánh đông còn có đài trướng ngăn cách một gian phòng trống nhỏ, cái này gọi là “Kiếm tỷ gian”, bên trong trưng bày Thảo Trĩ Kiếm cùng Câu Ngọc trong tam thần khí tương truyền nhiều thế hệ Nhật Bổn (cùng một món thần khí khác Bát Chỉ Kính thì được lưu giữ trong Xuân Hưng điện).