Vốn dĩ bên trong pháo kích đột nhiên và mãnh liệt của quân đội Đại Hán, phiên quân gần kề tường thấp và chiến hào đã bị tổn thất trọng đại, vả lại đã kinh hồn táng đảm. Thời điểm quân đội Đại Hán rống giận phát động xung phong, càng thêm mất hồn mất vía. Một số võ sĩ còn có chiến ý nhảy dựng lên muốn chống cự, nhưng đại đa số binh lính còn sót lại có vẻ vô cùng do dự.
- Nổ súng! Bắn tên! Võ sĩ có kinh nghiệm lớn tiếng hô quát ra lệnh cho bọn họ.
Những binh lính này theo đó cầm lên vũ khí, nhưng bởi vì khẩn trương và sợ hãi, cử động của bọn họ trở nên càng thêm không chỉnh chu, cộng thêm tranh bị thật sự thấp kém, cho nên nổ súng và bắn tên thưa thớt cũng không có ngăn trở được làn sóng trào dâng màu đỏ, chỉ là tạo cho bọn họ thương vong bé nhỏ không đáng kể.
Bởi vì những binh sĩ hàng đầu cầm trường thương này đại đa số mặc ngực giáp hoàn mỹ, cho nên đạn và cung tiễn thấp kém cho dù bắn tới trên thân bọn họ cũng bị văng thẳng đi mất, chỉ có người số mạng thật không tốt mới sẽ bởi vì đầu trúng đạn mà ngã xuống, nhưng đây chỉ là khơi lên dũng khí vì đồng chí bọn họ càng thêm khốc liệt.
- Vạn thắng! Vạn thắng!
Hô quát liên tiếp cuối cùng nghe giống như là tru lên, không nhìn chống cự đối diện, đụng vào tới bên trong trận địa tuyến đầu, giết chóc cũng trong một thời khắc này triển khai. Binh sĩ áo đỏ dùng súng đỏ mắt đâm binh khí của mình vào phiên binh cầm súng hỏa mai và cung tiễn vẫn còn chưa kịp thoái lui, tiếng kêu thảm liên tiếp, có một số phiên binh cầm binh khí dài như trường mâu và thế đao muốn cứu viện bọn họ, bắt đầu chém giết với những binh sĩ Đại Hán xông lên. Nhưng những binh sĩ gấp gáp trưng tập lại này, về cơ bản không có nhận ra qua nhiều huấn luyện võ nghệ nghiêm khắc, làm sao lại là đối thủ của quân đội Đại Hán? Rất nhanh chống cự lẻ tẻ của bọn họ liền bị đánh lui rồi, bộ đội tuyến đầu đã chịu tổn thất nghiêm trọng rồi.
Tốc độ xung phong của quân đội Đại Hán rất nhanh, tiếng hô quát xung phong không bao lâu đã vang vọng tới tuyến đầu trận địa rồi, lửa nóng màu đỏ bao bọc phiên quân tuyến đầu, những trận địa đó vốn dĩ đã bị pháo kích đánh cho tán loạn lộn xộn, một số giống như thuyền nhỏ tung bay bên trong mưa bão gió lốc.
Nhưng mà, đả kích bọn họ gặp phải vẫn chưa có kết thúc, rất nhanh, tay súng hỏa mai quân đội Đại Hán chạy tới, so với binh trường thương xông trận phía trước, bước tiến của bọn họ phải thong thả hơn rất nhiều, trận hình cũng giữ gìn vô cùng chặt chẽ, nòng súng bằng kim loại theo ánh mắt trời lóng lánh hàn quang.
Những tay súng hỏa mai này chạy tới trên công sự của quân Phúc Cương phiên trước đó, sau đó bắt đầu công kích nơi phiên quân tập kết, tạo thành cho đối phương thương vong một lượt mới, cũng khiến phiên quân vốn dĩ trong lúc gấp gáp tập kết lại lần nữa bị đánh tan.
Chỉ vỏn vẹn mấy khắc đồng hồ, quân đội Đại Hán đã tạo thành thương vong nghiêm trọng đối với phiên quân Phúc Cương, cũng khiến cho bóng ma hủy diệt pháo kích mang lại ngày hôm qua lại về tới bên trong đầu óc những người này. Nông binh bị cưỡng ép biên vào trong phiên quân thấy thi thể và chi cụt đầy đất, tinh thần cũng chống đỡ không được nữa, bọn họ tru lên chạy trốn trở về, cho dù võ sĩ đằng sau rút đao ra chém giết cũng không cách nào ngăn cản bọn họ.
Hiện giờ mặc kệ ai cũng nhìn ra được, cấu trúc phòng ngự của phiên Phúc Cương ở vịnh Bác Đa đã lung lay sắp đổ rồi.
Hắc Điền Trung Chi cưỡi ở trên ngựa, dường như trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía trước, nhìn công sự bố trí qua loa mấy nàgy liền bị phá vỡ như vậy rồi, tiếng chém giết tiền tuyến truyền tới trong tai ông ta, khiến sắc mặt ông ta trở nên càng lúc càng tái nhợt.
- Làm sao bây giờ, đại nhân! Nhìn khí thế quân đội Đại Hán đột nhiên xông giết sang, thân tín bên cạnh vội vàng hỏi phiên chủ Hắc Điền Trung Chi.- Vẫn rút về phía nam sao?
Hiện tại tiền tuyến hiển nhiên đã giống như đèn cầy sắp tắt trong gió, nếu như không tăng viện hiển nhiên rất nhanh liền sẽ bị quân đội Đại Hán đánh tan, mà quân thế trong tay ông ta còn có khoảng chừng xấp xỉ hai ngàn người. Hiện giờ gặp phải một lựa chọn rất rõ ràng. Nếu như quay lại đánh trở về, chém giết với quân đội Đại Hán, tăng thêm quân lực tiền tuyến, nhìn xem ngăn chặn được tấn công của bọn họ, thủ vững vịnh Bác Đa, hoặc là nhanh chóng rời khỏi, tiếp viện Trường Khi, chí ít tạm thời không cần quyết chiến với quân đội Đại Hán.
- Đại nhân, quân đội của Đại Hán thoạt nhìn thanh thế hiển hách, nhưng số người cũng không phải rất nhiều. Đại nhân ngài xem, bọn họ kế tiếp sau đã không còn người nào theo kịp rồi.
Một vị thân tín khác ở bên cạnh kiến nghị.- Đại nhân, hiện giờ quân đội Đại Hán tuy rằng đánh vào quân trận chúng ta. Nhưng dù sao đứng chưa vững, chúng ta hiện giờ đã tập kết lại, chỉ cần đánh sang vậy thì ngăn chặn được bọn họ, đánh lui bọn họ! Chỉ cần ngăn chặn bọn họ, chúng ta liền tránh được con dân bổn phiên chịu ức hiếp của quân đội người Hán! Những quân Hán hổ lang này, nếu quả thật đánh vào bổn phiên, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Bởi vì thỉnh thoảng truyền đến tiếng chém giết và tiếng kêu thảm, cho nên Hắc Điền Trung Chi nghe thấy cũng không quá chân thật, nhưng lo lắng của đối phương ông ta lại đã hoàn toàn cảm nhận được. Hiện giờ rốt cuộc là đánh trả hay là trốn về phía nam? Trong lòng ông ta đột nhiên sa vào trong mê loạn.
Ngay tại thời điểm ông ta do dự, quân đội Đại Hán càng thêm xâm nhập vào bên trong quân trận tiền phương, phiên quân chạy trốn càng lúc càng nhiều, mắt thấy sẽ chống đỡ không được nữa.
Nếu như trốn về phía nam như vậy, chỉ sợ sẽ bị chê cười của người thiên hạ… Đối diện vẫn luôn không có quân binh đến tiếp sau tiến lên tăng viện, nhìn qua cũng chính là có vẻ hơn ngàn, bản thân bên này có ưu thế binh lực mấy lần, cho dù đối phương tinh nhuệ, mấy ngàn người hẳn cũng đủ đánh lui bọn chúng a.
Không còn thời giờ nữa rồi! Hắc Điền Trung Chi quyết định chắc chắn, bất chấp lại nghĩ quá nhiều nữa, rút ra đao treo ở trước ngực trái của mình, sau đó chỉ về phía trước.- Toàn quân đột kích, tiêu diệt Hán cẩu! Hán cẩu chạy tới chiến đấu cùng chúng ta, đại pháo của bọn chúng liền không dám oanh kích người mình nữa. Các ngươi tận hết khả năng chém giết với bọn chúng, giết sạch bọn chúng!
Theo thét ra lệnh của ông ta, phiên quân vốn dĩ đã rục rịch muốn động, lập tức thay đổi phương hướng, rống giận vọt tới quân đội Đại Hán trước mặt.
Đầu lĩnh chính là một đám võ sĩ cưỡi ngựa, trang bị bọn họ hoàn mỹ, khôi giáp vô cùng mới, trong tay thì cầm thái đao tiện đâm chém. Những thái đao này là công cụ thời đại Chiến Quốc dùng thép tinh chế tạo, vô cùng hoàn mỹ, những người này cũng là phiên sĩ tinh nhuệ trong phiên, đãi ngộ vô cùng hậu đãi, là của cải nể trọng của phiên Phúc Cương.
Đồng thời bọn võ sĩ cưỡi ngựa xông giết phía trước, quân trận bộ binh cũng theo đằng sau giết tới quân Hán, những túc khinh cùng với nông binh đại bộ phận gần đây mới triệu tập, quân trận lẫn lộn không tề chỉnh. Hắc Điền Trung Chi cũng không trông cậy bọn họ đánh được tốt bao nhiêu, chỉ hi vọng đủ trong lúc quần chiến tiêu hao một chút binh lực Đại Hán thì được rồi.