Lúc Lập Hoa Tông Mậu ra lệnh, các trọng thần này đều chạy khỏi phiên thành, đi các nơi bên trong phiên triệu tập các phiên binh tập kết, nhất là chỉnh đốn trang bị, thứ hai cũng là vì tránh cho cùng binh lính Đại Hán phát sinh xung đột, dù sao Đại Hán liên tiếp hướng đảo Cửu Châu bên này thâm nhập vào sâu hơn, rất có khả năng sẽ phát sinh tình huống hai bên đối mặt.
Băn khoăn này cũng không thoát khỏi sự thật.
Vào thời điểm chính ngọ, một đám binh lính Đại Hán mặc y phục màu đỏ đánh tới bờ Liễu Hà phiên, trên mặt bọn họ đầy vằn vện, hơn nữa mồ hôi vẫn luôn chảy không ngừng, thành một đoàn nhan sắc kỳ quái. Hơn nữa, bước chân bọn họ có chút lung tung, lộ vẻ mệt mỏi, y phục màu đỏ đã vô cùng lộn xộn, có nhiều chỗ dính đầy bụi, có nhiều chỗ vết máu ngưng lại thành màu nâu đen, biến thành một sát thần vô cùng đáng sợ.
Phía trước mặt bọn họ, cũng có một đám người chạy về phía trước, tuy nhiên, mặc dù nói là chạy, nhưng tốc độ của bọn họ cũng không nhanh, chỉ uể oải đi về phía trước, so với binh lính mặc áo đỏ phía sau, bộ dáng càng thêm chật vật rất nhiều, quần áo tả tơi, trong ánh mắt cũng hiện tia máu, vẻ mặt hết sức thống khổ.
Những người này đều là tàn binh phiên Phúc Cương trước kia, sau khi trải qua giao chiến lần đầu tiên với quân đội Đại Hán cũng đã bị đánh tan, sau đó lựa chọn trốn chạy, vốn là đám người tụ tập trốn đi rất nhiều, nhưng quân đội Đại Hán một đường truy kích, nhân số càng ngày đã càng phân tán rồi.
Bọn họ mất đi bất kỳ dũng khí chống cự nào, rõ ràng số lượng truy binh phía sau không bằng bản thân, nhưng vốn dĩ lại không có dũng khí quay lại chống cự, chỉ đành liều mạng chạy về phía trước.
Theo đói khát và mệt mỏi, bọn họ thậm chí dũng khí chạy trốn cũng dần dần mất đi, dọc đường có người bởi vì đi không nổi mà ngừng lại, ngơ ngác ngồi trên mặt đất, thậm chí ngay cả thời điểm truy binh rút đao chém cũng không có làm ra bất kỳ chống cự nào.
Bọn binh lính áo đỏ, tuy rằng đồng dạng mệt mỏi, nhưng bọn họ phải có tinh thần nhiều lắm, hưng phấn của kẻ thắng lợi, khát vọng có được quân công nhiều hơn nữa làm cho bọn họ một đường tiếp tục truy kích, thế nên đã thoát khỏi đại bộ phận phe mình. Bọn họ trong lúc bất tri bất giác, đã truy kích quân địch mấy ngày, đánh xuyên nửa đảo Cửu Châu rồi.
Bọn họ bây giờ sắp đánh tới Liễu Hà phiên rồi, nhưng những binh lính này đương nhiên đối với tình hình ngơ ngác không biết, hơn nữa bọn họ không bận tâm nơi này rốt cục là phiên nào. Theo họ trông thấy, kẻ thù trước mắt dễ dàng sụp đổ, khắp nơi đều là đường thẳng, bọn họ đi tới chỗ nào cũng đánh tới chỗ đó được, ai dám chống cự phía trước thì đánh bại kẻ đó là được rồi.
Vì để tiết kiệm thể lực, bọn họ không nhanh không chậm theo sau đám bại binh phía trước, thản nhiên nhặt tính mạng những bại binh tụt lại, giống như mèo vờn chuột. Một cỗ quân địch này, trong mắt bọn họ thoạt nhìn đã là vật trong túi, bất cứ lúc nào cũng thu gặt được.
Nhưng mà, khi bọn họ chuẩn bị phát động tấn công lần nữa, hoàn toàn tiêu diệt đợt quân địch này, đột nhiên một đám người từ đằng xa chạy tới, trong tay bọn họ cầm thế đao, nhìn dáng dấp là một cỗ phiên binh.
- Cẩn thận! Quan quân dẫn đội vội vã ra lệnh cho những bộ hạ của mình kết trận đề phòng.
Y là quan quân đoàn thứ nhất tạm biên quân chinh Nhật Đại hán, lúc trước cũng là thành viên quân Liêu Đông. Y vốn là một tên lính quèn ở Triệu Tự Doanh, bởi vì chiến đấu cần cù gan dạ cho nên sau khi mấy lần quân Đại Hán khuếch trưởng, đã trở thành liên trưởng quân Liêu Đông, sau đó theo Triệu soái và Tất đoàn trưởng cùng đi tới Cửu Châu.
Sau khi quân Liêu Đông bình định Nữ Chân Kiến Châu, chiến sự tầm vóc lớn bắt đầu từ từ giảm bớt, điều này khiến quan binh Liêu Đông quen đánh trận thực sự mà nói có chút không quen.
Cho nên y đối với trận chiến này rốt cuộc vì sao đánh không có hứng thú, chẳng qua vì sau khi rảnh rỗi lâu như vậy cuối cùng cũng có trận chiến để đánh nên thấy phấn khích, với y mà nói, y chỉ có nghĩa vụ phục tùng, bệ hạ và các tướng sĩ cấp trên chỉ ở đâu, y sẽ đánh tới chỗ đó.
Sau khi bước lên mặt đất đảo Cửu Châu, y và các tướng sĩ khác đối với sức chiến đấu của binh Mạc Phủ Nhật Bản vô cùng hoài nghi, tiếp trận lần đầu tiên liền đại thắng liền càng thêm cổ vũ lòng tin của y, sau khi lấy được lệnh toàn lực truy kích mở rộng chiến quả của Tất đoàn trưởng, y mang theo hạ bộ của mình vẫn luôn truy kích về phía trước, bởi vì tốc độ truy kích thực sự quá nhanh, bây giờ thậm chí hạ bộ của mình sơ lược một nửa thoát đội, chỉ vẻn vẹn mười mấy người bên cạnh y.
Sau khi nghe được lệnh của y, những bộ hạ của y bắt đầu dựa vào sách yếu lĩnh quân đội Đại Hán bắt đầu dàn trận, chuẩn bị nghênh đón kẻ thù. Mặc dù truy kích nhiều ngày như vậy không hề nghỉ ngơi cũng làm cho bọn họ vô cùng mệt mỏi, nhưng bọn họ dựa vào huấn luyện nghiêm khắc tích lũy kinh nghiệm tới nay, vẫn rất nhanh liền tập kết thành một trận hình tác chiến, đợi chờ giao chiến với quân thù.
Nếu phiên binh tới đây và bại binh bị bọn họ truy kích phía trước cộng lại nhân số vượt xa bọn họ, nhưng những quan binh Đại Hán này lại không chút sợ hãi, nhiều năm chinh chiến và thắng lợi liên tục không ngừng sớm đã làm cho bọn họ tích lũy vô cùng tự tin, bọn họ có gan đón bất cứ địch nhân nào.
Quan binh Đại Hán như lâm đại địch. Những phiên binh Mạc Phủ bị truy kích kia, đang hoảng sợ không chịu nổi lại đã mừng rỡ vô cùng, bọn họ lớn tiếng kêu cứu, sau đó không biết sức lực nơi nào, tăng tốc chạy tới những phiên binh cứu viện này. Theo bọn họ trông thấy, những phiên binh tới cứu viện tuy rằng không biết người phiên nào, nhưng xuất hiện của bọn họ đại diện cho việc mình đã tìm được đường sống rồi, cho dù bọn họ ngăn không được những giặc Hán này, chí ít cũng tranh thủ được thời giờ để bọn họ chạy trốn.
Nhưng mà, điều bất ngờ chính là, nghênh đón bọn họ lại là đao chém giết không lưu tình, những phiên binh xông tới này thời điểm hai phe tiếp cận, đột nhiên rút vũ khí trong tay ra, sau đó không lưu tình đâm tới đám người kia. Phiên binh Phúc Cươn ban đầu đã mỏi mệt đói khát nay có lẽ đã đánh mất hết tất cả ý chí chiến đấu của mình, theo loại tình huống này làm sao còn có sức lực chống cự lại?
Theo cảnh tàn sát khốc liệt, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, một số người tuy rằng muốn đổi hướng chạy, nhưng bọn họ nào chạy được qua khỏi những phiên binh này, rất nhanh liền bị giết chết, không một người nào sót lại.
Quan binh Đại Hán bày trận, nhìn thấy cảnh tượng nảy sinh trước mắt, cũng kinh ngạc không thôi, bọn họ không rõ những phiên binh này tại sao lại tự giết lẫn nhau, nhưng bọn họ sẽ không vì vậy mà lơi là cảnh giác, vẫn bày trận như cũ mà xem những phiên binh còn lại, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu với bọn họ.
Thế nhưng những phiên binh này lại không có ý cùng quan binh Đại hán giao chiến, bọn họ đứng ở xa xa, sau đó một trong số đó dùng Hán nửa này nửa nọ bước lên hô to về phía quan binh Đại Hán.
- Đại nhân, không nên hiểu lầm! Chúng tôi là người Liễu Hà phiên, là minh hữu của Đại Hán!
Bọn họ liên tục gào to như vậy, giọng nói cũng truyền đến tai bọn quan binh Đại Hán, hơn nữa bọn họ mang theo hoài nghi nhìn kỹ. Mặc dù tiếng Hán đối diện cũng không quen, nhưng bọn họ miễn cưỡng cũng hiểu nghĩa trong đó.