Bởi vì Nội Đằng Trung Trọng bây giờ đang ở Trường Khi, Đạo Diệp Chính Thắng hiện tại đã đi đến nước Thượng Dã thành Cao Kỳ nơi giam giữ Đức Xuyên Trung Trường đệ đệ tướng quân, cho nên hôm nay ở đây chỉ có Tửu Tỉnh Trung Thế, Tùng Bình Tín Cương, Thổ Tỉnh Lợi Thắng, Tửu Tỉnh Trung Thắng bốn vị Lão trung này, cùng với bản thân Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu.
Mấy vị Lão trung được chia làm hai hàng, ngồi quỳ tại phía sau chỗ ngồi của mình, còn bản thân Đức Xuyên Gia Quang thì ngồi ngay ngắn ở phía trên ngự tòa, vẻ mặt không thay đổi nhìn về phía trước. Trong ánh nến sâu thẳm đen tối, chiếu lên trên mặt của mỗi người đều có chút mơ hồ không rõ ràng, cũng làm cho tình cảnh trong điện trở nên càng thêm u ám.
Mắt thấy trời muốn đổ mưa, tình cảnh nặng nề khác thường, khiến cho trong lòng ngực của mỗi người đều có chút áp lực, giống như đang bị một con quái vật lớn bao phủ vậy.
Hội nghị đã bắt đầu rất lâu rồi, nhưng vẫn chưa có người nào nói chuyện, dường như ai cũng không dám gánh vác trách nhiệm đánh tan phần im lặng tại đây. Đây là bởi vì sắc mặt của Đức Xuyên Gia Quang tái nhợt đến ghê gớm, bọn quan lớn biết rõ tính tình Tướng quân đại nhân này, đều dứt khoát cho rằng nếu chẳng may một lời không hợp ý mà chọc giận đại nhân, hậu quả sẽ đáng sợ đến cỡ nào.
Những vấn đề trong thư dâng lên của Nội Đằng Trung Trọng, dẫn đến dự phán trước kia của bọn họ đối với bên Đại Hán đều bị đánh tan dập nát, ai cũng không ngờ bọn họ lại làm đến quyết tuyệt như vậy. Đáng sợ hơn chính là, sau lưng chuyện này còn thai nghén một trận gió lốc to lớn hơn nữa.
Sau khi nhận được thư dâng lên của Nội Đằng Trung Trọng, các trọng thần Mạc Phủ đều buông xuống công chuyện khác trên tay, vài lần tập trung lại thảo luận về vấn đề này. Bọn họ cũng giống như Nội Đằng Trung Trọng vậy, càng tin rằng đây chỉ là thủ đoạn tống tiền lừa bịp về mậu dịch của Đại Hán, nhưng lại vừa có chút sợ hãi Đại Hán sẽ còn làm ra hành động càng thêm kịch liệt hơn nữa.
Sự việc lớn như vậy, không bẩm báo với tướng quân không được, Đức Xuyên Gia Quang rất nhanh là biết hết việc này, sau đó thẳng thừng triệu tập các trọng thần Mạc Phủ đến đây thảo luận.
- Sao không có người nào chịu nói chuyện vậy hả? Bình thường không phải đều là miệng lưỡi lưu loát đấy sao? Không biết trôi qua bao lâu sau, tướng quân Đức Xuyên Gia Quang vẫn luôn giữ im lặng cuối cùng mở miệng nói.- Bình thường các ngươi mỗi người đều là chỉ điểm giang sơn, dường như chỉ cần ta tin dùng các ngươi là thiên hạ ổn định và hoà bình lâu dài, hôm nay tại sao đều là một đám câm như hến vậy hả?
Gã dùng cách nói hơi chê cười mà cười lạnh, nhìn bọn trọng thần chung quanh này, cuối cùng như ngừng lại ở trên người Tửu Tỉnh Trung Thế.
- Trung Thế, thư của Nội Đằng ngươi đã xem qua rồi đó, đối với việc này ngươi có cao kiến gì?
Khi bị Đức Xuyên Gia Quang nhìn chằm chằm, Tửu Tỉnh Trung Thế trong nháy mắt đó đã cảm thấy đứng ngồi không yên, tim đập cũng chợt tăng tốc lên, một cảm giác sợ hãi không tự chủ xông ra từ trong đầu.
Lúc trước trong nghị sự Mạc Phủ, y là người trong phái đầu tiên mau chóng ủng hộ hạn chế mậu dịch với Đại Hán, và cũng là một trong những người chủ trương gắng sức thực hiện tạm thời đoạn tuyệt xuất khẩu đồng, rất nhiều chuyện chính là vì y dốc hết sức kiên trì hạ phán đoán sau cùng biến thành quyết nghị của Mạc Phủ đấy. Cũng nghĩ được, khi xuất hiện tình thế ác liệt như hiện tại, tướng quân đại nhân nên sinh ra lửa giận lớn cỡ nào với mình.
Thân là phái thủ lĩnh cứng rắn mạnh mẽ nhất trong lúc ấy, hiện tại y cũng không lên tiếng không được, cho ra một giải thích và đối sách khiến cho tướng quân đại nhân hài lòng.
- Hổ thẹn với tướng quân đại nhân... Tửu Tỉnh Trung Thế cúi đầu trên mặt đất, trước tiên lấy phương thức cúi đầu sát đất tỏ vẻ tạ tội.- Trước kia là chúng ta đã có chút ngộ phán sai lầm với Đại Hán, khiến cho sự việc rơi đến mức này, kính xin tướng quân đại nhân trách phạt!
Tư thái của y thả đến thấp như vậy, nên vẻ mặt của Đức Xuyên Gia Quang hơi chút trở nên khá hơn một tí.
- Thỉnh tội thì có ích lợi gì? Hiện tại ta muốn chính là sách lược ứng đối. Trung Thế, nếu lúc ấy khi thảo luận ngươi là kẻ đòi cấm tiệt mậu dịch tích cực nhất, nói vậy ngươi đối với cục diện bây giờ cũng có một chút tâm lý chuẩn bị rồi chứ? Nói đi, ngươi cảm thấy chúng ta hiện tại phải làm như thế nào là tốt nhất?
- Đại nhân, ta cảm thấy hiện tại Đại Hán rõ ràng cho ta thấy được muốn dùng phương thức áp chế bức ép chúng ta đi vào khuôn khổ, đây là chúng ta tuyệt đối không được yếu thế. Tửu Tỉnh Trung Thế một lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn Đức Xuyên Gia Quang.- Chúng ta một khi yếu thế, cái này sẽ biến thành một loại ảo giác cho Đại Hán, cho ràng chúng ta muốn cầu cạnh bọn họ, vậy sau này sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước, tiếp tục áp bách chúng ta nhượng bộ.
- Ý của ngươi là cứng rắn đánh trả mạnh hơn? Đức Xuyên Gia Quang nhíu nhíu mày.
- Vâng, đúng đấy, hạ thần cho rằng chúng ta nhất định phải lấy thái độ nghiêm nghị đi đánh trả loại hành vi đê tiện này của Đại Hán, nói cho bọn chúng biết đường đường một đại quốc, không được dùng mưu mẹo nham hiểm như thế, nếu muốn dùng cách này đến bức ép chúng ta cũng quyết không lui bước.
Tửu Giếng Trung Thế gật gật đầu.- Tôi tin rằng, chỉ cần lấy thái độ cứng rắn mạnh mẽ đáp trả bọn chúng, bọn chúng cuối cùng là sẽ thỏa hiệp đấy.
- Vậy ngươi cảm thấy ứng đối với cách làm cứng rắn mạnh mẽ như thế nào mới đúng? Đức Xuyên Gia Quang hỏi lại.
- Chúng ta phải đem thái độ của chúng ta nói rõ cho bọn chúng biết, sau đó viết rõ quốc thư thông qua thương quán Trường Khi đưa cho triều đình Đại Hán, khiến cho bọn họ biết rõ lập trường tuyệt đối quyết không nhượng bộ của chúng ta.
Tửu Tỉnh Trung Thế lớn tiếng bẩm báo.- Đồng thời, chúng ta còn phải ở trong Trường Khi lùng bắt bất cứ thương nhân Đại Hán nào trái với lệnh cấm, khiến cho bọn họ nhận được xử phạt đáng có, như thế chúng ta mới không bị người khác khống chế.
Đức xuyên Gia Quang không có hỏi tiếp nữa, gã quay đầu đi, nhìn nhìn Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn chưa nói câu nào.
- Ngươi thấy thế nào.
- Đại nhân, ta cảm thấy chúng ta làm việc không được qua loa như thế.
Tỉnh Y Trực Hiếu cũng không nói lời nói khách sáo gì nữa, ngược lại là nói thẳng ra ý kiến của mình, cho nên dẫn tới những người khác một phen xôn xao.
Đây không phải là phong phạm làm việc lâu nay của ông ta, thân là Đại lão, phụng dưỡng ở bên người Đức Xuyên Gia Quang có tính cách quái gở cao ngạo này, xưa nay ông ta là vô cùng chú ý cẩn thận, sẽ không dễ dàng ở trước mặt tướng quân biểu đạt cách nhìn của mình, chớ nói chi là ngay trước mặt tướng quân khen chê đồng liêu rồi, hôm nay nói đến thẳng thắn như vậy, cũng nói không so sánh được với tầm thường rồi.
- Vì sao nói như vậy? Đức Xuyên Gia Quang hơi có chút tò mò.
- Tình thế đã có chút nguy cấp rồi, hiện tại tuyệt đối không phải lúc khinh mạn đối đãi đó, đại nhân. Tỉnh Y Trực Hiếu đột nhiên cũng cúi đầu trên mặt đất.- Hiện tại nhất định phải xuất ra quyết tâm, nhanh chóng khôi phục lại giao tình giữa hai nước, mà không phải một mặt đi nêu ra dùng thủ đoạn cứng rắn mạnh mẽ nữa, sẽ khiến cho giao tình giữa hai nước trở nên càng thêm tồi tệ hơn, nhất định phải cộng thêm một tí thủ đoạn dụ dỗ.