Chu Phác bị tầm mắt mọi người đánh giá có chút không tự tại, thế nhưng y cũng khống chế được tâm tình của mình khá tốt ngẩng đầu nhìn bọn họ, sau đó cao giọng nói.
- Tại hạ Chu Phác, thân là quan viên Đại Hán, phụng mệnh thiên tử đến kinh thành quý quốc, bái kiến chư vị đại nhân.
Tuy rằng tất cả mọi người đêu biết thân phận của y, thế nhưng lời của y ở trong đám người dấy lên xôn xao không ít.
Đối với những công khanh hư danh đã năm trăm năm nay mà nói, bọn họ có khi nào tưởng tượng qua có một ngày bản thân lại có người hỏi han, hơn nữa còn là thiên tử Trung Nguyên đích thân phái sứ thần tới hỏi thăm?
Bởi vì Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo có ý phong tỏa tin tức, cho bên mấu chốt cụ thể trong đó bọn họ không biết, chỉ nói là Pháp hoàng và Nhị Điều Khang Đạo lập kế mượn binh thảo phạt nghịch thần đã giành lấy được thành công, cho nên cũng cảm thấy rất cảm kích – Theo bọn họ thấy, bắt đầu bây giờ, Nhật Bổn có hy vọng khôi phục được trật tự ngày cũ, bọn họ có hy vọng khôi phục vinh quang tiên tổ lại rồi.
Giữa bầu khung cảnh này, có không ít người thân thể bắt đầu run lên, có ít người thậm chí nước mắt lưng tròng.
- Ra mắt thiên sứ! Bọn họ cùng hướng về phía Chu Phác hô to, tuy rằng thanh âm cũng không lớn, nhưng loại nhiệt tình này đủ thể hiện ra rồi.
- Mọi người yên lặng, cũng không nên quấy nhiễu đến quạ đen kia! Nhị Điều Khang Đạo vươn tay ngăn bọn họ lại, sau đó nói ám chỉ.
Sau đó, gã cười nhìn Chu Phác.
- Thiên sứ, chắc hẳn đã thấy được sự nhiệt tình của chúng tôi rồi chứ? Bọn ta đều một lòng nhiệt tình, cam chịu vì triều đình tái hưng mà thịt nát xương tan, chỉ có điều trở ngại Mạc Phủ thế lớn cho nên chỉ nén giận nuốt tiếng mà thôi. Nay đã có trợ giúp thiên sứ, chúng tôi đã có cơ hội mở mày mở mặt, tiết ra được phiền muộn trong lòng bao lâu nay, chỉ hận không được hiện giờ vì nước tuẫn thân!
Tuy rằng lời nói của gã dõng dạc, Chu Phác vẫn luôn tâng bốc, bất quá trong lòng y vẫn giữ lại chút ít.
Những công khanh ở đây mỗi người thân mình đều gầy yếu, sắc mặt và màu da vô cùng tái nhợt, hiển nhiên là phần lớn thân thể yếu nhược không chịu nổi, hơn nữa, vì duyên cớ từ bé không ăn thịt, bọn họ đều vô cùng thiếu hụt thể lực và sức chịu đựng, đừng nói chém giết, cho dù làm việc cũng vô cùng khó khăn.
Tuy rằng “một lời nhiệt huyết” cũng đã có, nhưng một lời nhiệt huyết này được bao nhiêu sức chiến đấu, cái kia chỉ là hai việc khác nhau, muốn dựa vào bọn họ đánh nhau đến chết đi sống lại khẳng định không hy vọng gì – đương nhiên gã kỳ thực cũng không nghĩ qua bọn họ sẽ làm như vậy thật.
- Chư vị một lời nhiệt huyết, thật sự làm cho tại hạ cảm động Chu Phác không chút lo lắng trả lời.
- Triều đình quý quốc ngự quốc đã trăm ngàn năm rồi, sớm đã có chính thống quý quốc ở đây, các triều đại Mạc Phủ dựa vào võ lực cưỡng ép cướp đoạt quyền lực triều đình, ủy nhục quân thượng, đây chính là cử chỉ bất trung bất hiếu, tội ác tày trời. Triều đình của ta phụng thiên thừa vận, giữ gìn kỷ cương trong thiên hạ. Đức Xuyên gia bại hoại lòng người như thế, vậy nhất định sẽ phải trả giá thật lớn. Chư vị xin yên tâm, thiên tử triều ta vẫn luôn vô cùng thông cảm với triều đình quý quốc, cho nên nước ta vẫn luôn đứng ở bên các ngươi. Chỉ càn nước ta đánh bại Mạc Phủ, đó chính là triều đình quý quốc lần nữa ngự quốc, cũng chính là thời điểm chư vị địa triển bản lĩnh để đền đáp ơn nước.
Không ngoài dự kiến, lời của y lần nữa dẫn một hồi xúc động, mỗi người đều lộ rõ nét mặt vui mừng, dường như việc lớn đã thành công rồi.
Sau bầu tình cảnh hàn huyên ban đầu, những người này đều sôi nổi nâng chén, sau đó uống rượu trong chén. Rượu còn mang đến ngọn lửa khiến trong lòng bọn họ vốn đã bừng cháy lại càng bốc cháy, ngay cả Chu Phác cũng cảm thấy trong lòng giống như có lửa đang hừng hực, thân thể cũng nhẹ rất nhiều.
- Không dối gạt chư vị, ta cũng xuất thân khoa cử, lúc trước bởi vì gia nghiệp, mấy lần đi tới Nhật Bổn, cũng chính vì nguyên nhân này, cho nên mới được thiên tử cử làm sứ giả đi tới quý quốc đây.
Y ngẩng đầu lên, nhìn những công khanh này.- Nếu như việc lớn không thành, ta dùng thân hy sinh tuẫn quốc không cần nói, nếu như việc lớn thành, thiên tử nhất định sẽ đem ta thành đại sứ quốc triều ở lại quý quốc, toàn quyền gánh vác tới lui giữa hai nước. Cho nên chư vị sau này không cần lo lắng sẽ có khúc mắc gì, cũng nên cùng ta hợp tác. Hơn nữa, chư vị nếu có nơi đòi hỏi hiệp lực gì, cũng thông qua tôi truyền đạt cho trong nước.
Y mượn cơ hội cố gắng nâng cao địa vị của mình lên, một lòng muốn làm kinh sợ những công khanh ở đó, đồng thời xác lập một cục diện làm chủ cho mình, cho nên phải đặc biệt cố gắng.
- Thiên sứ được thiên tử quý quốc trọng dụng như vậy, hiển nhiên là giản tại đế tâm (lựa chọn trong lòng vua) Nhị Điều Khang Đạo mĩm cuời khen một câu.- Cũng chỉ có thiên tử quý quốc anh hùng hơn người như thế, mới thi triển hết được năng lực của thiên sứ.
- Đa tạ khích lệ. Chu Phác hơi có chút cười xấu hổ đứng lên.- Nếu như sự tình trước đã nói rõ, vậy bây giờ thời giờ cấp bách, ta cũng không nói lời khách sáo, kỳ thực phương lược nước ta vô cùng đơn giản, nếu như muốn tiến binh Nhật Bổn, liền phải ở nơi bên cạnh Nhật Bổn giành được một cái ván giẫm tiếp tục tiến quân nội địa. Mà đảo Cửu Châu cách đất liền gần nhất chính là lựa chọn tốt nhất, cho nên vừa bắt đầu chúng tôi liền sẽ tiến công Cửu Châu, hy vọng đủ lấy tốc độ nhanh nhất bình định Cửu Châu, vì nước tôi, vì quý quốc, lập nên một mảnh đất yên ổn.
Y cũng không tính nói quá nhỏ, cũng không muốn đem hợp tác với gia tộc Cửu Châu như Đảo Tân gia cũng nói ra, không chỉ là vì để giữ bí mật, cũng là vì tận hết sức giảm bớt nghi ngờ của những người này.
Quả nhiên, lời của y tuy rằng đưa tới một chút ngưng đọng, thế những cũng không cảm thấy khó hiểu. Chiến lược này vô cùng đơn giản dễ hiểu, năm đó Đại Nguyên cũng làm như vậy, chỉ là không có đạt được kết quả tốt mà thôi.
- Có lẽ, chỉ cần chúng ta vừa tiến binh vào, Mạc Phủ sẽ nghĩ hết mọi cách chống lại, hơn nữa bọn chúng cũng biết từ vừa mới bắt đầu đã muốn đem triều đình quý quốc tiếp tục nắm ở trong tay, kiềm kẹp triều đình hiệu lệnh Nhật Bổn. Cho nên chúng tôi không để cho bọn chúng được như ý, có lẽ khi bọn họ cưỡng ép hai vị quân chủ quý quốc, liền trước tiên cướp lấy bọn họ ra khỏi cung. Nếu có khả năng, liền để cho bọn họ vượt biển đến Cửu Châu, không đủ nhất cũng phải để bọn họ ẩn thân ở dân gian, chờ chúng ta bắc thượng tiến đánh kinh đô sẽ lần nữa trở về triều đình, lấy ngôi vị quân vương và thần khí lần nữa hiệu lệnh Nhật Bản, khiến quyền uy và kêu gọi của Mạc Phủ tang mất, chỉ lộ ra tướng mạo loạn thần tặc tử thực sự!
Bởi vì Chu Phác nói trắng ra như thế, mấy người trẻ tuổi hít một hơi lạnh, ngơ ngác nhìn nhau.
Rất rõ ràng, thời điểm tiến công Cửu Châu, kinh thành không lẽ nào không khả năng có quân đội Đại hán, cái gọi là trước giành lấy quân vương mang ra ngoài cung, chỉ là do bọn họ tự làm thôi. Đây không phải là chuyện tùy tiện hô hào vài câu khẩu hiệu rồi, mà là phiêu lưu mạo hiểm sinh mạng đấy.