Tuy rằng đã đánh lui đợt sóng tấn công đầu tiên của kẻ địch, nhưng Mã Đồng Tể một chút cũng không dám chậm trễ, vẫn quan sát động tĩnh chung quanh bốn phía, đồng thời mệnh lệnh bộ hạ của mình cũng tiếp tục giữ vững trận hình, không cho phép lơi lỏng.
Theo che đậy của màn đêm, vì không khiến quân trận của mình tán loạn, cho nên y thay đổi tác phong bình thường, cấm bộ hạ truy đuổi, chỉ là tiếp tục đợi ở nguyên chỗ. Đồng thời, tuy rằng chung quanh ngoài mặt hiện giờ một mảnh tĩnh mịch, nhưng từng trải đánh trận nhiều năm qua của y nói cho y biết, hiện giờ chỉ là tĩnh lặng trước khi gió bão sắp tới mà thôi, quân địch hẳn sẽ không thu tay như vậy, còn sẽ tiếp tục tới tấn công một lần nữa.
Quả nhiên, ngay thời điểm tới lúc thời khắc rạng sáng, theo tầm nhìn của Mã Đồng Tể, bóng đen xiêu xiêu vẹo vẹo bắt đầu dập dờn xung quanh. Bởi vì sợ hãi uy lực lửa đạn, cho nên bọn họ chọn lựa tấn công quân trận Mã Đồng Tể bên này, muốn trước hết bất chấp tất cả nuốt hết những người này, cho dù đồng quy vu tận cũng coi như hoàn thành được mục tiêu.
Theo khoảng cách càng gần, tiếng hô quát lớn lại lần nữa vang lên từ bên trong quân Mạc Phủ, số lượng bóng đen thoạt nhìn phải còn nhiều hơn trước nhiều.
Mã Đồng Tể lập tức mệnh lệnh bộ hạ bắt đầu đề phòng, sau đó y cũng từ trung tâm hàng ngũ đi tới tiền phương.
- Nã pháo! Ngay tại thời điểm tấn công một lượt mới của quân Mạc Phủ sắp xông tới tiền trận Mã Đồng Tể bên này, quân trận một phía khác cũng đã hoàn thành một lượt nạp đạn mới của pháo kích, sau đó bắt đầu pháo kích về phía quân Mạc Phủ bọn chúng xông tới.
- Nổ súng! Quân trận Mã Đồng Tể bên này cũng sau khi nổ súng, trong lúc nhất thời viên đạn đạn pháo và đạn súng hỏa mai lại lần nữa bắt đầu bay tứ tung trước quân trận, lại lần nữa mang đi không biết bao nhiêu mạng người.
Nhưng mà, một lần này quân Mạc Phủ lại không có lui bước, bọn họ dường như không để ý tính mạng của mình, điên cuồng tru lên xông về phía quân trận.
- Đoàn trưởng, khí thế kẻ thù hung hăng, chúng ta vẫn là cẩn thận ứng đối thì hơn! Nhìn thấy thanh thế quân địch như vậy, quan quân tham nghị ở bên cạnh Mã Đồng Tể nói cẩn thận.
- Bọn chúng cũng chỉ là la hét mà thôi, gây được sợ hãi sao? Mã Đồng Tể cười lạnh một tiếng, sau đó từ bên trong vỏ đao rút đao ra, một mặt vung múa quân đao, một mặt hướng quan binh bên này của mình hô to.- Tất cả đều nghe rõ cho ta! Quân địch chẳng qua là thú bị vây nhốt giẫy dụa mà thôi, bọn chúng muốn tới dâng mạng, chúng ta cầu còn không được nữa! Giết!
- Giết! Bọn quan binh xung quanh nghe thấy được gần như đồng thời theo đó hô lên, mà đám binh sĩ ven rìa hàng ngũ cũng lập tức hô quát theo, trong lúc nhất thời tiếng giết rung trời, đây như là khích lệ cho mình, cũng là mang tới áp lực vô tận cho kẻ địch.
Lửa đạn lúc đứt lúc nối, Tằng Ngã Cổ Hựu dẫn theo bọn binh sĩ bất chấp hiểm nguy cưỡng ép xông về phía quân trận Đại Hán, trong đêm tối không cách nào giữ vững trận hình và quân kỷ, nhưng y hiện giờ vốn dĩ cũng không tính toán giữ gìn, y tâm tâm niệm niệm chỉ cần những người này của mình, tuẫn thân vì Nhật Bổn, mang đi càng nhiều sinh mạng binh sĩ Đại Hán.
Bên mình không ngừng có người ngã xuống, nhưng y và người khác cũng coi thường không để ý, vẫn gầm thét theo phương hướng ánh lửa tiến lên, đêm tối khiến bọn họ nhìn không rõ thảm trạng của người bên cạnh, ngược lại tăng thêm cho bọn họ dũng khí.
Nương theo tiếng gào thét sắc nhọn, bọn họ rốt cuộc đánh tới quân trận của Đại Hán, tuy rằng người hàng đầu tiên lập tức bị binh trường thương đâm chết, nhưng người phía sau lại giẫm lên xác chết người trước đó xông lên, sau đó vung vẫy vũ khí giết về phía quân nhân Đại Hán. Theo loại tấn công người trước ngã xuống người sau thêm vào này, sau khi trả ra thương vong thảm trọng, có một số người rốt cuộc phá tan binh trường thương hàng đầu, giết chết mấy quân sĩ Đại Hán.
Bọn họ xông giết mang tới hỗn loạn, không tránh né được khiến quân trận Đại Hán xuất hiện một chút dao động, trận tuyến hàng đầu bắt đầu hơi co rút về sau, binh sĩ ngã xuống cũng khiến trận tuyến xuất hiện khoảng trống càng nhiều hơn, số người quân Mạc Phủ dù sao chiếm cứ ưu thế, theo tình hình đêm đen như vậy luôn đủ chiếm cứ một chút chủ động.
Mã Đồng Tể vẫn luôn đang quan sát tình hình tiền phương, bởi vì ánh lửa càng ngày càng nhỏ, cho nên nhìn có chút không quá rõ ràng, tuy nhiên tiền phương đã bắt đầu dao động y đã nhìn thấy rồi, y cũng không hoảng hốt, chỉ là hơi bĩu môi, sau đó thẳng thừng sải bước cùng vệ binh của mình đi tới.
- Kết trận tiến lên! Còn có, tay súng hỏa mai, buông bỏ súng hỏa mai, cầm đao đi theo ta! Vừa đi, y vừa vung múa quân đao dắt ở bên hông của mình tiến lên vung múa.
- Dạ! Bọn quan binh bên cạnh y đồng loạt hưởng ứng, sau đó cầm lên vũ khí của mình vọt tới hàng phía trước, chính ngay cả tay súng hỏa mai cũng từ bên hông của mình rút ra bội đao xông về phía trước quân trường thương.
Bởi vì súng hỏa mai nhét đạn vào tốc độ chậm, nhịp nổ súng có khe hở, quân đội Đại Hán vẫn luôn trang bị cho tay súng hỏa mai vũ khí cận chiến, xưa nay tay súng hỏa mai cũng nhất định phải cùng diễn luyện với binh sĩ khác.
Theo dẫn đầu của Mã Đồng Tể, một đám đông người kia liền nhằm quân phục màu đỏ chói mắt ép tới, cho dù ở trong đêm đen cũng bắt mắt như vậy.
Trong đêm tối, sợ nhất chính là ngộ thương người mình, nên Mã Đồng Tể dứt khoát lựa chọn vứt bỏ súng hỏa mai, thẳng thừng vật lộn chém giết với đối phương. Mã Đồng Tể mang những binh này đánh trận hơn mấy năm, y đối với tố chất và dũng khí đánh trận của binh sĩ mình là tuyệt không nghi ngờ. Bọn họ trước đây ở tây nam, cũng trải qua không biết bao nhiêu lần chiến đấu hỗn loạn như vậy, sớm đã có không ít từng trải ứng đối. Tuy rằng so với thế lực tàn Minh và man di trong núi, những binh Mạc Phủ này càng thêm hung hãn hơn một chút, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng không phải không biết ứng đối thế nào.
Rất nhanh một đám người từ bên trong xông ra kia, và binh Mạc Phủ trong trong trận tuyến tiền phương lại lần nữa đụng vào nhau.
So với binh Mạc Phủ lớn tiếng la lên, bọn họ phải trầm mặc rất nhiều, mỗi người đều trầm mặc, cầm vũ khí trong tay, giống như không có bất kỳ dao động nào. Tiếng chém giết, tiếng giao nhau của binh khí đột nhiên lấn át hết thảy tiếng động xung quanh, đã trở thành chúa tể của thế giới.
Tuy nhiên, dù rằng hai bên đã bắt đầu giao chiến, nhưng quân đội Đại Hán lại ở trong đêm đen gắng gượng giữ vững trận tuyến không loạn, bọn họ trong đêm đen hai ba người thành đám, sau đó lấy chiến kỹ thành thạo lấy trận hình đao thương liên thủ chém giết với binh Mạc Phủ.
Màu sắc quân phục quân đội Đại Hán lựa chọn là màu đỏ đậm, chính là suy xét tới muốn tiện bọn quan binh nhận rõ chiến hữu, để tiện giữ vững trận hình. Theo hoàn cảnh mờ tối hiện giờ, loại an bài này cũng xác thật sản sinh hiệu quả như dự trù. Quân đội Đại Hán nhìn nhận biết màu đỏ lẫn nhau xen kẽ chém giết, bởi vì đều vô cùng bình tĩnh, cho nên cực ít sinh ra ngộ thương.