Để tưởng thưởng quy hàng của Lập Hoa Tông Mậu, cộng thêm Lập Hoa Tông Mậu vốn chính là một danh tướng, cho nên Chu Phác cũng khẳng khái mà đem danh hiệu 'Phó đại tướng quân hưng phục' tặng cho đối phương —— đương nhiên, vì tiếp tục lợi dụng lá cờ xí của triều đình Nhật Bổn này, danh hiệu Tổng đại tướng này Chu Phác là chuẩn bị tặng cho hoàng thất hoặc là người của Đằng Nguyên Nhiếp gia.
Danh hiệu Phó đại tướng này, tuy rằng cũng không biến thành tiền hoặc là binh, nhưng Lập Hoa Tông Mậu lại rất là xem trọng, bởi vì gã biết, cái thân phận này sau này đối với gã và quen biết với Đại Hán cũng có trợ giúp thật lớn.
- Phiên chủ ở trong nước Nhật Bổn được hưởng Đại Danh, chỉ cần phiên chủ truyền xuống hịch văn, hẳn là có không ít người sẽ đi theo hưởng ứng. Chu Phác cười nói.- Có được phiên chủ đi trợ giúp, chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều phiền toái.
- Một chút thanh danh không quan trọng, cũng không có bao nhiêu hữu dụng, khiến cho người ta nghe lọt cũng không tệ rồi. Lập Hoa Tông Mậu nửa nói giỡn nửa nghiêm túc đi trả lời.- Thực ra muốn phát ra hiệu dụng, vẫn phải ỷ lại vào uy của Đại Hán, cùng với cờ xí triều đình... Xin hỏi đại sứ, hiện tại triều đình nước ta đã rời khỏi Đô Kinh chưa? Có phải đã nằm trong lòng bàn tay của Đại Hán rồi?
Vấn đề này cũng có chút làm khó Chu Phác rồi.
Chiếu theo sắp xếp lúc trước giữa gã và triều đình Nhật Bổn, trước khi Đại Hán tiến quân, Chu Phác sẽ đưa tới tin tức cho Đô Kinh, sau khi nhận được tin tức của mình đưa cho, mấy người hợp tác của gã ở bên Đô Kinh —— đám người Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Xa và Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo —— sẽ lập tức phát động, cưỡng ép Pháp hoàng và Thiên hoàng Nhật Bản rời khỏi kinh thành, nghĩ cách đến Cửu Châu bên này, nhập vào bên trong bảo hộ của quân đội Đại Hán.
Nhưng mà, hiện tại đã trôi qua nhiều ngày rồi, bên kinh đô một chút tin tức đều không có truyền đến bên Cửu Châu, càng không có dấu hiệu hoàng thất và công khanh Nhật Bổn quy hàng Cửu Châu, tuy rằng trong chuyện này có nhân tố là Cửu Châu hiện tại quá mức hỗn loạn, nhưng ít ra cũng nói rõ bên kinh thành cũng không phải hết thảy đều thuận lợi.
Loại tình huống này không khỏi khiến cho người ta có chút bận tâm rồi.
Lúc trước gã đã thông báo với người bên kinh thành, nghĩ hết mọi cách đi đến Cửu Châu, nếu thật sự không được, thì cố gắng trốn vào núi rừng, hiện tại xem ra người bên kinh thành là chiếu theo cách thứ hai rồi, nhưng bọn họ là triều đình, là chiêu bài khẩn yếu nhất, Mạc Phủ nhất định sẽ nhìn rất chặt chẽ, đừng nói là có trốn được hay không, cho dù trốn ra được, Mạc Phủ khẳng định cũng sẽ phát động, điên cuồng đi truy tìm.
Chu Phác lúc trước đã gặp qua những công khanh và hoàng tộc kinh đô này rồi, nói thật ấn tượng đối với bọn họ không tệ, tuy nhiên ấn tượng tốt chỉ là bắt nguồn từ cách nói năng và văn hóa của bọn họ, khiến trước kia là thư sinh như gã có chút cộng hưởng mà thôi, đối với năng lực của những người bọn họ, trong lòng Chu Phác rất là không coi trọng, bọn họ thật sự tránh khỏi truy tìm của Mạc Phủ không? Chu Phác chỉ lo lắng thấp thỏm.
Nếu bọn họ thật không có cách trốn thoát truy tìm của Mạc Phủ, như vậy chiêu bài của triều đình này sẽ phai màu đi thật nhiều.
Tuy nhiên, đây cũng là sự tình không có cách nào rồi, chỉ đành cầu nguyện những công khanh này gặp được một chút may mắn, hơn nữa, hiện tại trong tay Đại Hán có một vị sứ giả công khanh đang cầm lá thư do chính tay Pháp hoàng viết đi vào kinh thành, đến lúc đó chỉ cần kêu y đi đến Nhật Bổn, cũng vẫn xem được là một cách bổ cứu.
Việc này đều lưu tại trong đầu Chu Phác, cũng không có dự định nói rõ cho Lập Hoa Tông Mậu biết, gã chỉ mập mờ cho qua.- Triều đình quý quốc hiện tại còn chưa tới Cửu Châu, chỉ là tạm thời trốn vào trong núi rừng mà thôi, dù sao quan sơn cách nơi đây khá xa, Mạc Phủ lại gấp gáp truy tìm, trong lúc nhất thời khó đến đây được.
Nhưng mà, gã lựa chọn mập mờ cho qua, nhưng Lập Hoa Tông Mậu lại khá xem trọng điều này.
- Đại nhân, vì tiêu giảm lòng chống cự của phiên chủ khác, làm tan rã nhân tâm sĩ khí của bên phía Mạc Phủ, triều đình đối với chúng ta mà nói là rất trọng yếu, không thật sự đi đối đãi không được.
- Vậy phiên chủ có đề nghị gì đây? Chu Phác hỏi lại.
- Theo cách nhìn của tại hạ, hẳn là trước tiên thừa dịp thời cuộc đang hỗn loạn, đánh ra cờ hiệu trước, nhanh chóng thu phục Cửu Châu, sau đó chỉnh đốn lại một tí lập tức lên bắc! Lập Hoa Tông Mậu vô cùng điềm tĩnh, hiển nhiên lúc trước gã đã định sẵn chủ ý rồi.- Tuy rằng xem ra có chút gấp gáp, nhưng đối với chúng ta mà nói là lựa chọn tốt nhất —— Đại Hán quân binh tinh nhuệ vô cùng, các phiên trong lúc gấp gáp khó chống đỡ nổi, chỉ cần đi lên Bản Châu, thiên hạ sẽ càng thêm chấn động, đến lúc đó càng thêm nhiều người dao động, quy hàng về bên ta.
Cẩn thận liếc nhìn Chu Phác một cái, sau khi xác định gã cũng không có tỏ vẻ phản đối, Lập Hoa Tông Mậu tiếp tục nói.- Hơn nữa, tại hạ ở Tây Quốc chinh chiến nhiều năm, đối với địa lý sông núi Tây Quốc cũng hết sức quen thuộc, địa lý địa thế thuận lợi sẽ không tạo thành bất kỳ trở ngại gì đối với bên ta, đại khái một tay áp thẳng tới kinh thành. Chúng ta chỉ cần chiếm cứ được kinh đô, danh phận triều đình dĩ nhiên là nằm ở trong tay chúng ta rồi...
Gã ngừng lại một chút, giống như cảm thấy lời nói kế tiếp có chút gian nan.- Khi đó, cho dù Pháp hoàng và Thiên hoàng cũng đã rơi vào trong tay Mạc Phủ, chúng ta cũng tuyên bố bọn họ là bị cưỡng ép, sau đó từ trong kinh thành tìm ra vài người hoàng tộc và công khanh may mắn còn tồn tại làm nhiếp chính, một lần nữa giơ lên đại kỳ triều đình.
Hiển nhiên, gã cũng khá nghi ngờ với chuyện triều đình có tránh thoát khỏi Mạc Phủ hay không, cho nên muốn dứt khoát liều lĩnh mau chóng đánh hạ kinh thành, khiến cho triều đình sớm một chút rơi vào đến trong tay bên mình, về phần làm như vậy sẽ mang đến nguy hại gì cho Pháp hoàng và Thiên hoàng, gã cũng không thèm bận tâm nhiều như vậy, cũng không có hứng thú đi bận tâm.
- Phiên chủ nói đến vô cùng có đạo lý, kỳ thật ta cũng đang có ý này. Mắt thấy đối phương đưa ra đề nghị không khác xa mấy với suy nghĩ trước kia của mình, Chu Phác không kìm nổi tán thưởng.- Ta cũng hiểu được sau khi chúng ta đánh hạ Cửu Châu, hẳn là thừa dịp đại quân Mạc Phủ còn chưa có toàn bộ tập kết, tiến binh thẳng kinh thành, khiến quyền chủ động tiếp tục nắm giữ trong tay ta.
Tiếp đó, nụ cười của gã càng sâu hơn.- Đến lúc đó kính xin phiên chủ tiếp tục phụ tá cho ta, ta thân là đại sứ thay mặt Đại Hán, thay mặt thiên tử tuần tra kinh đô quý quốc.
Lúc này gã nhìn Lập Hoa Tông Mậu vô cùng vừa mắt, cảm thấy Lập Hoa Tông Mậu còn dễ sài hơn so với Đảo Tân Trung Hoằng —— Đảo Tân Trung Hoằng muốn chính là đảo Cửu Châu, chỉ cần Cửu Châu rơi vào trong tay sau đó cũng hết hứng thú với những chuyện khác, lúc trước đã biểu lộ qua không có ý muốn can thiệp quá nhiều vào trong chiến sự của đảo Bản Châu, mà Lập Hoa Tông Mậu lại khác, tương lai đất phong chỉ ở đảo Bản Châu, cho nên gã vô cùng nhiệt tình, muốn nhanh một chút đánh qua đó, đây cũng đúng lúc hợp với đòi hỏi của Chu Phác.