Hiện tại những người treo cổ chết này vẫn treo ở một phía dựa gần tường thành, chính đang lắc lư trong gió, bởi vì mất nước mà có vẻ khô quắt, quả thật giống như là người bù nhìn bị treo lên.
Từ sau khi những người này bị treo cổ, hiệu quả Nội Đằng Trung Trọng muốn có cũng đạt được rồi, bọn thủ quân mất hết hi vọng chạy trốn giữ mạng, nhưng mà cũng xuất hiện một tác dụng phụ, người người đều là một vẻ mặt chết lặng, chỉ là chiếu theo mệnh lệnh thi hành, dường như đã mất đi ý chí sinh tồn.
Đối với cái này, Nội Đằng Trung Trọng ngược lại cũng không để ý, dù sao mọi người cũng là phải chết, lấy thái độ như thế nào chết đi kỳ thật cũng không trọng yếu.
Mấy ngày này quân đội Đại Hán cũng không có phát động tấn công, chỉ là thỏa mãn đoạn tuyệt đường tới lui trong thành và ngoài thành, tuy rằng không biết rốt cuộc là nguyên nhân tại làm sao, nhưng Nội Đằng Trung Trọng ngược lại mừng rỡ xuất hiện tình huống này. Đối với lão mà nói, kéo dài nhiều thêm một ngày, Tướng quân đại nhân ở Bản Châu liền nhiều thêm một ngày triệu tập quân đội trung với Mạc Phủ, cũng nhiều thêm một phần giữ lại cơ hội bảo vệ cơ nghiệp Đức Xuyên gia.
Vì giám thị phòng thành, hoặc là nói vì giết thời giờ, lão ở đầu thành tới lui tuần tra, không ngừng nhìn về phía quân trận Đại Hán.
Ngay tại thời điểm gần tới buổi trưa, Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên nhận ra tình hình có chút không đúng, trong quân đội Đại Hán truyền tới một chút xao động.
Chẳng lẽ bọn họ xảy ra biến loạn rồi sao? Cho dù biết khả năng này không lớn, nhưng Nội Đằng Trung Trọng vẫn như cũ không kìm nổi chờ mong như vậy.
Lão cầm lên kính viễn vọng, nhìn về hướng dưới thành.
Vừa thấy, lập tức khiến lão tay chân lạnh lẽo.
Phóng tầm mắt nhìn tới được, ở trên con đường thông về phía Trường Khi, có một cánh đại quân đang chạy về phía bên này.
Ngoại trừ quân đội Đại Hán đã có chút quen thuộc, Nội Đằng Trung Trọng còn nhận ra đan xen trong cánh quân đội này có hơn phân nửa người Nhật Bổn. Sau khi đợi tới khoảng cách hơi lại gần một chút nữa, lão nhìn thấy cờ xí giống như rừng cây bên trong quân trận, sau đó thoáng phân biệt gia vân trên bề mặt một chút.
- Liễu Hà phiên, Tá Bá phiên, Sâm phiên…
Nội Đằng Trung Trọng mặt không thay đổi lẩm bẩm, giống như việc không can hệ tới mình.
Đột nhiên, lão nở nụ cười khổ.- Không ngờ nhanh như vậy đã nhiều người như thế đầu hàng rồi sao?
Tuy nhiên, đây cũng coi như rất bình thường, cũng không gì bất ngờ.
Không giống với thoải mái và tự tại của Nội Đằng Trung Trọng, bọn thủ quân trên đầu thành ngay khi nhìn thấy rõ đại quân cùng với kết cấu đại quân ép tới, nảy sinh dao động kịch liệt, rất nhiều người thay đổi dáng vẻ ngơ ngốc trước đó, đột nhiên hô to kêu nhỏ.
Nội Đằng Trung Trọng biết, bọn họ cũng không phải sợ hãi mà thôi, bọn họ bởi vì nhìn thấy hy vọng mà kích động như vậy.
Lão cũng biết rất nhiều người đều muốn đầu hàng, chỉ là sợ hãi quân đội Đại Hán tàn sát tù binh mà không dám đề xuất. Hiện giờ nhìn thấy nhiều phiên chủ và phiên binh đầu hàng thành công như vậy, lòng dạ bọn họ liền trở nên lung lay, muốn đầu hàng.
Nội Đằng Trung Trọng không cách nào ngăn cản trong lòng bọn họ nghĩ thế nào, nhưng lão khiến cho người nghĩ như vậy ai cũng không dám nói ra.
- Thủ chặt cổng thành, xem chừng những phiên binh đó, ai nếu như có dị động, giết một người răn trăm người. Lão nhìn một chút người đi theo bên cạnh, hạ đạt mệnh lệnh.
Những người này đều là võ sĩ lão từ bên phía Mạc Phủ mang sang đây, ý chí vô cùng kiên định ngoan cường, gia đình bọn họ cũng ở Giang Hộ, sẽ không khiến bọn họ có lo phiền gia thất gì, bọn họ là sẵn sàng huyết chiến với giặc Hán tới cùng.
Bọn họ cũng là sức mạnh đáng tin cậy duy nhất của Nội Đằng Trung Trọng, đối với những phiên binh của Cửu Lưu Mễ phiên này, lão ở đây ngày nào còn sẽ có rất nhiều phòng bị, may mắn lão còn mang rất nhiều tàn binh Mạc Phủ bại thối lui lưu ở trong thành, cho nên phiên Cửu Lưu Mễ mới sẽ gắng gượng nghe theo mệnh lệnh của lão.
Sau khi dặn dò xuống, những tướng lĩnh thân tín này triệu tập binh Mạc Phủ mình dẫn dắt lại, vừa đề phòng giặc Hán dưới thành, cũng phòng bị phiên binh trên đầu thành.
Sau khi chỉ bảo xuống, Nội Đằng Trung Trọng lần nữa quan sát quân đội giặc Hán bên dưới thành. Cánh quân đội này sau khi dọc theo đường lớn tiến vào, hội họp lại cùng nhau với quân đội Đại Hán vốn đang vây ở dưới thành.
Ra ngoài dự liệu của Nội Đằng Trung Trọng, sau khi hai bên hội họp, giặc Hán vốn dĩ quân kỷ nghiêm khắc, rõ ràng còn đang xao động bất an, bọn binh sĩ không ngừng mắng to quát nhỏ, giống như chạm phải đại sự gì không được.
Nghi ngờ của lão rất nhanh liền được giải khai rồi, không qua bao lâu bên trong kính viễn vọng của lão xuất hiện một đám bóng dáng quan quân Đại Hán. Bọn họ đều vây quanh bên cạnh một quan quân Đại Hán khôi ngô, vị quan quân Đại Hán này đồng dạng mặc quân phục màu đỏ, thế nhưng ngọc bội trên mình không giống với những người khác, vả lại người bên cạnh đều hết mực cung kính với gã.
Xem ra gã chính là đại tướng tổng binh quân đội Đại Hán rồi, Nội Đằng Trung Trọng thầm nghĩ. Lão không để ý tay đã có chút phát run, vẫn nhìn chằm chằm đám người kia, muốn xem thử người muốn tước đi tính mạng của lão rốt cuộc có chỗ kỳ dị gì.
Đáng tiếc trên đầu thành cũng không có đại pháo tầm bắn đủ xa, bằng không lão thật sự muốn thử một chút bắn mấy phát pháo, xem thử bắn chết được một hai tên quan quân cấp cao giặc Hán hay không.
Theo chăm chú của Nội Đằng Trung Trọng, xao động của quân đội Đại Hán dần dần bình ổn rồi, đây đối với lão mà nói đương nhiên không phải một tin tức tốt. Đại tướng tổng binh Đại Hán nếu như đã tới rồi, vậy thì có ý là giặc Hán liền muốn phát động tổng tấn công rồi a.
Máu của lão bắt đầu lưu chuyển thêm nhanh, tay cũng nắm ở trên chuôi đao của bội đao bên hông.
Dã chiến ngoài Trường Khi trước đó, quân Mạc Phủ bại lui, khiến lão mất đi lòng tin dã chiến với Đại Hán lần nữa, làm ra quyết định thông minh rút lui về thành phiên Cửu Lưu Mễ. Mà hiện giờ, lão biết mình đã không còn chỗ nào để lui nữa, loại tình cảnh tuyệt vọng này ngược lại khiến chiến ý của lão lần nữa thiêu đốt.
Mượn yểm hộ của tường thành, ít nhất đủ mang tới thương vong nhất định cho giặc Hán. Không hề nghi ngờ thành Cửu Lưu Mễ khẳng định sẽ bị giặc Hán công phá, nhưng chỉ cần nỗ lực, liền gánh vác thêm một lần tấn công, giết bị thương nhiều thêm một số giặc Hán, cho dù giết nhiều thêm một tên cũng tốt…
Nhưng mà, trận hình quân đội Đại Hán đột nhiên xuất hiện một chút buông lỏng, nhìn từ xa sang thật giống như bên trong biển màu đỏ xuất hiện một chút cuộn sóng.
Tiếp đó, máu nóng sôi trào của Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên bị đông kết, bởi vì lão nhìn rõ ràng những xao động ấy rốt cuộc là gì.
Từ trong trận quân đội Đại Hán một đám binh sĩ đi ra, theo sau bọn họ là mấy khẩu đại pháo đặt ở trên xe pháo, họng pháo của những đại pháo này rất to, nhìn khiến người ta sợ hãi không thôi. Mà sau khi tới được dưới thành, những đại pháo này bị dỡ xuống từ trên xe pháo, có một số binh sĩ đắp lên đống đất, đặt những đại pháo này tới bên trong đống đất.