Một trong thủ đoạn thần hóa chính mình, ba món thần khí này được hoàng gia ở trăm ngàn năm qua giao cho tính huyền bí cực cao, có lời đồn nói ba món thần khí này từ trong mấy lần đại loạn như loạn Nguyên Bình, loạn Nam Bắc triều cùng loạn Ứng Nhân, bởi vì thời cuộc biến đổi mà vị phá hư rồi, bây giờ ba món thần khí này đều là người sau này tạo lại – nhưng vì bảo vệ tính thần thánh thiêng liêng đương nhiên triều đình sẽ không thừa nhận lời đồn này.
Pháp hoàng đương nhiên không phải là vì muốn xem ba món thần khí này mà đến đấy, ông ta đi đến tận cùng bên trong, đi thẳng tới gian phòng đối diện thượng đoạn. Đối diện tổng cộng có bốn gian phòng, nơi ấy mới là Nhật thường khởi cư của Thiên hoàng.
Trong những phòng này, đúng là nơi Hưng Tử học nghệ, bởi vì hôm nay đúng thời điểm Thiên hoàng học cùng đế sư, cho nên gánh vác quyền dạy dỗ Thiên hoàng Đại Nạp Ngôn Hoa Sơn Viện định sẵn cũng có ở nơi này.
Khi thấy Pháp hoàng bệ hạ đột nhiên tới, Hoa Sơn Viện tóc hoa râm vả lại để râu dài vội vàng hướng Thiên hoàng thi lễ, mà Hưng Tử thiên hoàng bởi vì đang chăm chú viết chữ, cho nên cũng không phát hiện phụ hoàng giá lâm.
Nàng một thân áo bào màu vàng dựa theo bảng chữ mẫu trên bàn, một nét bút vẽ một chữ, mảnh tóc mảnh mai phiêu tán ở sau vai, bộ dáng vùi đầu vào đống sách, nhìn qua có chút thú vị.
Hoa Sơn Viện vốn muốn gọi nàng cùng thi lễ với Pháp hoàng, thế nhưng Pháp hoàng lại xua tay ngăn cản đối phương, sau đó nhẹ nhàng đi tới bên nàng.
Hưng Tử thiên hoàng tựa như chưa tỉnh, chỉ lo viết xong bảng chữ mẫu phía trước, nàng cau mày, viết rất thong thả, giống như bút lông trong tay nặng có ngàn cân. Chỉ có điều, lúc Pháp hoàng xem qua, chữ cũng đã ra dáng rồi, tuy rằng thiếu hụt thần thái phóng khoáng, thế nhưng bút lực đã vào chỗ của mình, hơn nữa cơ cấu cũng rất có thần vận hành thư.
Chỉ có điều nội dung lại nhìn thế nào đều có chút gắng hết sức.
Lúc Pháp hoàng nhìn chăm chú, Hưng Tử hơi thu lại bút một chút, viết xong một chữ “Lý”, đem bản dập viết xong một đoạn. Sau đó nàng nhẹ nhàng để bút lại, duỗi lưng một cái, thật dài thở phào nhẹ nhõm, như thể hoàn thành một nhiệm vụ gian khổ.
Thế nhưng, đang lúc nàng đang còn chút tự đắc về tác phẩm của mình, muốn kêu lão sư bên cạnh bình luận một chút, thì giấy trước mặt nàng đột nhiên bị rút đi.
Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện người lấy đi thư thiếp không phải là Quyền Đại Nạp Ngôn, mà là Pháp hoàng.
- Phụ hoàng! Nàng vội vàng muốn thi lễ, sau đó Pháp hoàng lấy tay đè lại bả vai.
- Không cần. Pháp hoàng một bên an ủi nữ nhi của mình, một bên cầm thư thiếp lên nhìn kỹ.
- Hán hoàng trọng sắc tư khuynh quốc, ngự vũ đa niên cầu bất đắc. Dương gia hữu nữ sơ trường thành, dưỡng tại thâm khuê nhân vị thức. Pháp hoàng mặt không thay đổi đọc một câu.- Cửu trọng thành khuyết yên trần sinh, thiên thừa vạn kỵ tây nam hành. Thúy hoa diêu diêu hành phục chỉ, tây xuất đô môn bách dư lý..."
- Bệ hạ viết càng ngày càng tốt rồi. Hoa Sơn Viện đi tới bên cạnh Pháp hoàng, cung kính nói với ông ta.
- Chữ cũng không tồi… Vẻ mặt Pháp hoàng vẫn không có biểu tình như cũ, sau đó ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn đối phương.
- Nhưng mà, tại sao muốn Hưng Tử viết chữ này?
- Bệ hạ? Thái độ của Pháp hoàng khiến Hoa Sơn Viện có chút kinh hoảng, nhưng ông ta lại không rõ vì sao bệ hạ tức giận.- Việc này, việc này…
- Để một đứa trẻ con viết một bài thơ dài như vậy, hơn nữa còn là “Trường Hận Ca”, đây cũng là không thích hợp! Pháp hoàng cau may nói với ông ta, trong đó tức giận hết sức rõ ràng - Ái khanh, lúc trước ta nghe nói ngươi cũng không hứng thú làm lão sư cho Hưng Tử, thế nhưng không ngờ ngươi tùy ý có lệ tới cỡ này! Giáo dục Hưng Tử có liên quan đến nền tảng lập quốc, nếu như ngươi không muốn gánh vác phần trọng trách này, nói thẳng cùng trẫm là được, trẫm liền tuyển người hiền năng khác!
- Bệ hạ… Hoa Sơn Viện bình tĩnh nghe những lời giận dữ này thì bị dọa cho đến không biết làm thế nào rồi, toàn thân đêu run lên.- Thần… Thần tuyệt không có ý đó! Là thái hậu nói với thần chuyện học của bệ hạ đã có tiến bộ, cho nên bắt đầu để thần dạy Hán thi… Cho nên thần mới chọn bài thơ này dạy cho bệ hạ đấy.
Lúc thời kỳ Bình An, người Nhật Bổn vẫn vô cùng ngưỡng mộ văn hóa Đại Đường, hơn nữa vô cùng sùng bái thơ ca Đại Đường, gần như mỗi người đều biết ngâm thơ của những nhà thơ trứ danh làm. Mà những thi nhân này, được hoan nghênh và sùng bái nhất chính là Bạch Cư Dị.
Ở thời Bình An văn sĩ đại giang lúc biên tập “Ngàn câu nói sâu sắc”, tổng cộng thu nhận thơ ca hơn một ngàn thi nhân Nhật Trung, mà tác phẩm của Bạch Cư Di chiếm hơn năm trăm, gần như chiếm được một nửa. Đương thời công khang văn nhân nổi tiếng Đằng Nguyên Công đảm nhiệm biên soạn thi thơ “Ngâm vịnh cùng thi Hán”, tổng cộng ghi chép vào gần sau trăm bài thơ, trong đó thơ ca của Bạch Cư Dị liền hơn một trăm ba mươi chín bài. Tác phẩm văn học ra đời vào thời kỳ này chẳng hạn như “Nguyên thị vật ngữ”, “Chẩm thảo tử”, và nhiều tác phẩm khác, khắp nơi đều đối thoại bằng trích dẫn thơ, nhất là quyển “Trường Hận Ca”, càng trở thành lời chủ yếu trong Nguyên thị vật ngữ.
Nhật Bổn bắt đầu từ triều Bình An, văn đàn tôn trọng Hán thi văn, mỗi khi văn nhân hoặc quý tộc có ăn uống tiệc rượu, phần lớn đều ngâm vịnh Hán thi, phô diễn tài hoa của mình. Mà đối với người học Hán thi ban đầu mà nói, theo tình huống không có bất kỳ tư liệu tham khảo nào, là khó làm ra thơ hay đấy, cái này đòi hỏi phải một loại mẫu hoặc từ điển dùng cung cấp tham khảo bắt chước, do đó thơ này thông tục đến mức “Lão ấu biết giải thích”. Bất kể là văn nhân quý tộc yêu quý tài văn chương, hay dân chúng bình thường, cũng làm đến sang hèn cùng thưởng thức. Bạch thi (thơ Bạch Cư Dị) hiển nhiên liền trở thành tài liệu giảng dạy tốt nhất trong mắt mọi người.
Bắt đầu so sánh, Lý Bạch quá phóng khoáng, Đỗ Phủ lại vô cùng trầm lắng, mà thật lại có nhã nhặn trầm tĩnh cùng sâu bi Bạch thơ lại càng được văn nhân Nhật Bổn ưa thích.
Mà Bạch thi, tôn sùng nhất cùng ưa chuộng đích đáng cũng chính là “Trường Hận Ca”, khúc trường thi thê lương buồn bã oán hờn này trăm ngàn năm qua đều khiến tam công cử khanh quý tộc đông tình sâu sắc, cho nên thái hậu lệnh tiếp tục dạy Hán thi, ông ta đã chọn Trường hận ca đến dạy cho thiên hoàng cũng liền thuận lý thành chương.
Ông ta tuyệt không nghĩ tới, bản thân lại vì vậy mà rước lấy trận nổi giận lôi đình của Pháp hoàng bệ hạ.
Tuy rằng tới thời đại bây giờ, sức mạnh triều đình đã sớm suy tàn, đương kim hoàng đế Pháp hoàng quyền lực cũng không như những Pháp hoàng trước, thế nhưng với Hoa Sơn Viện công khanh mà nói, Pháp hoàng bệ hạ tức giận có đầy đủ sức uy hiếp.
Toàn thân ông ta phát run, một bộ dạng muốn giải thích lại không dám nhiều lời.
Mà Hưng Tử lại không rõ ràng cho lắm quét mắt nhìn hai người, không rõ rốt cục chuyện gì đang xảy ra, như thế nào phụ hoàng lại giận dữ với Quyền Đại Nạp Ngôn.
Chỉ có điều trong lòng nàng cũng không thích Quyền Đại Nạp Ngôn cổ hủ vả lại nghiêm nghị, cho nên ngược lại đối với việc này có chút cao hứng.