- Trước tiên khiến cho Trường Khi biến thành một tòa thành cô lẻ rồi lại nói tiếp. Triệu Tùng xoay người rời đi.- Chúng ta trước hết bảo người ở nơi ngoại thành đổ bộ, tới lúc sau khi lên bờ lại chuyển đại pháo tới, sau đó một đường tiến binh cắt đứt đường lui của Trường Khi, khiến cho nơi đó biến thành một tòa thành cô độc, sau đó lại dùng pháo kích dùng lửa thiêu, chung quy là hun chết bọn chúng.
- Khi đó cho dù hun không chết bọn chúng cũng khiến cho bọn chúng chạy ra ngoài giao chiến cùng chúng ta phải không?
Mã Đồng Tể bừng tỉnh đại ngộ, rốt cuộc hiểu rõ ý của chủ tướng.- Kính xin Triệu soái tới lúc đó phái chúng tôi lên bờ chấp hành nhiệm vụ, tuyệt đối đủ cắt đứt tới lui giữa Trường Khi và đất liền, khiến đám chuột nhắt này không chạy tới cùng chúng ta quyết chiến không được.
- Ngươi đứng thật là có nhiệt tình a. Triệu Tùng khẽ mỉm cười, không muốn nói tới chuyện này nữa.- Chúng ta ăn cơm trước, hôm nay tướng sĩ đều rất đói bụng rồi.
Theo bên trong khoang thuyền y trở về nghỉ ngơi, bầu trời đêm đen bao phủ cả thế giới, ngoại trừ ánh lửa bờ biển vẫn ngút trời như trước, không còn có dấu vết chiến tranh nữa.
Ngay tại buổi tối một ngày Đại Hán tiến binh, Tát Mài phiên nằm ở góc tây nam Cửu Châu rốt cuộc nhận được tin tức.
Đại Hán tiến binh một đường thuận lợi, Phúc Cương phiên và Trường Khi đồng thời đã gặp phải đả kích nghiêm trọng, hiện giờ Đại Hán đã ở vịnh Bác Đa đổ bộ… Một loạt tin tức đối với người lòng hướng Mạc Phủ mà nói đương nhiên là tai họa ngập đầu, nhưng đối với Tát Mài phiên và Đảo Tân gia mà nói lại là một cơ hội, một cái cơ hội khiến bọn hạ định quyết tâm cuối cùng.
Ở bản thành Hạc Hoàn của Đảo Tân phiên, Chu Phác tươi cười đầy mặt nhìn phiên chủ Đảo Tân Trung Hoằng.
- Phiên chủ hiện giờ tin tưởng rồi chưa? Quân lực Đại Hán chúng tôi, tuyệt không phải Mạc Phủ chống đỡ được.
Từ sau cái ngày phóng hỏa rời khỏi Trường Khi đó, gã và người của thương quán khác liền theo yểm hộ của Đảo Tân phiên tới được địa bàn của Tát Mài phiên, vả lại được tiếp đón vào bên trong thành Hạc Hoàn thành là thượng khách của phiên chủ… Đương nhiên nếu như Đại Hán không có tiến quân hoặc là tiến quân bất lợi, cũng có khả năng thành tù nhân hoặc là một đao thành quỷ.
Cho nên sau khi nghe thấy tin tức Đại Hán tiến quân vả lại hết thảy thuận lợi, Chu Phác cũng nhẹ nhàng thở ra.
- Hiện giờ phiên chủ không cần do dự nữa, cũng không còn ai quấy nhiễu phiên chủ nữa rồi. Mạc Phủ đã tập trung hết binh lực trong phiên của mình và thân với Mạc Phủ tới đối kháng Đại Hán chúng tôi, hiện giờ đối với phiên chủ mà nói, phía tây Cửu Châu đã là thùng rỗng kêu to… Lúc này không động, còn đợi tới khi nào nữa.
Đảo Tân Trung Hoằng vẫn ngay ngắn ngồi ở ghế chủ như cũ, không nói được một lời, bất quá tay của ông ta lại đã nắm chặt lại.
Ông ta hiện giờ vô cùng bồn chồn.
Thời điểm hạ xong quyết tâm theo Đại Hán một lần nữa đánh cuộc, ông ta cũng không có bồn chồn qua như vậy.
Hiện giờ cơ hội rốt cuộc tới rồi, một tộc Đảo Tân đã ở trên tay mình sẽ lần nữa phát dương quang đại, khôi phục vinh quang và quyền lực xưa cũ, thậm chí tiến thêm một bước nữa, thành là chúa tể trên đảo Cửu Châu…
- Đại Hán, thật sự sẽ không sau cuộc chiến nuốt lời chứ, không để cho chúng ta thống lĩnh cả Cửu Châu phải không?
Mặc dù biết vấn đề này thật sự không chút ý nghĩa nào, nhưng Đảo Tân Trung Hoằng vẫn như cũ không kìm nổi hỏi một lần nữa.
- Đại Hán chúng tôi nói được thì làm được, quyết không nuốt lời. Thái tử điện hạ cũng đã tự mình viết công văn xác nhận với phiên chủ chẳng lẽ còn có khả năng giả được sao? Chu Phác không kìm nổi phá lên cười.- Đương nhiên, chúng tôi trước đó nói qua rồi a, Trường Khi không nằm trong đó.
- Tốt… tốt… Đảo Tân Trung Hoằng vẫn như cũ nắm chặt nắm tay, sau đó bỗng dưng lại đứng lên.- Người đâu!
Mấy vị thân tín sớm đã sẵn sàng lập tức đi vào.
- Các ngươi lập tức chỉnh đốn và sắp sẵn quân đội, buổi tối hôm nay ta liền phải tụ họp hết lại tất cả phiên binh. Ông ta hô lớn hạ lệnh với những người này.- Sau đó chờ đợi mệnh lệnh của ta, buổi sáng ngày mai sẽ phải tiến quân!
Từ sau khi đám người Chu Phác đạt thành ăn ý, bên trong Tát Mài phiên vẫn luôn âm thầm trọng chỉnh võ bị, vả lại lợi dụng súng đạn Đại Hán đưa tới trang bị cho mình, thế nhưng bởi vì kiêng kỵ phản ứng của Mạc Phủ, cho nên làm có chút bí mật, nhưng sau khi võ trang các phiên thu được của Nội Đằng Trung Trọng phát sang có được chỉ lệnh phòng bị Đại Hán xâm lược, Đảo Tân Trung Hoằng cũng lại không có kiêng dè gì, lấy danh nghĩa phòng ngừa Đại Hán cả phiên bắt đầu tập kết quân lực, tùy thời sẵn sàng tiến quân.
Tuy nhiên, Đảo Tân gia cũng không có tấn công Trường Khi hoặc là phiên Cửu Lưu Mễ, bằng lòng vì Đại Hán chạy trước, mục tiêu tiến quân đầu tiên của bọn họ là biên giới phía bắc, ở phiên Diên Cương trong nước Nhật Hướng.
Diên Cương phiên là một phiên không lớn, thạch cao là năm vạn thạch, phiên chủ Hữu Mã Trực Khiết là phân gia của Hữu Mã gia phiên Cửu Lưu Mễ, y cũng giống như bổn gia, thân với Mạc Phủ, vả lại gả con gái nuôi Quốc Cơ cho Đức Xuyên Gia Khang (nàng là con gái của Bản Đa Trung Chính), bởi vì lập trường thân với Mạc Phủ, cho nên y vẫn luôn vô cùng bất kính với Tát Mài phiên, vì thế y cũng bị xem thành mục tiêu tấn công trọng yếu của Tát Mài phiên.
Tát Mài phiên tính toán trước thôn tính diệt tiểu phiên năm vạn thạch này, sau đó một đường bắc tiến, hội sư với quân đội Đại Hán, vả lại ngăn cách tới lui giữa Bản Châu và Cửu Châu, kế tiếp lại cùng quân đội Đại Hán chậm rãi thôn tính tiêu diệt cả Cửu Châu, trước để cho mình dựng lên địa vị ưu thế.
Tiếp đó, theo hầu hạ của người hầu, Đảo Tân Trung Hoằng bắt đầu mặc lên khôi giáp của mình.
Những khôi giáp này, là năm đó ông ta ở thời điểm chinh chiến bốn phương dùng tới, đã không biết phủ bụi bao nhiêu năm, vốn dĩ các gia thần đề nghị ông ta đổi một thân khôi giáp mới, nhưng ông ta từ chối.
Ông ta chính là muốn dùng khôi giáp như vậy, để khơi dậy ký ức mình năm đó, để chứng nhận huy hoàng mới của mình…
- Chu đại nhân, chúng ta hiện tại liền phải tiến quân rồi, cũng chính thức đã trở thành minh hữu của các ngươi. Việc đã tới nước này, chúng tôi cũng không có lời nào khác nữa, chỉ là muốn mời các ngươi tiếp tục chân thành đối đãi với ta, để chúng ta phối hợp phá hủy Mạc Phủ. Ông ta nghiêm nghị nhìn Chu Phác.- Hiện giờ, ta muốn đích thân dẫn đội, nhằm Diên Cương phiên tiến quân rồi, ngươi đi theo cùng ta chứ. Đợi cho hai quân hội sư, ngươi chính là đại công thần của quý quốc rồi.
- Chỉ mong như lời tốt lành của phiên chủ… Chu Phác không kìm nổi phá lên cười.
- Nếu quả thật hết thảy thuận lợi. Sơ lược đại nhân liền sẽ sau đó từng bước thăng chức, thậm chí trở thành quan viên tầng cao nhất Đại Hán trú ở Nhật Bổn phải không? Đảo Tân Trung Hoằng hơi mỉm cười, dường như là đang lấy lòng Chu Phác, lại tựa hồ có thâm ý khác.- Kính xin đại nhân về sau tiếp tục chiếu cố chúng tôi.