Trong thư ca ca đã nói rất rõ ràng, bây giờ Đại Hán đã điều động binh tướng, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng phát động tiến công, việc đến nước này, dù sao cũng đã không có cơ hội quay đầu, không bằng cứ dựa vào cơ hội này, dựa theo kế hoạch vốn có phối hợp Đại Hán tiến quân, mượn lần này áp đảo Mạc Phủ.
Y nói thái tử Đại Hán đã ra đảm bảo, trong tương lai nếu thắng lợi, mà quần thần phối hợp giúp, nhất định sẽ đảm bảo địa vị tiền đồ quần thần, tuyệt sẽ không đem quần thần xem là kẻ địch. Tuy rằng thái tử điện hạ và thiên tử so với nhau cũng có khác biệt, thế nhưng thân phận dù sao cũng là cực kỳ tôn quý, lời của y nói sẽ không có nghĩa là không thay mặt cho thái độ của triều đình Đại Hán.
Vị Chu đại nhân này nói rất đúng, Đại Hán xuất binh đã là làm thỏa mãn ý nguyện phía mình rồi, giấc mộng kia khi trở thành sự thật cần gì phải đột nhiên nao núng? Vậy không duyên cớ sẽ chỉ làm người coi thường.
- Đại nhân mấy ngày nay ở chỗ này của ta mấy ngày đúng không. Sau một lát, y cũng đưa ra quyết định giống vậy, hướng về phía Chu Phác khom người thật sâu.- Ta đây liền thông báo triều đình, tuyệt sẽ không để đại nhân chuyến này không công.
- Lặng chờ tin tốt. Chu Phác cũng học lễ tiết của người Nhật Bổn, hướng về phái đối phương cúi người xuống, sau đó không lo lắng chút nào mà theo người hầu rời đi, cứ như vậy tiến vào bên trong dinh thự Kiều Bản.
Kiều Bản Thực Thanh không hề nói dối, sau khi bố trí ổn thỏa cho Chu Phác, y lập tức rời đi, sau đó thẳng tới bên trong kinh thành. Y muốn đi chính là phủ để Nhị Điều Khang Đạo.
Nhị Điều Khang Đạo lần này hướng triều Trung Hoa mượn binh là chủ mưu, hơn nữa thân là Tả đại thần, cũng là một trong những tam công cửu khanh chủ đạo, Kiều Bản Thực Thanh dĩ nhiên sẽ hướng về phía gã cầu xin giúp đỡ, hơn nữa dinh thự Nhị Điều là một nhà duy nhất trong Ngũ Nhiếp gia không bị vây trong phương viên ngự uyển Đô Kinh, bị khống chế so với những nhà khác cũng ít hơn nhiều.
Kiều Bản Thực Thanh rất nhanh được tiếp kiến Nhị Điều Khang Đạo, sau đó đem sự tình ngày hôm nay nói cho Nhị Điều Khang Đạo nghe.
Nhị Điều Khang Đạo dĩ nhiên là vừa mừng vừa sợ, sau đó lập tức muốn đi gặp Chu Phác, y tìm tới một vị thân tín, bảo y trước đi tới phủ đệ Nhất Điều Kiêm Hà, cũng chuyển bức thử Kiều Bản Thực Thôn viết và tin tức người Đại Hán đưa tới đưa cho vị Tả đại thần này.
Thân là Tả đại thần tôn quý, tuy rằng sức ảnh hưởng và quyền thế quần thần triều đình cũng đã suy yếu, nhưng dù sao cũng là hạng người trọng yếu Đô Kinh, y dĩ nhiên không được tùy tiện đi ra ngoài, lại càng không tự mình đi tiếp kiến Tả đại thân, tránh cho bị người có lòng dạ treo lên nghi ngờ.
Đợi sau khi về đêm, y mới một lần nữa thay đổi bộ dạng khác một phen, sau dó thừa lúc ban đêm đi tới nhà Kiều Bản.
Vừa vào cổng lớn, y liền bị cảnh tan hoang khiến cho có chút không thoải mái, song rất nhanh liền nhịn xuống bất tiện trong lòng, theo bồi tiếp của Kiều Bản Thực Thanh cùng đi xuống chỗ sâu nhất trong dinh thự.
Lúc này Chu Phác vừa ăn bữa tối, nằm ở trên giường nghỉ ngơi, tuy nhiên bởi vì đời sống có hạn mà Kiều Bản gia chỉ cung ứng đồ ăn đơn sơ, thế nhưng y lại ăn rất ngon.
Đang lúc y vẫn còn đang trên giường hưởng thụ ánh sáng mà dọc đường đi khó có được, cửa phòng bị kéo ra, sau đó Chu Phác nhìn lại, phát hiện có hai người tiến vào, một là Kiều Bản Thực Thanh, một người trẻ tuổi cũng chừng ba mươi tuổi, nhìn vóc dáng không cao mà thần thái nhã nhặn, người này tuy rằng ăn mặc đơn bạc, nhưng thoạt nhìn luôn có phong thái, hơn nữa Kiều Bản Thực Thanh đối với y thực rất cung kính.
Trong lòng gã chút ít có ngọn nguồn rồi, vội vàng quỳ dậy, đối diện thẳng với người trẻ tuổi này.
Quả nhiên người trẻ tuổi này nghiêm túc đi về phía trước mặt Chu Phác, sau đó quỳ xuống, sau đó chùn vai hành lễ với Chu Phác.- Kẻ hèn Nhị Điều Khang Đạo, bây giờ đang làm một chức Tả đại thần triều đình Điễn Cư, bái kiến thiên sứ.
- Tại hạ Chu Phác, bái kiến Tả phủ đại nhân. Bởi vì đã được Kiều Bản Thực Thôn nói qua, cho nên Chu Phác vừa nghe đối phương là Nhị Điều Khang Đạo, cho nên cũng trở nên cung kính không ít.- Lúc trước khi nghe sứ giả kể lại, đối với đại nhân đã sớm sinh lòng ngưỡng mộ, hôm nay diện kiến, quả nhiên là tinh minh cường đảm, không hổ là người trẻ tuổi nhất của tam công cửu khanh.
Được Chu Phác tâng bốc thành “người trẻ tuổi tài cao nhất trong tam công cửu khanh”, dù biết rõ lời nói đối phương vốn dĩ là lời nói khách sáo, thế nhưng Nhị Điều Khang Đạo vẫn không nhịn nỗi mà hết sức cao hứng.
Từ triều Đại Đường về sau, vương triều Trung Nguyên không có di sứ tới quốc đô triều đình rồi, triều đình vào loạn Nguyên Bình ngày càng trở nên suy tàn, không người nào hỏi thăm. Đến hiện tại, rốt cục cũng có vị quan viên Trung thổ đến kinh đô, cái này không nghi ngờ biểu thị triều đình lại lần nữa lên vũ đài chính trị, một lần nữa trở thành thế lực ảnh hưởng vận mạng một nước Nhật Bổn.
Sau khi Kiều Bản Thực Thôn đưa đến, Nhị Điều Khang Đạo vẫn luôn lo được lo mất, một bên chờ hết thảy thuận lợi, một bên lại không nhịn nỗi mà lo lắng không yên, sợ y không công mà lui, thậm chí bởi vì đủ loại bất trắc mà không về lại được. Kiều Bản Thực Thôn hơn một tháng không hề truyền về tin nào, cũng làm cho lòng tin của y ngày càng dao động, bắt đầu hoài nghi bước này đã thất bại.
Nhưng mà, đang lúc y nản lòng thất vọng, Kiều Bản Thực Thôn lại cho y một niềm vui cực lớn, một vị quan Đại Hán thực sự đến kinh thành, hơn nữa còn đến đây với một tin tốt rất nhiều.
Tuy rằng Chu địa nhân cũng không chính thức là sứ giả được phái tới, nhưng cũng là việc trọng đại gần ngàn năm tới một lần rồi, mà y liền biến thành người chủ đạo việc trọng đại này, điều này sao không khiến cho y cao hứng và tự hào nào?
Y biết phía trước vẫn có vô số khó khăn như cũ, thậm chí còn sắp thành lại bại, thế nhưng vô luận con đường phía trước bừng sáng hay gió táp mưa bão, chí ít so với cục diện trước mắt còn tốt hơn.
Y đương nhiên có sợ hãi, thế nhưng càng nóng lòng muốn thử xem sao thay vì dựa theo tình thế trước mắt, làm cho mình cùng con cháu mình tồn tại giống như là một hình nhân sống, không bằng đánh cược một lần, xem thử khôi phục vinh hiển của tổ tiên hay không. Cỏ khô cho dù là có giữa gió đắng vượt qua, thế sao so được với phong thái phù dung sớm nở tối tàn?
- Bất quá là trung thành với vua thôi, làm sao được như thiên sứ tiếng tăm như vậy? Ngược lại thiên sứ vì đạt được sứ mạng, cam chịu nhấc lên kỳ hiểm, vốn là đến Cửu Châu, hiện giờ ở Đô Kinh, thực làm cho người khác nể phục… Nếu nước ta có nhiều người giống như thiên sứ tận trung với chuyện đất nước như vậy, quần thần như thế nào lại luân lạc tới nông nỗi này? Nhị Điều Khang Đạo cung kính đáp.- Chỉ hận tình thế hiện tại bức bách, không cho thiên sứ đãi ngộ cao nhất, trái lại chỉ được gặp ở chỗ này, thực khiến người ta hổ thẹn, kinh xin thiên sứ thông cảm!