- Một trong những điều kiện nguyên tắc tam cống, lần này hai nước tranh cãi, sở dĩ náo tới mức khiến người khó mà nhấc tay giải quyết như vậy, chính là bởi vì Mạc Phủ soán quyền loạn chính, làm loạn việc nước, cho nên nghĩ vì giao tình hai nước, Mạc Phủ quý quốc cần phải ở trong kỳ hạn hạn định, chấm dứt hành vi gian ác soán quyền loạn chính, trả triều chính cho triều đình quý quốc, khiến giao tình hai nước khôi phục bình thường.
Thứ hai, tranh cãi mậu dịch giữa hai nước, đã tạo cho nước ta tổn thất trọng đại, vả lại Mạc Phủ không kiêng nể gì làm việc lung tung cũng tạo cho nước ta tổn thất không cần thiết, cho nên quý quốc cần phải đưa cho bồi thường đầy đủ, con số này là năm ngàn vạn lượng bạc trắng.
Thứ ba, vì đảm bảo mậu dịch giữa hai nước mai sau mãi mãi vững vàng, không hề chịu phải ảnh hưởng cùng loại, triều đình nước ta chính thức đòi hỏi quý quốc trong kỳ hạn hạn định cắt nhượng cảng Trường Khi làm thương cảng của nước ta, vả lại thừa nhận thương nhân nước ta ở quý quốc có địa vị riêng biệt, không được tùy ý hạn chế hoặc là bắt bớ.
Điều kiện nguyên tắc tam cống là căn cơ đàm phán hai nước chúng ta lần này, thiếu một thứ cũng không được, kính xin quý sứ biết rõ.
Theo tự nói của Khổng Chương, Liễu Sinh Nguyên Trai vẫn luôn đang lẳng lặng lắng nghe, vẻ mặt trở nên càng lúc càng cổ quái, cuối cùng y như thể nhìn Khổng Chương là một kẻ điên.
- Khổng… Khổng đại nhân, những thứ này đều là điều kiện quý quốc chính thức đề xuất sao?
- Đương nhiên là phải. Ta thân là quan viên Đại Hán, chẳng lẽ còn làm giả loại sự tình này sao? Không Chương cười híp mắt cầm lấy một quyển văn bản bên cạnh đưa cho đối phương.- Nơi này là văn thư của chúng ta, vẫn xin đại nhân xem qua, xem thử mình có nghe lầm hay không.
Liễu Sinh Nguyên Trai dường như trúng tà, run run rẩy rẩy vươn tay ra, nhận lấy văn thư, sau đó cẩn thận nhìn xuống, cuối cùng, y nhận ra mình không có nghe lầm, điều kiện tam cống này xác thật là đòi hỏi của Đại Hán hiện giờ.
- Liễu Sinh đại nhân, ngài cảm thấy những điều kiện này như thế nào? Chờ sau khi y xem xong, Khổng Chương không nhanh không chậm hỏi.
Một trận máu nóng đột ngột vọt tới trên mặt Liễu Sinh Nguyên Trai, mặt của y tức thì đỏ lên rồi, y kiềm chế kích động muốn bổ nhào qua đánh đối phương một trận, tiện tay ném công văn lên bàn.
- Nhưng điều kiện này... chúng tôi dứt khoát không đáp ứng, một điều cũng không đáp ứng! Hơn nữa ngay cả đàm phán cũng sẽ không đàm phán! Quý quốc làm như vậy, chẳng lẽ là muốn khiến giao tình hai nước tan vỡ sao?
- Nói như vậy đại nhân là không đồng ý có phải không? Liễu Sinh Nguyên Trai ứng đối cũng không có ngoài dự tính của Khổng Chương và bọn quan Đại Hán khác, cho nên cũng không có khiến cho có bất kỳ cử động nào.- Một khi đã như vậy, ta xem đây cũng không có gì đàm phán nữa rồi.
- Đại nhân đây là ý gì? Liễu Sinh Nguyên Trai mơ hồi cảm thấy có chút không hay.
- Lần này hai nước bất hòa, trọng trách toàn bộ ở trong tay Mạc Phủ quý quốc. Nụ cười trên mặt Khổng Chương biến mất, lạnh lùng nhìn đối phương.- Hiện tại những điều kiện này, đã là chúng ta vì xoay chuyển cục thế làm ra cố gắng cuối cùng, nếu đại nhân không chịu đồng ý, chúng ta đây cũng không có cách nào khác rồi.
- Đại nhân… đây là ý gì? Như thể là lòng có cảm nhận, Liễu Sinh Nguyên Trai đã toàn thân đều cứng ngắc rồi.
- Ta nói vô cùng rõ ràng, chúng tôi đã không còn cách nào nữa, chỉ đành dùng một chút thủ đoạn cuối cùng tới giải quyết những vấn đề này. Khổng Chương vẫn không nhanh không chậm.- Nếu như đàm phán đã không cứu được tình thế, như vậy chúng tôi cũng chỉ đành dùng thủ đoạn vũ lực để xoay chuyển thế cục, khiến cho quý quốc lần nữa khôi phục trật tự, cũng khôi phục giao tình hữu hảo giữa hai nước.
- Là muốn đánh nhau sao? Liễu Sinh Nguyên Trai đã hiểu rồi, bản thân y cũng không biết mình tại sao còn nói ra được lời này.
- Đúng, đánh nhau. Từ hôm nay, bắt đầu từ thời khắc này, nước ta và quý quốc cũng đã là đang giao chiến rồi. Khổng Chương gắt gao nhìn chằm chằm đối phương.- Đồng thời bởi vì Mạc Phủ cũng không phải triều đình quý quốc, cho nên chúng tôi cũng không cho rằng chúng tôi là đang giao chiến với Nhật Bổn, đây chỉ là thảo phạt và trừng phạt Mạc Phủ mà thôi. Vẫn mong đại nhân biết rõ.
- Thảo phạt… trừng phạt… Liễu Sinh Nguyên Trai theo đó lần nữa lặp lại, giống như suy nghĩ cũng đã hỗn loạn rồi.
Đây đúng là một đả kích khủng khiếp mà lại bất ngờ, trước khi tới y làm sao nghĩ tới được, hôm nay lại sẽ có được một kết quả như vậy.
- Đúng vậy a, trừng phạt đã bắt đầu rồi, rất nhanh liền khiến cho Mạc Phủ quý quốc biết rõ hiện giờ thiên hạ rốt cuộc hẳn do ai tới định đoạt. Khổng Chương cười lạnh.- Mặt khác, còn có một việc, trước khi Mạc Phủ thay đổi loại thái độ kiêu căng vô lễ, không phục vương hóa, triều đình nước ta quả quyết sẽ không cùng tới lui, cũng tuyệt sẽ không xem Mạc Phủ là đối thủ đàm phán nữa.
Nói cách khác, về sau sẽ không đàm phán nữa, thậm chí ngay cả hòa đàm cũng không được sao?
Đây là thái độ ngạo mạn bậc nào a!
- Bọn tặc tử các ngươi, chớ có cho rằng mình dễ dàng thắng được! Không biết khí lực nơi nào tới, Liễu Sinh Nguyên Trai đột nhiên ngoác miệng mắng to với bọn người Khổng Chương.
- Nhìn tình trạng hiện giờ, các ngươi sợ là sớm đã sửa soạn khai chiến với nước ta rồi đúng không? Vậy tại vì sao còn phải cố ý đàm phán? Hạng gian xảo bậc này… có tài đức gì chiếm đoạt Trung Nguyên! Phi!
Khổng Chương không có trả lời, chỉ là lãnh đạm nhìn đối phương, thái độ lạnh lùng này giống như xem y chỉ là một con khỉ đang kêu gào.
- Các ngươi đừng tưởng rằng các ngươi thắng được chúng ta! Mắt thấy tình thế đã khó bề xoay chuyển, Liễu Sinh Nguyên Trai đã không hề cố kỵ rồi, hướng về phía những đại thần này ngoác miệng chửi ầm lên.
- Mạc Phủ chúng ta gầy dựng Nhật Bổn mấy đời người, quân lực cường thịnh, lương thảo sung túc, càng thêm có quốc dân Nhật Bổn vạn chúng một lòng! Các ngươi cho dù thuyền tốt pháo mạnh, cũng tuyệt đối không cách nào đánh bại Mạc Phủ chúng ta! Tới lúc đó ngược lại phải nhìn xem là ai khó chịu? Các ngươi mới định Trung Nguyên liền công phạt chung quanh, lạm dụng sức dân tới tận đáy, sớm muộn sẽ bị lòng dân chán ghét. Đến lúc đó các ngươi chính là theo như Tần Tùy mà thôi… Không Tần Tùy kéo dài được tới hai đời, bọn tặc tử các ngươi này, một đời đã hẳn bại hoại sạch sẽ thiên hạ rồi!
- Thằng nhãi này miệng đầy ô ngôn uế ngữ, không hề có giáo dưỡng triều thần, thật đúng là phiên bang man di.
Hạ Cảnh Khôn miệt thị bĩu môi.- Người đâu, khiến y im lặng chút đi!
Cửa lập tức bị mở ra, mấy vị vệ binh lập tức đi vào, Liễu Sinh Nguyên Trai mắt thấy tình thế không ổn, tung mình nhảy bổ vào Khổng Chương. Phẫn nộ của y đã vỡ tung đê điều lý trí rồi, khiêm cung vốn dĩ vì ứng đối quan viên Đại Hán mà cố ý làm ra đã biến mất rồi. Kiêu ngạo của một võ sĩ và kiếm khách, cùng với thô bạo tàn độc trong huyết mạch một lần nữa trở về trên thân của y.