Mệnh lệnh của Triệu Tùng, rất nhanh liền do cờ hiệu trên thuyền truyền tới trên bờ, Mã Đồng Tể vừa nghe thấy bộ đội Lê Hoàng Hà cũng muốn lên bờ, vội vàng một bên mệnh lệnh bộ đội của mình cả đội sẵn sàng tiến quân, một bên mở rộng khu chiếm lĩnh, cho những người này dọn ra khoảng trống đổ bộ.
Bởi vì hiệu lệnh mới của Triệu soái, hạm đội Đại Hán cũng tiếp tục bận rộn, các con thuyền vận động xung quanh, rất nhanh mấy con thuyền vận chuyển từ bên trong đội thuyền xông ra, theo hộ tống của chiến hạm tới được bên bờ, sau đó thả xuống từng con thuyền nhỏ, hướng tới trên bờ chèo tới.
Tuy rằng đổ bộ có chút hỗn loạn, nhưng bởi vì pháo đài bên bờ đã bị chiếm lĩnh hoặc là phá hoại, Mạc Phủ cũng không cách nào phái ra hải quân tới đột kích quấy nhiễu, cho nên ngược lại cũng coi như hết thảy thuận lợi.
Lê Hoàng Hà dẫn người khiêm tốn ôn hòa, Mã Đồng Tể bởi vì tuổi tác không sai biệt, công lao từng trải cùng với giao tình sánh vai, trước đó đối với y vẫn luôn có chút lòng dạ cạnh tranh, nhưng đã tới hiện giờ, hai người thời gian dài sống chung với nhau, lòng dạ phương diện này của y ngược lại giảm bớt rất nhiều, xem đối phương thành tri kỷ và bằng hữu.
Tuy nhiên ngay cả như vậy, y cũng là không tính toán rơi lại phía sau người khác.
Theo thuyền vận chuyển đứt quãng vận binh lên bờ, bộ đội của Lê Hoàng Hà vào lúc xế chiều cũng tập kết hoàn thành rồi, hai đoàn trưởng tụ lại với nhau, bắt đầu thương thảo phương lược đánh trận tiếp theo.
Bọn họ thân là đoàn trưởng, bên cạnh dĩ nhiên đều có một đám quan tham nghị, thế nhưng sau khi gặp mặt, bọn họ ngược lại dứt bỏ quan tham nghị bên cạnh, lựa chọn ở nơi vắng lặng độc lập thương thảo.
Một mảnh cảng sắc ngoài thành vô cùng xinh đẹp này, bên trong mũi đất và bãi biển màu hoàng kim điểm màu xanh, trong màu xanh ngọc bích của trời xanh, gió biển không ngừng quanh quẩn, khiến cho lòng người vui vẻ thoải mái, giống như vốn dĩ không phải đánh giặc ở dị quốc tha hương.
Tuy nhiên, hai vị đoàn trưởng đều hết sức nghiêm túc, không có phóng lòng dạ tới bên trong cảnh sắc.
- Tóm lại, ý của Triệu soái chính là muốn chúng ta chia hai đầu lục soát. Bộ đội của ngươi hướng bắc, bộ đội của ta hướng tây, mục đích chính là cắt đứt tới lui giữa bên ngoài và thành Trường Khi. Nếu như chạm tới chủ lực của quân đội Mạc Phủ, liền tấn công thẳng thừng, đánh tan bọn họ, khiến Trường Khi sớm chút biến thành một tòa cô thành.
- Ý của Triệu soái vẫn là không vội đánh hạ Trường Khi sao? Mã Đồng Tể thấp giọng hỏi, y vẫn luôn hi vọng tấn công Trường Khi, đánh hạ toà thành này.
- Đúng, Triệu soái cảm thấy đường phố Trường Khi ngang dọc hơn nữa nhỏ hẹp chật chội, không thích hợp quân đội phát huy sở trường. Vì tránh cho thương vong, không nên đi đánh trước, cô lập thủ quân thì được rồi. Lê Hoàng Hà gật đầu.- Dù sao chúng ta hiện giờ lại không vội mà phải dùng tòa hải cảng này, liền khiến bọn họ trước chiếm đóng cũng không sao…
- Tốt! Ta hiểu rõ ý của Triệu soái, ta lập tức liền nói ngay với bộ hạ, đợi lát nữa liền bắc tiến. Mã Đồng Tể dứt khoát gật đầu, sau đó dùng quân đao dùng sức cắm vào bên trong cát biển.
- Đợi một chút. Lê Hoàng Hà gọi y lại.- Mã đoàn trưởng, ta còn có một vài lời muốn nói với ngươi.
- Xin nói!
Mã Đồng Tể có chút kỳ quái nhìn y.
- Theo tình thế hiện giờ chúng ta xem ra, quân Mạc Phủ vịnh Bác Đa bên kia hẳn là không có cách nào tới tấn công trận tuyến chúng ta. Lê Hoàng Hà hơi khẽ chau mày trả lời.- Thế nhưng… sợ là sợ Tất đoàn trưởng bởi vì quân đội Mạc Phủ quá yếu mà khởi lên lòng dạ kiêu căng khinh mạn, tự mình làm chủ. Nếu như y tự mình ra lệnh tiến binh, ngược lại làm rối loạn bố trí của Triệu soái…
- Đại Hán ta đối địch, từ trước tới nay chưa từng có tấm gương nao núng, Tất đoàn trưởng cho dù kiên quyết tiến thủ, muốn truy kích kẻ địch, cũng không coi như sai lầm. Lại nói, y thân là đoàn trưởng, vốn dĩ có quyền tùy thời lộng quyền, cho dù phán đoán muốn tấn công truy kích, cũng là việc thuộc bổn phận của y. Mã Đồng Tể lại đối với lời của y có chút không cho rằng đúng.- Chúng ta bên này đã có hai đoàn rồi, quân đội Mạc Phủ hiện giờ nao núng như vậy, làm sao có khả năng mang tới phiền toái cho chúng ta? Cho dù bên kia trong lúc gấp gáp không mang viện binh tới kịp, trước khi chúng ta lên bờ bọn chúng cũng không cách nào làm gì chúng ta. Hiện giờ chúng ta cũng đã lên tới rồi, bọn chúng còn làm khó dễ chúng ta được hay sao?
- Nói thì nói như thế, nhưng chúng ta cho dù chiếm cứ ưu thế, cũng không nên quá mức kiêu ngạo, vẫn cần phải lấy thái độ cẩn thận mà đối đãi Mạc Phủ. Nếu như Tất đoàn trưởng ở vịnh Bác Đa phát động thế công, ta và ngươi lại đều đồng thời hai bên xuất phát, trong tay Triệu soái liền không có bao nhiêu bộ đội trực thuộc rồi. Nếu như thật chạm phải sự tình bất ngờ gì, ngài điều động chỉ e cũng sẽ có chút rắc rối…
- Vậy ngươi nói phải làm như thế nào? Mã Đồng Tể có chút khó hiểu.- Triệu soái không phải tự mình bảo chúng ta xuất phát sao?
- Xuất phát thì phải xuất phát. Nhưng Triệu soái nơi này vẫn là phải lưu lại người a…
Lê Hoàng Hà thở dài.- Mã đoàn trưởng, ta nghĩ dứt khoát hay là như thế này đi. Ngươi tới dẫn đầu bộ đội dọn dẹp hai phía, ta mang một ít người ở nơi này đóng giữ, tùy thời chờ đợi mệnh lệnh mới của Triệu soái. Như vậy cũng không trở thành khiến mọi người tới lúc đó quá mức gấp gáp, nhận được mệnh lệnh lại đuổi trở về thật sự quá rắc rối rồi, vả lại có khả năng làm hỏng thời cơ tốt chiến đấu.
Mã Đồng Tể vừa nghe liền càng thêm kinh ngạc. Theo y trông thấy, trận đầu sau khi lên bờ đối với bình phán công lao mọi người về sau rất trọng yếu, không ngờ rằng Lê Hoàng Hà lại hào phóng như vậy, thà rằng hai phía đều bảo mình tới dọn dẹp, đây đúng thật là… khẳng khái.
- Như vậy… không được tốt sao? Dù sao Triệu soái là có mệnh lệnh. Y chần chừ hỏi.- Tuy rằng chúng ta có lý do của mình, nhưng hiện giờ chúng ta nếu như tự làm theo ý mình, chỉ sợ Triệu soái chưa chắc sẽ vui mừng a…
- Mã đoàn trưởng vừa rồi không phải nói qua rồi sao? Thân là đoàn trưởng, vốn dĩ hẳn nên vào lúc cần thiết gặp thời lộng quyền. Nếu như đã lên bờ rồi, rất nhiều việc hẳn nên do chúng ta tự mình tới quyết định. Lê Hoàng Hà lập tức trả lời ngay.- Hơn nữa, tôi cũng không có hoàn toàn không nhường bộ hạ mình dọn dẹp, hai phương hướng tôi đều sẽ phái ra một số người đi theo binh Mã đoàn trưởng đi dọn dẹp, vẫn xin Mã đoàn trưởng mang bọn họ đánh mấy trận thật hay.
- Tốt… tốt… Nếu đối phương nói tới phần này rồi, Mã Đồng Tể cũng không tính toán chối từ, y nặng nề vỗ bờ vai Lê Hoàng Hà.- Huynh đệ, ngươi đầy nghĩa khí! Thật không ngờ rằng ngươi lại lấy đại cục làm trọng như thế! Ngươi yên tâm đi, binh của ngươi, ta sẽ bảo bọn chúng đánh trận đầu, tuyệt sẽ không bạc đãi bọn họ!
- Có một số sự tình, cũng phải có ngươi tới làm a.
Lê Hoàng Hà hơi mỉm cười.- Việc này không nên chậm trễ, đoàn trưởng ngươi hẳn nên mau chóng nắm thời giờ đi, bằng không Triệu soái lại nảy sinh ác độc tới thúc giục chúng ta nữa.