Gã là sợ hãi Tất Túc bởi vì những người này là hàng binh và quân phụ thuộc, mà đem những người này xem thành vật hi sinh để dùng, tạo thành quá nhiều thương vong —— cũng không phải lo lắng tính mạng cho đám người kia, mà là lo lắng làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến tự mình sau này đi lôi kéo chiêu dụ đám gia tộc quyền thế của Cửu Châu và Bản Châu.
- Chu đại nhân cứ yên tâm, ta Tất Túc không phải là người không biết điều! Tất Túc cười ha ha.- Đem theo bọn hắn chỉ là vì muốn tăng cường thanh thế quân ta mà thôi, cũng không có nghĩ qua dựa vào bọn hắn đi mở đường!
- Tôi đây cũng yên tâm rồi. Chu Phác gật đầu cười cười.- Chúc đoàn trưởng thuận buồm xuôi gió!
- Đại nhân cũng xin cẩn thận. Hai người như vậy vẫy tay từ biệt.
Ngay trong lúc Chu Phác rời khỏi, đám sứ giả của Lập Hoa gia và Đảo Tân gia, bắt đầu cầm bút múa may viết liền "Cửu Châu lệnh thưởng phạt" truyền hịch chung quanh.
"Cửu Châu lệnh thưởng phạt" là lão viết cho phiên chủ các nơi đảo Cửu Châu, bắt chước theo cách thức sắc lệnh, đem ý đồ đến đây và mệnh lệnh của Đại Hán, báo rõ ràng cho những người này biết.
Bên trên trước tiên nói rõ điểm chính, nói rõ chủ ý quân đội Đại Hán đến Nhật Bổn trừng phạt Mạc Phủ, giúp đỡ triều đình, sau đó liệt kê từng tí một tội trạng của Mạc Phủ, từ bản chất là giúp cho hành động tiến công của Đại Hán tại Nhật Bổn đội lên một lớp quầng sáng "Hiệp trợ triều đình nước bạn".
Kế tiếp, hịch văn rõ ràng đem Hữu Mã gia, Tông gia, Hắc Điền gia còn có Tế Xuyên gia của Tiểu Thương phiên hoặc là phiên chủ đại danh đã hoặc là sắp sửa giao chiến với Đại Hán định làm "hiệp trợ theo nghịc tặc", tuyên bố theo quân tiên phong của Đại Hán, phải làm cho bọn họ và quan viên Mạc Phủ ngọc nát đá tan, và lấy tội danh phản nghịch đi giết trừ toàn tộc.
Theo bắt đầu chỉ ra ý đồ, và sau khi đe dọa một phen, Chu Phác đòi hỏi đám phiên chủ khi nhận được hịch văn, trong vòng hai ngày làm ra quyết định, nếu đầu hàng và cử binh đến bên Đại Hán, vả lại bản thân đến triều kiến sứ thần và đại tướng Đại Hán tại Trường Khi, vậy là bảo vệ được cả gia tộc và lãnh địa (đương nhiên hiện tại gã còn không có ý định nói ra giao dịch của Đảo Tân gia), nếu không đầu hàng tức bị coi là kẻ thù, quân đội Đại Hán sẽ tiến phát đến chỗ bọn họ, khiến cho bọn họ cũng theo đó ngọc nát đá tan.
Ở trong quân đội Đại Hán đã đánh tan quân Mạc Phủ và càn quét chung quanh như ngày hôm nay, uy hiếp này có vẻ phá lệ hữu lực.
Sau khi ban bố "Cửu Châu lệnh thưởng phạt", Chu Phác tin rằng bọn phiên chủ còn đang quan sát tại Cửu Châu này, sẽ phải ở trong kỳ hạn hai ngày làm ra lựa chọn rõ ràng cũng giống như Lập Hoa Tông Mậu vậy.
Mà sau khi hịch văn tuyên bố, công việc giai đoạn đầu tiên của gã đã vô cùng thuận lợi đi hoàn thành rồi.
Khi một đường đi về phía nam tiến quân, mặc dù khắp nơi đều có bình dân và bại binh chạy trốn khắp nơi, nhưng lại một chút cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của Chu Phác, gã ngồi trên lưng ngựa nhìn cảnh sắc ngày xuân xung quanh, gã đã là thản nhiên tự đắc. Gã rất tin chắc rằng, sau khi những công tích này làm xong, gã chắc chắn trở thành thần tài năng trong mắt thiên tử, cũng chắc chắn sẽ trở thành quan viên được triều đình nể trọng.
Nói cách khác, tương lai tiền đồ của gã không đo lường được.
Đại Hán... Cũng sẽ từ giờ phút này, đem cái đảo quốc này nhét vào đến trong khống chế của mình.
- Ánh mặt trời Đông Doanh thiên binh hiện, đảo di cúi đầu bái trước bậc thềm, sáu mươi sáu nước sấm gió lay động, tuy nhiên nằm trong bàn tay Đại Hán. (Bài trên viế theo thể thơ hai kư của Nhật Bổn) Khi nghĩ đến chỗ đắc chí vừa lòng, gã không khỏi thốt ra.
Mà vào giờ này khắc này, không riêng gì Chu Phác một người hoan hô nhảy nhót mà thôi, trong tầng lớp chỉ huy cao cấp của quân chinh Nhật Đại Hán, hiện tại cũng là một mảnh vui mừng —— Sau khi hoàn toàn chia ra bao vây Trường Khi, trong sáng hôm qua quân đội Đại Hán tụ họp lại đã phát động ra toàn diện tiến công thành Trường Khi, trải qua chiến đấu kịch liệt không tới một ngày, về cơ bản tàn binh Mạc Phủ bên trong thành Trường Khi đều bị tiêu diệt hầu như không còn, bản thân Trường Khi cũng đã bị đánh hạ rồi.
Tòa thành thị này bị chiếm đóng, không chỉ là thay mặt đã tiêu diệt bao nhiêu quân Mạc Phủ, còn thay mặt cho hiện tại kế sách bước đầu tiên chinh phạt Nhật Bổn của Đại Hán đã viên mãn hoàn thành rồi.
Vả lại, theo tình thế bây giờ xem lại, sau này tiến triển cũng sẽ vô cùng thuận lợi.
Tuy nhiên, lúc này thành Trường Khi còn chưa thể trở thành chiến lợi phẩm đầu nhập cho Đại Hán thực sự dùng tới —— Trải qua pháo oanh của Đại Hán, cộng thêm quân coi giữ cố ý thiêu cháy, theo hai mặt tàn phá, Trường Khi đã biến thành một mảnh đống hoang tàn, cực ít còn có kiến trúc gì được để lại, ít ra trong ngắn hạn là không có cách nào dùng bến cảng rồi.
Theo mệnh lệnh của Lão trung Mạc Phủ Nội Đằng Trung Trọng, đám tàn binh thành Trường Khi sau khi bị vây khốn bắt đầu phóng lửa đốt cháy Trường Khi, bọn họ đã lâm vào tuyệt vọng, về chuyện đốt thành này làm đến vô cùng hăng say, thậm chí còn tích cực hơn so với khi đánh trận cùng Đại Hán.
Nhưng mà ngay cả như vậy, cao tầng quân chinh Nhật vẫn như cũ cảm thấy hết sức hài lòng khi nhanh chóng như vậy chiếm được Trường Khi.
Trong ánh bình minh mùa xuân, chủ soái quân chinh Nhật Triệu Tùng và bọn quan tham nghị của gã đi ra từ bộ chỉ huy lâm thời nằm bên bờ biển ra ngoài, đi tới trong thành Trường Khi, tuy rằng khắp nơi đều là tường thành đổ nát, còn có nhiều chỗ khói đặc cuồn cuộn, sặc đến người cũng thở không nổi.
Những nơi mà bọn hắn đi qua, khắp nơi còn có tiếng gào khóc không ngừng của dân chúng phụ nữ và trẻ em, thậm chí còn có thi thể ngã xuống của quân coi giữ, khi giẫm lên trên mặt đất, còn dính vào bùn đất màu nâu và xám —— có một số đại khái là khối máu mới vừa đọng lại.
Nhưng loại cảnh tượng thê thảm này, cũng không có ảnh hưởng đến hứng trí của đám người Triệu Tùng, bọn họ tuy rằng tuổi đều cũng không lớn lắm, nhưng đều là tướng lĩnh đánh trận tích lũy nhiều năm, sớm đã thường xuyên thấy qua quá nhiều cảnh tượng càng thêm tàn khốc hơn so với nơi đây, lòng của bọn hắn sớm đã không vì loại cảnh tượng này xúc động nữa.
Theo dẫn dắt của một vị quan quân, bọn họ rốt cục đi tới một chỗ khói đặc khá nhỏ, có lẽ là bởi vì thời giờ không kịp hoặc là không đủ người, khu vực cư xá này cũng không có gặp phải bị phá hư nghiêm trọng, mặc dù có một số phòng ốc bị đốt ra tàn tro, nhưng vẫn mau chóng sửa chữa phục hồi.
Mà ở trong đó cũng biến thành nơi nghỉ ngơi và chỉnh đốn của quân đội Đại Hán, cùng với nơi thu dụng tù binh và dân chúng.
Theo ánh nhìn chăm chú của đám người Triệu Tùng, nhiều đội binh lính áp tải tù binh và dân chúng bên trong thành đi tới nơi đây, sau đó tập trung bọn họ vào cùng một chỗ, những người này đói khát hết sức, hơn nữa sớm đã bị chiến lửa tàn phá hết tất cả ý chí, cho nên chỉ là chết lặng đi theo sát bên binh lính áp giải họ đi tới đây, giống như nghe theo mệnh trời vậy.