- Phiên chủ cho chúng tôi nhiều trợ giúp như vậy, chúng tôi đến lúc đó dĩ nhiên sẽ dốc hết toàn lực tới hồi đáp, không cần lo lắng. Chu Phác cho rằng đối phương chỉ là muốn xác nhận một chút mà thôi, cho nên thuận miệng trấn an đối phương.- Tôi mặc kệ lưu hay không lưu ở Nhật Bổn, chỉ cần tôi còn nhậm chức bên trong triều đình, liền nhất định sẽ tận hết sứ mình trợ giúp một tộc Đảo Tân.
- Như vậy đại nhân… đủ làm một việc hay không. Giúp chúng tôi nói với triều đình Đại Hán một hạng mục được không? Đảo Tân Trung Hoằng nét cười càng thêm đậm hơn.
- Nếu như chuyện này đại nhân giúp đỡ được, một tộc Đảo Tân chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực tới hồi báo đại nhân.
- Phiên chủ xin nói đi? Chu Phác trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.
- Sau cuộc chiến, nếu như Cửu Châu đã sẽ toàn bộ rơi vào trong tay phiên ta. Như vậy… phiên ta dứt khoát liền vì thế thăng lên làm một nước được không? Chúng tôi tự thành một nước, sau đó đời đời kiếp kiếp làm phiên thuộc của Đại Hán. Đảo Tân Trung Hoằng vô cùng khẩn thiết nói với Chu Phác.- Chúng tôi dù sao chiếm cứ một đảo liền tự mình dứt rời khỏi bản thổ, Đại Hán lại sẽ trú quân ở Trường Khi, mọi người làm ô dù lẫn nhau, chẳng phải rất tốt sao?
Lấy lợi ích của ông ta cùng một tộc Đảo Tân để xem, danh hiệu phiên chủ đương nhiên không bằng quốc chủ dễ nghe hơn, dù sao đã bán nước rồi, vậy không bằng dứt khoát bán lớn một chút, thành là quốc chủ.
Nhưng Chu Phác lại cũng không nghĩ như vậy.
Đem Đảo Tân Trung Hoằng và Tát Mài phiên giữ ở trong hệ thống Nhật Bổn, một là dùng được nó để giữ cân bằng triều đình Nhật Bổn và Mạc Phủ Giang Hộ sau cuộc chiến, hai cũng chính là cần dùng triều đình và Mạc Phủ tới chế ước nó… Nếu để cho Đảo Tân gia ở Cửu Châu đứng riêng thành một nước, vậy liền sẽ phá hư loại cân bằng này, kết quả chỉ là khiến cân bằng toàn bộ đánh vỡ mà thôi.
Hơn nữa, Đại Hán lấy binh lực không tới vạn người tấn công quốc gia thiên vạn người Nhật Bổn như vậy, kiêng kỵ nhất chính là gây thù quá nhiều, cho nên vẫn luôn chỉ định kẻ địch là một nhà Mạc Phủ, đánh ra cờ hiệu khôi phục kỷ cương. Nếu như thật sự cắt đất Nhật Bổn, vậy há không phải tự mình đánh mất mặt mũi của mình sao, khiến cho tuyên cáo của mình phá sản hoàn toàn sao?
Đến lúc đó nước Đảo Tân Cửu Châu chưa chắc sẽ có bao nhiêu cảm tạ Đại Hán, thế lực Nhật Bổn còn dư lại sẽ hận rất sâu Đại Hán, khống chế lại phải vô duyên vô cớ phí sức rất nhiều.
Chu Phác rất nhanh làm ra quyết định, gã không cần phải vì lợi ích một tộc Đảo Tân làm tới phần này.
Tuy nhiên.. hiện giờ còn cần tới Đảo Tân gia, gã quyết định phải trước lá mặt lá trái một chút, đợi sau khi Đại Hán khống chế được toàn bộ cục diện, lại chậm rãi bào chế Đảo Tân gia không muộn.
- Đề nghị này của phiên chủ… thật cũng có ý hay. Ta bên này cũng không phản đối… Chu Phác thản nhiên trả lời.- Tuy nhiên loại sự tình này cũng không phải một mình ta liền dễ dàng làm ra quyết định, cần phải có được tán đồng của trong nước… Ta chỉ đành tới lúc đó vì phiên chủ nói tốt một hai điều, cũng không bảo đảm được kết quả.
- Khó xử của đại nhân chúng tôi dĩ nhiên cũng biết, việc lập nước, vốn dĩ liền chỉ có thiên tử quý quốc tán thành mới được. Đảo Tân Trung Hoằng ngược lại cũng không có tính toán bức bách gã hiện giờ làm ra hứa hẹn gì, mà là có chút hiểu rõ gật đầu.- Thế nhưng đại nhân chỉ cần vì chúng tôi cố gắng đi nói tốt, chúng tôi liền làm ra cảm tạ đầy đủ. Cửu Châu tuy rằng là nơi chốn cằn cỗi, tệ phiên tuy nói vẫn luôn khá khốn cùng, nhưng trong nước vẫn là có chút bạc cất giấu…
Đúng vậy, trong địa phận Tát Mài phiên đúng là có núi vàng, ngay tại vùng đất Trường Dã trong Tát Mài phiên, tuy rằng không có tầm vóc khổng lồ như núi vàng Tá Độ, nhưng trải qua thăm dò, trữ lượng thật cũng không ít. Một tộc Đảo Tân vẫn luôn muốn khai phát mỏ vàng này, để giải bớt áp lực tài chính trong phiên, tuy nhiên Mạc Phủ Đức Xuyên vì hạn chế thực lực của Đảo Tân gia, vẫn luôn không phê chuẩn, cấm bọn họ khai thác mỏ vàng trong phiên. Đây cũng là một trong nguyên nhân Đảo Tân gia hận thù rất sâu Mạc Phủ Đức Xuyên.
Trước kia bởi vì sợ hãi quyền thế của Mạc Phủ, bọn họ chỉ đành nhẫn nhịn, tòa núi vàng mà không cách khai thác, mắt thấy tài chính trong phiên ngày càng chuyển biến xấu. Nhưng tới hiện giờ, dựa vào gốc đại thụ Đại Hán này, vả lại Mạc Phủ xem thấy đã không cách nào khôi phục thống trị Cửu Châu nữa, Đảo Tân gia lại cũng không có cần phải kiêng dè Mạc Phủ, bọn họ tính toán lập tức liền bắt đầu khai thác núi vàng.
Núi vàng nếu như làm tài nguyên, chấn hưng kinh tế trong phiên, đương nhiên cũng làm nước cờ đầu, khiến quan viên Đại Hán động lòng, có dược ủng hộ ngấm ngầm của bọn họ.
- Ý tốt này của phiên chủ, tại hạ tâm lĩnh. Quả nhiên Chu Phác vẻ mặt động lòng.- Chỉ là hiện giờ đại địch trước mắt, thật sự không không hay đàm việc này, chúng ta về sau lại nói chuyện kỹ càng hơn.
- Tốt! Đảo Tân Trung Hoằng lúc này đã mặc thỏa đáng, đưa tay giơ vũ khí trong tay mình lên.- Vậy chúng ta đi trước thôi. Chu đại nhân!
Vì thế, theo vây quanh của một đám đông người, Chu Phác và Đảo Tân Trung Hoằng cùng nhau đi ra thành Hạc Hoàn, cưỡi ở trên ngựa nhằm phía bắc trong phiên tiến lên.
Bởi vì trước đó liền sớm đã bắt đầu sửa soạn, cho nên đại bộ phận quân đội Tát Mài phiên sớm đã bắt đầu ở biên cảnh phía bắc tập kết, hiện giờ rời thành chỉ là bản thân Đảo Tân Trung Hoằng và một số thân tín thân cận của ông ta mà thôi. Thế nhưng, cho dù số người ít ỏi, nhưng những người này khôi giáp tươi mới, khuôn mặt ác liệt, lấy nện bước tiết tấu gần như một nhằm phía trước chuyển động. Một số người cưỡi ngựa, nhưng đại đa số người là đi bộ tới đây, cho nên tốc độ cũng không nhanh, nhưng lại làm có người ta một loại cảm giác vô cùng có sức áp bức.
Những tùy tùng đó là thân tính võ trang của Đảo Tân Trung Hoằng, trang bị dĩ nhiên cũng là tốt nhất, tuy rằng Đảo Tân gia trải qua chèn ép hơn ba bốn mươi năm của Mạc Phủ, võ lực đã không cách nào đánh đồng với thời kỳ toàn thịnh năm đó, nhưng những tinh nhuệ này đương nhiên vẫn luôn có được chiếu cố vô cùng tốt. Khôi giáp bọn họ đều là từ trong kho của Đảo Tân gia chọn lựa kỹ càng ra, vô cùng chắc chắn mà trên tay rất nhiều người còn cầm súng hỏa mai. Những súng hỏa mai này đều là bên trong vũ khí Chu Phác cố ý từ bên trong thương thuyền Đại Hán chuyển lén lút sang phân phát ra. Tuy nói là súng hỏa mai quân đội hiện giờ đào thải ra, nhưng uy lực và độ chính xác đều là vũ khí tốt nhất Nhật Bổn hiện giờ, không phải là những “thiết pháo” năm đó so sánh được.
Có võ lực trực thuộc như vậy, Đảo Tân Trung Hoằng mới có lòng tin đi chủ động khai triển chinh phạt đối với phiên khác, phối hợp hành động của Đại Hán.
Sắc trời rất u ám, mà ngay cả ánh trăng cũng vô cùng ảm đảm, chiếu trên mặt đất không để lại bao nhiêu bóng người, ngược lại khiến khôi giáp có vẻ có chút chói mắt. Chu Phác cưỡi ngựa từ xa trông lại, đuốc lửa liên miên không dứt, giống như thân ở trong một con rồng lửa, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, ngoại trừ tiếng hành quân có nhịp điệu, không ngờ không có bất kỳ ồn ào nào.