Lão gào rít, cũng nhận được phụ họa của các trọng thần Lập Hoa, mọi người đều bắt đầu đưa tay vào bên trên bội đao bên cạnh, mấy lời không hợp liền chém mấy người sứ giả Đảo Tân gia này sau đó cùng Đảo Tân gia quyết tử chiến một trận.
Đối với phiên chủ và phiên thần mà nói, lãnh thổ chính là hết thảy, có lãnh thổ, bọn họ chính là giai cấp cao cao tại thượng, ở trong lãnh thổ của mình muốn làm gì thì làm, nếu mất đi lãnh thổ, hoặc là không đi nương tựa nhờ vả vào phiên chủ khác không được, hoặc là biến thành bình dân hai bàn tay trắng, hậu quả này với bọn họ mà nói đều là hậu quả khó chấp nhận được.
- Đại Hán nếu đã hứa hẹn cho Đảo Tân gia nhiều như vậy, vậy thì sẽ tuân thủ ước hẹn, chỉ cần Cửu Châu đánh hạ xong rồi, nhất định sẽ giao cho bọn họ. Theo hoàn cảnh như vậy, Đảo Tân Trung Năng thấy mặt mấy vị khác cũng đã như màu đất rồi, Chu Phác lại không chút hoang mang.- Hơn nữa chúng tôi kỳ nhân lấy thành, nếu như đáp ứng điều kiện vậy, cái kia cũng không sợ nói ra. Tuy nhiên, phiên chủ cũng không cần phải gấp, đảo Cửu Châu tuy rằng cho Đảo Tân gia, nhưng chỗ khác cũng sắp xếp được cho Lập Hoa gia, không phải sao?
Lập Hoa Tông Mậu vừa phẫn nộ đã khôi phục như cũ, y nhìn Chu Phác giành lấy câu chuyện Đảo Tân Trung Năng, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén lại.
- Ngươi là ai?
Theo cái nhìn chăm chứ của lão, Chu Phác hơi có cảm giác không thoải mái, nhưng y vẫn nhịn được cảm giác không thoải mái này, không chút hoang mang mà đứng lên, lần nữa hướng về Lập Hoa Tông Mậu mà vái chào thật sâu.
- Lập Hoa phiên chủ, tại hạ là Chu Phác, chính là sứ giả thiên tử Đại Hán phái tới Cửu Châu, nghe danh phiên chủ anh hùng đã lâu, hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền!
- Sứ giả Đại Hán? Lập Hoa Tông Mậu mở to hai mắt, sau đó đột nhiên bật cười - Ngươi thật đúng là thực có gan, lại dám tự mình đến nơi này…
- Nếu là không có gan, tại hạ đã không tiếp nhận lệnh của thiên tử Đại hán mà tới nơi này rồi Chu Phác ngẩng đầu lên, sau đó hướng Lập Hoa Tông Mậu mà mỉm cười.- Hơn nữa, tại hạ là vì trợ giúp phiên chủ mà đến, phiên chủ như thế nào lại gây bất lợi đối với tại hạ?
Tuy rằng ngoài mặt nói vô cùng hào khí, nhưng y vẫn luôn nhắc đến thiên tử Đại Hán, chính vì kéo thiên tử ra làm chỗ dựa cho mình, cũng làm cho Lập Hoa Tông Mậu cố kỵ không dám trở mặt.
- Đại Hán các ngươi tự dưng xâm lược nước ta, tàn sát con dân nước ta, không ngờ còn dám nói là vì trợ giúp ta? Trên mặt Lập Hoa Tông Mậu xuất hiện một chút nét giận dữ.- Các ngươi tùy ý hoành hành như thế, sẽ không sợ trời phạt như giặc Nguyên năm đó sao?
Lão tuy rằng lộ vẻ giận dữ, nhưng Chu Phác ngược lại trong lòng lại mỉm cười.
Đại Hán đánh tới, bây giờ thế mạnh như vũ bão, Lập Hoa Tông Mậu cũng biết bây giờ có nói gì cũng không có lực uy hiếp, kết quả lão không ngờ lại chuyển thành trời phạt gì…
Gã từ bé đã được dạy là kính thần quỷ mà xa lánh, những quỷ thần nói đến kia, người Nhật Bổn rất tin tưởng không hề nghi ngờ, Gã một chút cảm giác đều không có. Gã cũng không tin vận khí Nhật Bổn còn tốt được như vậy, lại lần nữa Thần Phong đến ngăn cản tiến công của Đại Hán.
- Lời ấy của phiên chủ, tại hạ không được nhận bừa. Năm đó giặc Mông Nguyên là hồ lỗ, là tặc tử chiếm giữ Trung Nguyên, mà Đại Hán ta lại đường đường chính chính đánh Đại Minh, cướp lấy thần khí vương triều người Hán, thiên tử Trung Nguyên cũng không tranh giành, thiên tử dĩ nhiên sẽ được ông trời che chở, như thế nào nói là trời phạt? Gã cười lạnh trả lời - Hơn nữa… Chúng ta tiến binh Nhật Bổn, là vì thảo phạt Mạc Phủ, là vì khôi phục kỷ cương quý quốc, đây là việc làm thuận theo lòng người thiên ý, cũng là triều đình quý quốc tha thiết hy vọng trợ giúp, có gì vi phạm với ý trời? Hoàn toàn ngược lại, đây chính là thuận theo thiên lý!
Chu Phác thẳng thừng phản bác lại, cũng không khiến Lập Hoa Tông Mậu tức giận, ngược lại khiến lòng y khẽ động. Vị sứ giả Đại hán này quả nhiên là hạng người hữu dũng hữu mưu, khó trách thiên tử Đại Hán lại coi trọng như vậy.
Thiên tử Đại Hán đến cùng có phải thuận theo thiên ý hay không, kỳ thực lão cũng không bận tâm, cho nên cũng không tranh cãi luận bàn, bây giờ lão bận tâm nhất chính là một tộc Lập Hoa có bao nhiêu chỗ tốt.
Hơn nữa, trong lòng lão còn có một tâm bệnh – Bốn mươi năm trước, chính là làm tướng lĩnh quân đội dưới trướng Thái Các đại nhân mang binh đi xâm lấn Cao Ly, hơn nữa còn ra tay đánh nhau với Minh quốc ở Cao Ly, để lại không ít thù hận với nhau. Tuy rằng bây giờ đã thời thế chuyển dời, Đại Minh cùng Phong Thần gia cũng đã biến thành vết tích lịch sử biến mất không thấy, thế nhưng…
- Triều đình… Triều đình dự tính cho các ngươi chỗ tốt gì? Lão hỏi thẳng.
- Làm nước láng giềng, làm nuớc lân bang ở gần nhau nhiều đời tới nay, hai nước lý ra nên giúp đỡ nhau, chúng ta cũng không vì bất cứ chỗ tốt gì mà đánh Mạc Phủ, chỉ là muốn vì triều đình lân bang và quốc quân mà giữ gìn chính nghĩa mà thôi. Chu Phác vội trả lời.
- Lời gạt người này cũng không cần nói với ta!
Lập Hoa Tông Mậu nhíu nhíu mày.- Ta tuy rằng không phải người thông minh gì, nhưng chí ít cũng sống tới cái tuổi này rồi, một chút lời lừa con nít cũng đừng nói với ta, tránh để ta giận dữ, làm ra những việc khiến ngươi hối hận không kịp.
- Phiên chủ đương nhiên đủ khiến chúng tôi hối hận không kịp, chẳng qua là quân binh trên đảo Cửu Châu cũng làm ra những việc khiến phiên chủ hối hận cũng không kịp, cho nên… mọi người vẫn tự lùi một bước a. Phiên chủ, không cần nói quá cứng rắn. Chu Phác không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp lại.- Phiên chủ nếu như cho rằng bắt tôi sẽ có hữu dụng gì thì thật sai lầm rồi, tôi cũng không phải là một thân một mình đến Cửu Châu, tôi cũng có trợ thủ. Ngài cho dù bắt được ta cũng không kiềm kẹp được bất kỳ người nào, chỉ sẽ làm cho bên không còn đường lui mà thôi.
Lời kia vừa thốt ra, sắc mặt Lập Hoa Tông Mậu liền trở nên càng khó coi hơn. Sứ giả Đại Hán tỏ thái độ như vậy, rõ ràng nói rõ Đại Hán vốn dĩ sẽ không e dè tính mạng của mình, cho dù bắt gã cũng không cách nào kiềm kẹp, hoặc cò kè trả giá, không nghi ngờ được đây cũng là chặt đứt một con đường của lão.
Vậy trước mắt chỉ còn một con đường để đi, nhưng theo tình hình một chút bảo đảm đều không có cứ đi tiếp như vậy, lại thực sự làm cho người ta không cam lòng.
- Được rồi… xem ra ngươi là không muốn để lộ mật ước của triều đình rồi… Tốt rồi, các ngươi cũng phải giữ lời, cái kia không nói thì không nói nữa. Lão thở dài, cuối cùng cũng lựa chọn hơi chút nhượng bộ.- Nhưng, ta vẫn muốn nói cho ngươi biết, nếu như sau chiến tranh Lập Hoa Gia chúng ta ngay một chút đất dung thân cũng không có, như vậy chúng ta thà chiến đấu tới cùng, cho đến chết mới ngừng!
Tiếp đó, lão có chút miệt thị lườm Đảo Tân Trung Năng mặt như màu đất một cái.- Nếu như ngươi tới khuyên chúng ta tiếp nhận sự thật, làm nô bộc Đại Hán hoặc Đảo Tân gia mà nói, bây giờ thì xin mời về rồi cho. Xin cứ yên tâm, các ngươi là sứ giả, ta không như thế này mà bắt các ngươi, chúng ta cho dù chết trận cũng sẽ sạch sẽ chết trận.