Đám người Tằng Ngã Cổ Hựu lại cũng không cách nào ở trong đêm tối chỉnh đội lần nữa, tấm màn đêm âm trầm chỉ còn lại một mảnh hỗn loạn, cũng may bọn quân sĩ Đại Hán bởi vì kiêng dè đêm tối không có truy đuổi, cho nên bọn họ mới trốn thoát được. Mượn trợ giúp tinh quang của ánh lửa và đêm tối, đám người Tằng Ngã Cổ Hựu rốt cuộc nghiêng ngả lảo đảo tới nơi xuất phát ban đầu.
Mảnh rừng cây này, tĩnh mịch mà lại râm mát, chạc cây ở dưới ánh sao giương nanh múa vuốt, dường như nơi chốn quỷ mỵ.
Tằng Ngã Cổ Hựu cả người máu đen, lung la lung lay đi xuyên qua bên trong mảnh rừng cây này, quân binh Mạc Phủ xung quanh ồn ào đi ngang qua bên cạnh y, nhưng y đã không chút phát giác được. Tuy rằng không phải tràn đầy tin tưởng, nhưng ít nhất cũng là khí phách bốc lên, quyết định phải dùng tính mạng mình tới hồi báo Tướng quân và Mạc phủ, kết quả hiện giờ… sau khi đã trải qua thảm bại như vậy, y đã khí phách tiêu biến chìm xuống rồi.
Đã làm tới loại mức này, vẫn là không có đánh bại giặc Hán được, rốt cuộc hẳn làm như thế nào mới được? Y trong lòng tự hỏi, nhưng thế nào cũng tìm không thấy đáp án.
Trong lúc bất tri bất giác, y đi tới nơi Lão trung đại nhân Nội Đằng Trung Trọng nghỉ chân, trong lúc loáng thoáng, Lão trung đại nhân sắc mặt âm trầm nói mấy lời với người bên cạnh, vẻ mặt của lão còn khó nhìn hơn rất nhiều so với mới vừa nãy.
Như thể là bị đánh thức, y đột nhiên ngẩng đầu lên, sải bước đi về phía Lão trung đại nhân, y muốn hỏi đối phương, vì sao vừa rồi không tới chi viện mình?
Thân là Thừa hành Trường Khi, cũng không có người ngăn trở bước chân của y, y lập tức đi tới bên cạnh Lão trung đại nhân, sau đó lớn tiếng hô.
- Đại nhân! Vì sao vừa rồi không tới chi viện tôi! Bởi vì trong lòng nôn nóng, cho nên y gần như đã quên mất lễ mạo, lấy thái độ vô cùng không thỏa đáng quát hỏi.- Vừa rồi nếu như có được chi viện của ngài, có lẽ chúng ta cũng sẽ không bại rồi!
Sau khi nghe thấy lời của y, Nội Đằng Trung Trọng quay đầu quét mắt nhìn y, nhưng lại không có nói chuyện.
Mà lúc này Tằng Ngã Cổ Hựu cũng hơi chút bình ổn một chút tâm tình, nhìn người bên cạnh y.
- Ngươi… ngươi tại sao ở nơi này? Y chợt nhận ra, người này chính là phiên chủ phiên Phúc Cương Hắc Điền Trung Chi.
Chiếu theo an bài của Nội Đằng Trung Trọng và Tằng Ngã Cổ Hựu, lúc trước ông ta hẳn nên ở vịnh Bác Đa chống cự xấm chiếm của quân đội Đại Hán, sau đó hai bên giữ gìn đưa tin, chi viện lẫn nhau.
Lúc này y nhìn chăm chú một chút, phát hiện trên mình Hắc Điền Trung Chi cũng đầy nâu đen, thoạt nhìn vô cùng chật vật, lại nhìn Nội Đằng Trung Trọng, vẫn chưa có đợi Hắc Điền Trung Chi hồi đáp, y đại khái cũng đoán ra được kết quả.
Y run giọng nói.- … Vịnh Bác Đa, thất thủ rồi hả? Giặc Hán đã đánh bại các ngươi rồi?
Theo cái nhìn chăm chú của Tằng Ngã Cổ Hựu, Hắc Điền Trung Chi khó khăn gật đầu.- Đúng, đại nhân… Hôm qua giặc Hán đột nhiên phát động tập kích, đánh phá trận tuyến của chúng tôi. Chúng tôi… chúng tôi đã anh dũng liều chết, hiềm rằng… hiềm rằng giặc Hán thật sự cùng hung cực ác, bất đắc dĩ chúng tôi chỉ đành rút lui…
- Ngày hôm qua… Ngày hôm qua… Đó không phải một ngày bị pháo kích sao! Tằng Ngã Cổ Hựu ánh mắt tối sầm, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.- Ngươi… ngươi mang phiên quân của ngươi, cả một ngày cũng thủ không được sao? Còn có mặt mũi trách cứ với ta quân đội Đại Hán cùng hung cực ác sao? Cho dù đánh không lại, ngươi cũng hẳn nên tiếp tục cố thủ, chống đỡ tới cuối cùng, mà không phải trốn chui trốn nhủi! Ngươi… ngươi hiện giờ chạy rồi, phiên của ngươi há không phải hoàn toàn bày ra đó cho quân tiên phong Đại Hán sao? Ngươi… ngươi còn không thấy có lỗi với các tiên tổ của ngươi sao?
Y một lời lăng nhục này, vô cùng nghiêm khắc, nhưng là bởi vì trong lòng có hổ thẹn, cho nên Hắc Điền Trung Chi vốn dĩ không dám biện giải, chỉ là cúi đầu lẳng lặng nghe giáo huấn, thế nhưng trong lòng y lại cũng không phục. Bản thân ngươi cũng không phải từ trên chiến tuyến đại bại rút lui sao? Bằng vào cái gì bảo ta lưu ở nơi đó chịu chết?
- Được rồi, Tằng Ngã. Ngược lại Nội Đằng Trung Trọng bảo y dừng lại.- Hiện giờ không phải lúc mắng người, phiên chủ Phúc Cương theo tình hình sức không địch lại rút lui, cũng không nói được sai lầm. Hiện giờ binh Đại Hán thế lớn, nếu như lưu lại ở vịnh Bác Đa cũng chỉ là lấy trứng chọi đá, không cách nào phát huy hữu dụng gì. Nếu như y ở nơi đó tử chiến không lùi, đợi tới Đại Hán đánh thắng trận rồi, phiên Phúc Cương không phải vẫn là thủ không được sao? Hiện giờ y rút sang đây, chí ít vẫn tăng thêm cho chúng ta một chút sức mạnh…
- Tạ Lão trung đại nhân! Hắc Điền Trung Chi cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng hướng Nội Đằng Trung Trọng nói lời cảm tạ, trong lòng y thì đang âm thầm may mắn lúc ấy mình làm ra quyết định chính xác, mang một số người từ chiến trường rút đi, bằng không nếu như mình một thân côi cút, chỉ e Mạc Phủ liền sẽ không khách khí với mình như vậy.
Từ sau khi ở vịnh Bác Đa lui lại, cuộc sống của Hắc Điền Trung Chi cũng không quá tốt, quân đội Đại Hán vẫn luôn ở sau lưng tiến hành truy kích với bọn họ, mượn cơ hội này nhất cử tiêu diệt bộ đội của ông ta. Phiên quân đã bị đánh nát lá gan đương nhiên không còn lòng dạ chống cự, mọi người đều là bỏ mạng chạy trốn, cho nên dọc theo đường đi người chạy theo ông ta thỉnh thoảng tụt lại phía sau. Chờ tới lúc ông ta tới nơi này, dưới trướng chỉ còn mấy trăm người. Nhưng cho dù là mấy trăm người, cũng so với cô độc thì tốt hơn, Mạc Phủ chung quy còn phải dùng tới mình.
- Tốt lắm, nếu đại nhân cảm thấy y bảo tồn binh lực hữu dụng, vậy thì hiện giờ chúng ta lại nhiều thêm mấy người rồi. Lão trung đại nhân, chúng ta dứt khoát lại đánh trở về đi! Tằng Ngã Cổ Hựu lập tức hô với Nội Đằng Trung Trọng.- Nhưng giặc Hán kia vừa rồi đã bị chúng ta đánh cho sợ rồi, đạn dược cũng đã sắp dùng hết rồi, hiện giờ chỉ cần đánh tiếp sang, bọn chúng nhất định chống đỡ không nổi! Chúng ta nhất định tiêu diệt sạch bọn chúng!
- Không, không được…. Ra ngoài đoán trước của y chính là Nội Đằng Trung Trọng lại lắc đầu.- Chúng ta không đánh xuống nơi đó, cũng không đánh được nơi nào nữa.
- Vì sao! Tằng Ngã Cổ Hựu cũng không nhịn được nữa, quát hỏi thẳng Nội Đằng Trung Trọng, - Đại nhân chẳng lẽ sợ rồi sao? Đại nhân đừng quên mình là Lão trung của Mạc Phủ, chịu phó thác của Tướng quân đại nhân a!
- Chính bởi vì là Lão trung của Mạc Phủ, ta mới không hao phí tính mạng của mọi người nữa! Nội Đằng Trung Trọng thấp giọng trả lời.- Chúng ta nếu không đi nữa, liền không còn nơi chốn nào để đi rồi! Đảo Tân gia đã tạo phản, ngày hôm qua bọn chúng phát binh tiến quân phiên Diên Cương, hiện giờ chúng ta lại mặc kệ nữa, Cửu Lưu Mễ cũng sẽ vào trong tay quân tiên phong bọn chúng. Nếu như Cửu Lưu Mễ cũng không thủ được, chúng ta… chúng ta liền không còn đường để đi, chỉ đành ngồi chờ bị tiêu diệt rồi!
- Đảo Tân tạo phản… Nghe thấy tin tức này, Tằng Ngã Cổ Hựu đã bị đả kích cực lớn, cái này càng giống như bị sấm sét đánh, trợn mắt há hốc mồm nhìn Nội Đằng Trung Trọng.- Đại nhân, tin tức này có thật hay không?