- Chỉ sợ cũng không phải lưỡng lự… Chu Phác hơi mỉm cười châm chọc.- Nghiêm tham nghị, hiện giờ quân đội Đại Hán chúng tôi đã giao thủ mấy lần với bọn phiên binh, phiên binh những nơi này là đức tính gì chẳng lẽ ngài còn chưa có thấy qua được sao? Bọn họ cũng không mạnh hơn được bao nhiêu so với nông dân. Càng huống chi… càng huống chi hiện giờ lá gan của bọn họ còn bị quân ta đánh nát rồi.
Đảo Cửu Châu bởi vì trước đó vẫn luôn thông thương với người Tây Ban Nha cùng với người Bồ Đào Nha, cho nên giáo sĩ truyền giáo tới lui rất nhiều, những giáo sĩ truyền giáo này đại đa số có nhiệt tình tôn giáo cực cao. Dựa vào y học và vũ khí mở đường, bọn họ rất nhanh liền ở trong một số phiên truyền bá rộng khắp. Vào thời đại Chiến Quốc, không chỉ riêng có rất nhiều dân chúng tầng lớp thấp tin phụng Thiên Chúa giáo, chính ngay cả một số phiên chủ và võ sĩ cũng bắt đầu tin phụng Thiên Chúa giáo.
Loại tình thế này đương nhiên có được cảnh giác của Mạc Phủ tự coi mình là người bảo vệ Nhật Bổn, Mạc Phủ Đức Xuyên sau khi bình định Nhật Bổn, mấy lần ban bố sắc lệnh, đòi hỏi nghiêm khắc cấm Thiên Chúa giáo truyền bá, bảo vệ thuần khiết của tín ngưỡng “thần quốc”.
Theo làn sóng mãnh liệt Mạc Phủ Đức Xuyên nhấc lên, rất nhiều giáo dân và giáo sĩ nhận lấy bức hại nghiêm khắc, hoặc là sửa tông môn hoặc là mất đi tín mạng, còn rất nhiều giáo dân thì lựa chọn tạm thời nhẫn nại ẩn núp.
Lần này sau khi Đại Hán đánh tới, tạo thành tổn thất và tấn công nghiêm trọng với Mạc Phủ và rất nhiều phiên, kết cấu xã hội cựu hữu (xã hội xưa cũ lạc hậu) gặp phải mạo hiểm vỡ vụn, vì thế rất nhiều giáo dân liền thấy được hy vọng, bọn họ lập tức bùng lên làm loạn, hy vọng biến những phiên này thành thiên hạ của giáo dân.
- Vậy cũng không nên gọi chúng ta đi bình loạn phải không? Quân đội Đại Hán chúng ta qua đây là vì giúp bọn chúng làm việc này sao?
Sau khi nghe xong giải thích của Chu Phác, Nghiêm Quảng vẫn là không giảm cơn tức.- Đại Hán chúng ta tiến quân là có kế sách và thời giờ nghiêm khắc. Địa bàn Cửu Châu lớn như thế, nếu như ở từng nơi giúp bọn chúng bình loạn, trời mới biết phải lãng phí bao nhiêu thời giờ! Chúng ta hiện không có nhiều thời giờ như vậy để lãng phí, để chính bọn họ đi bình loạn đi!
- Nghiêm tham nghi chớ nên nóng nảy… Nhìn thần sắc của Chu Phác, Triệu Tùng cảm thấy vị sứ thần này hiện giờ còn có lời nói, cho nên cắt ngang Nghiêm Quảng.- Chu đại nhân sợ rằng trong lòng có định kế sách rồi phải không?
Chu Phác là sứ thần thiên tử đích thân chọn lựa, hơn nữa những ngày qua vì Đại Hán lập công cực nhiều, tương lai khẳng định sẽ có được trọng dụng của thiên tử, cho nên Triệu Tùng cũng không tính toán khinh mạn xúc phạm đối phương.
- Nghiêm tham nghị nói đúng, chúng ta đánh sang đây cũng không phải vì giúp những phiên chủ bọn chúng bình loạn. Thế nhưng nếu như hoàn toàn buông tay mặc kệ, cũng không hay… Dù sao Cửu Châu có an định được hay không, đối với chúng ta mà nói cũng là việc mấu chốt trọng đại. Chu Phác quả nhiên tỏ ra vẻ ý kiến bất đồng.- Mặt khác, theo tôi xem thấy, nếu như xuất binh hiệp trợ một chút những phiên chủ bị loạn dân gây khó khăn, không chỉ riêng càng có được bọn phiên chủ cảm kích và ra sức. Hơn nữa ở các nơi khác cũng không phải không có ích lợi với chúng ta…
- Chu đại nhân là chỉ cái gì nào? Triệu Tùng hơi có chút không kiên nhẫn nữa.- Ta và Nghiêm tham nghị đều là kẻ mang binh, đầu óc không có linh hoạt như vậy, ngươi cứ mặc kệ nói thẳng với chúng tôi thì tốt rồi.
- Việc dân loạn của Thiên Chúa giáo vừa khởi lên, liền cung cấp cho chúng ta một viện cớ khác rồi. Chu Phác làm bộ như không có nghe được bất mãn của đối phương, cười trả lời.- Nếu như không phải Mạc Phủ trấn áp bất lực, Cửu Châu làm sao có khả năng còn sẽ thừa lại bao nhiêu giáo dân lòng mang bất mãn như thế. Nhưng thấy Mạc Phủ cũng không có dáng vẻ giống mình khoác lác, tận hết sức giữ gìn tín ngưỡng tôn giáo vốn có của Nhật Bổn.
Đánh giá một chút hai người, nhận ra bọn họ vẫn là cả mặt ngây ngô, Chu Phác trong lòng cũng không khỏi đắc ý.- Cho nên chúng ta liền đứng ra, trấn áp những giáo dân này, đem chúng ta mặc lên cái áo người bảo vệ cửa Phật. Sau khi chiếm lĩnh Cửu Châu, chúng ta khẳng định phải cho các vị Đại Danh đảo Tứ Quốc và đảo Bản Châu phát đi hịch văn, đem tội danh không đủ trấn áp giáo dân, bại hoạt tín ngưỡng Nhật Bổn cũng gán lên cho Mạc Phủ.
- Nói cách khác, bên trong tội trạng Mạc Phủ, lại thêm một điều trấn áp giáo dân bất lực càng lộ rõ chúng ta giống như giúp đỡ trấn áp giáo dân. Nghiêm Quảng cuối cùng hiểu rõ ý của Chu Phác, thế nhưng y vẫn là có chút kỳ quái.- Nhưng đây lại có bao nhiêu hữu dụng chứ?
- Đơn thuần nói mấy câu là không có bao nhiêu hữu dụng, nhưng chúng ta mượn cơ hội này, đùn đẩy Mạc Phủ ức hiếp giáo đồ nhà Phật, bại hoại tính ngưỡng quốc gia. Đây mới cho giáo dân Thiên Chúa giáo cơ hội phát đại. Chu Phác tiếp tục giải thích.- Sau đó, chúng ta mượn cơ hội này lôi kéo những thế lực tăng viện tự xã bất mãn với Mạc Phủ, khiến bọn họ đi theo chúng ta.
Bắt đầu từ thời Bình An cổ đại, thế lực tăng viện Nhật Bổn vẫn luôn rất mạnh, sau khi Phật giáo bắt đầu truyền vào Nhật Bổn, liền nhận được yêu thích và ưu ái của các quý tộc, rất nhiều liền trở thành tín ngưỡng chủ lưu của Nhật Bổn, các quý tộc sau khi chết hoặc chấp chính đều tặng hàng đống của cải cho tăng tự, tăng tự do đó nắm giữ hàng đống của cải.
Sau khi nắm giữ của cải, những tăng tự đó dựa vào tiện lợi không cần nộp thuế, cùng với địa vị siêu nhiên trong chính trị, bắt đầu tiến hành thôn tính đất đai, vả lại sau cùng thành là đại địa chủ lấy tự viện làm tim gan. Cuối thời Bình An, kỷ cương thiên hạ đã bắt đầu đại loạn, những địa chủ tăng tự này bắt đầu tổ chức tăng binh lại để bảo vệ mình, vả lại tranh đoạt ích lợi.
Bởi vì có tín ngưỡng tôn giáo tẩy não, cho nên tăng binh đại đa số hung hãn không sợ chết, hơn nữa của cải đông đúc, cho nên một ít tăng tự liền thành tập đoàn võ lực cường đại. Vào cuối thời đại Bình An, tăng viện như Hưng Phúc tự, Diên Lịch tự, Đông Đại tự vân vân, liền thành tập đoàn võ lực như vậy, so với quân phiệt bình thường đều không thua kém bao nhiêu.
Mà tới thời đại Chiến Quốc thiên hạ càng thêm đại loạn, xã hội mâu thuẫn càng thêm gay gắt, thế lực tăng tự cũng bành trướng càng lớn hơn. Thế lực Nhất Hướng Tông lấy Bản Nguyên tự làm cốt lỗi, thông qua kích động tín đồ bạo loạn, mưu cầu dựng lập Phật quốc. Sau khi nhiều phần phát động bạo loạn, Nhất Hướng Tông thành thế lực tự xã khổng lồ nhất, thống trị mảnh lớn đất đai.
Thế lực tự xã bành trướng, rất nhanh liền rước lấy kiêng kỵ của cường nhân tục giới. Cường nhân thời đại Chiến Quốc quật khởi Chức Điền Tín Trưởng, bắt đầu mưu cầu hạn chế thế lực những tự xã này, cướp đoạt sức mạnh võ trang của bọn họ, rất nhanh liền giống như Nhất Hướng Tông sinh ra xung đột vũ lực.
Ở trong hợp chiến Thạch Sơn, Bản Nguyên tự và Minh Hữu triều Thương thị cùng nhau quyết chiến với Chức Điền Tín Trưởng, nhưng cuối cùng bại cho Chức Điền Tín Trưởng, Nhất Hướng Tông cũng bởi vậy chịu phải đả kích tuyệt đại, bạo loạn các nơi cũng theo đó đột nhiên dừng lại.