Lời nói của y dõng dạc, hùng hồn, chỉ là Chu Phác nghe được ý ở ngoài lời – nếu như không có chỗ đứng vậy sẽ liều mạng người sống ta chết, còn nếu như có đất lập thân đại khái cũng sẽ không có lòng phản kháng lại.
Tốt lắm, đây chính là hiệu quả y muốn.
- Phiên chủ, nếu chúng tôi thực sự không muốn cho đắt phiên một chỗ lập thân, cũng sẽ không cố ý chạy tới chỗ này rồi, mọi người dùng đao thương nói chuyện chẳng phải có ý nghĩa hơn dùng miệng lưỡi nhiều lắm sao?
Bởi vì đã đại khái nắm được điểm mấu chốt của Lập Hoa Tông Mậu, cho nên Chu Phác tỏ vẻ càng thêm thong dong.- Lúc trước chúng tôi đã nói rồi, vì cảm ơn Đảo Tân gia đầu tiên hợp tác cùng chúng tôi, chỉ cần chúng tôi thắng được Mạc Phủ, sau cuộc chiến sẽ tặng Cửu Châu cho một tộc Đảo Tân, lấy thân phận lãnh thổ tương truyền nhiều thế hệ - Đây là chính thiên tử cho phép chuyện này, không sửa đổi được.
Gã lại cố ý đẩy ra thiên tử Đại Hán, gia tăng sức uy hiếp của mình, sau đó mới nói ra tính toán trong lòng của mình.- Lãnh địa Lập Hoa gia bây giờ ở Cửu Châu, như vậy đến lúc đó nhất định là phải đưa cho Đảo Tân gia, tuy nhiên… Đây đối với Lập Hoa gia mà nói tuyệt đối không phải chuyện tổn thất lớn, bởi vì chúng tôi tuyệt không bạc đãi người hợp tác với mình. Miễn là phiên chủ giúp bọn ta, chúng tôi ở nơi khác tìm một mảnh đất đai khác bồi thường cho phiên chủ.
- Bồi thường? Lập Hoa Tông Mậu hơi thoáng chút hoài nghi hỏi.
- Đúng vậy a, nếu như sau cuộc chiến phe ta đắc thắng, triều đình quý quốc dĩ nhiên sắp xếp cho chúng ta trọng chưởng quyền uy, mà khi đó bọn họ khẳng định còn cảm động và nhớ nhung công lao của chúng ta, cũng sẽ ghi nhớ những công thần giúp triều đình đánh đổ Mạc Phủ…
Chu Phác cố tình nói vô cùng thong thả.- Nếu như đến lúc đó chúng ta cố ý bày mưu bọn họ bồi thường cho vài vị công thần, như vậy khẳng định sẽ được đồng ý, phiên chủ cảm thấy như thế nào?
Tuy rằng Chu Phác nói rất mịt mờ, nhưng Lập Hoa Tông Mậu cũng hiểu được, nếu như Đại hán thực sự đánh thắng Mạc Phủ mà nói, không nói Mạc Phủ xử trí như thế nào, địa vị sau cuộc chiến nhất định sẽ lên cao, thậm chí lãnh địa trực thuộc còn được kéo rộng - tuy nhiên Đại Hán hiển nhiên cũng không chỉ vì muốn trợ giúp triều đình đánh Mạc Phủ mà đánh tới đây, bọn họ hiển nhiên sẽ làm không ít thi thố phòng bị.
Nếu biết lợi dụng loại tình thế này, Lập Hoa Tông Mậu quả thật cũng kiếm được một chỗ dung thân.
Lúc còn trẻ, lão vốn dĩ là nhuệ khí tràn đầy, không sợ trời không sợ đất, làm ra không biết bao nhiêu việc lớn, nhưng bây giờ lão đã già rồi, mệt rồi. Vài chục năm mài dũa từng chút giết giết nhuệ khí của lão, lão cũng không muốn làm chuyện gì long trời lở đất nữa rồi, chỉ muốn bảo vệ gia tộc mình.
Vốn dĩ thời điểm Đại Hán đánh tới, lão đã có phần kinh hãi rồi, quân tiên phong Đại Hán cường đại lão tuy rằng ở chỗ hoang vắng nhưng cũng sớm biết rồi – Huống chi năm đó lão đã từng cùng Đại Minh giao chiến, cũng từng chứng kiến Đại Minh võ trang tinh nhuệ hùng mạnh và tài lực dồi dào, tiêu diệt thẳng thừng Đại Minh hùng mạnh, Đại Hán hẳn còn hùng mạnh đến cỡ nào nữa? Chí ít không phải một Liễu Hà phiên địch nổi.
Đợi khi lần lượt nghe được quân Mạc Phủ tan tác ở khắp nơi, sau khi tin tức quân đội Đại Hán đã tiến công thần tốc, lão càng thêm hoang mang, sợ cả gia tộc và cả phiên đều là vật hy sinh của quân đội Đại Hán. Lão sống nhiều năm như vậy, cũng chẳng sợ chết, nhưng gia tộc lão không bỏ xuống được.
Lúc trước nhận được tin báo khẩn cấp của Mạc Phủ, lão vội vàng triệu tập quân binh bên trong phiên canh phòng - nhưng lão cũng biết, tiểu phiên mười vạn thạch tập kết được bao nhiêu người? Hơn nữa quân đội gấp gáp tập kết như vậy chắc chắn sẽ không phải đối thủ của quân đội Đại Hán.
Chính là bởi như thế, cho nên lão vẫn một mực án binh bất động, cho dù nhận được đòi hỏi trợ giúp của sứ giả Mạc Phủ cũng luôn không có phái binh, lão cũng không muốn đoạn tuyệt với Đại Hán, thành là kẻ địch hàng đầu của bọn họ.
Lão vẫn luôn đang tìm cầu hòa thỏa hiệp với Đại Hán, hoặc là ít nhất cách không đếm xỉa tới mình, nhưng lại không cùng Đại hán đưa tin được cho nên chỉ đành lo lắng chờ đợi, bây giờ nhìn lại, tình huống so với đoán trước có thuận lợi hơn một chút.
- Có được bao nhiêu bồi thường? Trầm mặc một lúc lâu, lão bỗng nhiên hỏi.
- Ba mươi vạn thạch như thế nào? Chu Phác thuận ý hỏi.- Nguời Hán chúng tôi coi trọng chính là tích thủy chi ân đương dũng tuyền tương báo (ân tích lại như giọt nước đổi lấy tương báo như suối nguồn), phiên chủ nếu như có đại ân với chúng tôi, chúng tôi hiển nhiên dùng thành ý lớn nhất để đền đáp, lãnh địa gấp ba thiết nghĩ đủ làm cho phiên chủ hài lòng rồi a?
Thần sắc của gã vô cùng thản nhiên, nhưng dường như bên trong tất cả người nghe lại dần trở nên xôn xao.
Ba mươn vạn thạch, đây không phải là con số nhỏ, không sai biệt lắm là một con số cả một nước sản sinh ra được. Những người khác vốn dĩ cũng lo lắng cho mình phải đối mặt với quân tiên phong Đại Hán, thậm chí phải cùng bản phiên cùng tồn vong rồi, kết quả đột nhiên nghe tin tức như vậy, ai lại không vui mừng bất ngờ đây?
Giống như những người khác, Lập Hoa Tông Mậu cũng vì những điều kiện sứ giả Đại Hán đề xuất nói mà lông mày giật lên, nhưng y dù sao vẫn có kinh nghiệm nhiều năm tích lũy, cho nên vẫn là giữ vững điềm tĩnh, không hề để lộ vui mừng trên mặt như những người khác.
- Thoạt nghe không tệ, nhưng là hứa hẹn của ngươi, nhất định phải chờ sau khi Đại Hán thắng lợi mới thực thi được, hơn nữa được triều đình tán thành mới được. Lão cố gắng cho bản thân khiến cho giọng điệu vẫn giống như bình thường không có bất kỳ dao động nào, để tránh bị người ta nhìn ra bản thân như trút được gánh nặng.- Chúng tôi lại phải bốc lên phiêu lưu lớn tựa trời. Gấp ba lần thoạt nhìn nhiều, nhưng cũng là nguy hiểm… chưa chắc đủ đền bù.
Lão cố ý không nói chết, chỉ thử thăm dò thêm một chút mò được thêm chỗ tốt nữa không, ngầm tính toán nếu như thật sự không được vậy thì đáp ứng “cố gắng gượng làm”.
Lập Hoa Tông Mậu thật không nghĩ tới, một sứ giả Đại Hán sang so với tưởng tượng của lão còn dứt khoát hơn rất nhiều.
- Năm mươi vạn kia như thế nào? Lãnh địa năm mươi vạn thạch hẳn đã đủ đền bù mạo hiểm cho quý phiên chưa? Chu Phác lập tức hỏi.- Những thương nhân kia có gấp năm lần lợi nhuận, sự tình gì đều xua như xua vịt, chẳng sợ phạm pháp… Phiên chủ, trên đời chuyện có lợi gấp năm lần không nhiều. Tuy nhiên, mặc kệ là Quan Đông có thể là Quan Tây, chỉ cần có được lãnh địa năm mươi vạn thạch, Lập Hoa gia liền biến thành gia tộc quyền thế bậc nhất, còn phải lo lắng tới người nào không?
Sau khi nói xong, ánh mắt của gã ngời sáng nhìn lão nhân đối diện, cùng đợi câu trả lời cuối cùng của đối phương.
Gã quả thực vô cùng tự tin, bởi vì một bên là chỉ có con đường chết, một bên là đất mở rộng gấp năm lần, chỉ sợ người bình thường cũng biết nên chọn lựa làm như thế nào – Lập Hoa Tông Mậu cho dù bướng bỉnh không chịu thuần phục như thế, đến cái tuổi này cũng hẳn nên e dè tông tộc (tuy rằng dưới gối lão không con, chỉ có một con nuôi Lập Hoa Trung Mậu, nếu như không phải hiểu rõ điểm này gã cũng không đánh bạo lại đây đánh cuộc một lần.