Liễu Hà phiên mười vạn thạch này, đối mặt Tát Ma phiên cũng đã hết sức rồi, càng huống chi quân tiên phong Đại Hán còn đối mặt liên tiếp đánh cho quân Mạc Phủ bại lui? Khó trách lời nói của y, trên mặt mỗi người đều thất sắc.
- Quân đội Mạc Phủ ở Cửu Châu vốn số lượng ít hơn nữa tốt xấu lẫn lộn, đánh không lại Đại Hán là chuyện rất bình thường. Chỉ có điều, Mạc Phủ ở Bản Châu còn có đại quân, Đại Hán không nhất định sẽ đánh thắng, hơn nữa… cho dù triều đình đã nương nhờ Đại Hán bên này, chỉ sợ cũng khó khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục. Qua một hồi lâu, Lập Hoa Tông Mậu mới nói.
- Mạc Phủ đúng là có đại quân ở Bản Châu, bất quá đó là ở ngàn dặm xa, bây giờ làm sao để ý được nguy cấp ở đảo Cửu Châu? Đảo Tân Trung Năng trái lại không chút hoang mang.- Đại Hán một đường tiến công như vậy, quân Mạc Phủ liên tiếp bại lui, đủ bảo vệ được sào huyệt Quan Đông đã là may lắm rồi, làm sao còn khả năng giành lại Cửu Châu? Phiên chủ đừng quên, Giang Hộ xa cuối chân trời, nhưng quân đội của Đại Hán thì đã đánh tới trước mắt rồi, tuy rằng bây giờ vùng đất bọn họ chiếm chưa đủ lớn, nhưng mấy đại quân Mạc Phủ đều đã bị bọn họ đánh tan, nói không chừng khi nào đó bọn họ liền sẽ đánh tới Liễu Hà phiên này.
Lập Hoa Tông Mậu lại lần nữa trầm mặc không nói.
Trong lòng y cũng biết, lời nói của đối phương rất đúng. Bây giờ Đại Hán đổ bộ lên đã ba ngày rồi, tuy rằng vẫn luôn có tin tức xác thật truyền đến, nhưng từ trong tin đồn hỗn loạn từ bốn phương, y cũng phân tách được đại khái chân tướng sự việc – Chí ít khi quân Đại hán đổ bộ lên thì Mạc Phủ hoàn toàn không ngăn cản được, hơn nữa mấy lần giao chiến còn dễ dàng sụp đổ, bây giờ Mạc Phủ đã lựa chọn lui để giữ đất liền. Đảo Tân gia tùy ý làm bậy như vậy Mạc Phủ một chút phản kích cũng không có cũng thấy được tình trạng Mạc Phủ bây giờ quẫn bách như thế nào.
Bây giờ, Mạc Phủ đã không còn cách nào ngăn được Đại Hán, cũng không có cách nào ngăn được Đảo Tân, như vậy thống trị của nó ở Cửu Châu rất rõ ràng liền phải kết thúc rồi. Như vậy bản thân còn đứng ở một phía Mạc Phủ, cùng làm kẻ địch của Đại Hán và Đảo Tân gia sao?
Thời giờ trôi qua, đưa ra lựa chọn cũng càng cấp bách rồi.
Bên trong phiên mình có chút sức mạnh quân sự như thế, Mạc Phủ bản thân cũng đánh không lại kẻ thù, bản thân khẳng định càng không đánh lại được, cho dù muốn vì Mạc Phủ chiến đấu, chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì, sẽ chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi.
Muốn vinh quang chết trận, hay gượng gạo cầu sinh. Nếu như là một người, lão sẽ lựa chọn vinh quang chết trận, nhưng lão không phải là một người, mà là một gia tộc, thủ lĩnh một phiên, lão không được chỉ suy xét vấn đề từ góc độ của mình.
Việc lựa chọn này cũng không khó đưa ra.
Nhưng… lão cũng không muốn cứ như vậy mà tỏ thái độ. Lão còn muốn vì bản thân, vì Lập Hoa gia tận khả năng tranh đấu để được điều kiện càng tốt hơn.
- Mạc Phủ ở Cửu Châu đã bị đánh tan rồi, Đại Hán chiếm Cửu Châu rõ ràng là sự thật – điểm này ta không muốn phủ nhận, Đảo Tân gia các ngươi đã tạm thời đè áp được rồi, nếu như Mạc Phủ vẫn không đánh trở lại, chỉ sợ đảo Cửu Châu liền biến thành thiên hạ của các ngươi rồi. Thế nhưng… Ta cũng không phải người tham sống sợ chết, cũng không dễ bị hù dọa. Sau một lúc trầm mặc, lão cuối cùng cũng mở miệng - Ta trước đây quả thật cùng Mạc Phủ có không ít tư oán, thế nhưng là Gia Khang Công và Tú Trung Công cũng cho ta không ít ân điển, chí ít, dựa vào ân huệ của bọn họ, ta mới trở lại được Liễu Hà phiên, lần nữa trở thành phiên chủ, ân tình này ta ghi nhớ trong lòng.
- Phiên chủ, ân nghĩa Mạc Phủ đối với người có gì đáng nói? Bọn họ chỉ đem đồ vốn là của ngài trả lại cho ngài thôi, cái này vốn không phải là ân nghĩa gì!
Việc lão dao động, đã bị Đảo Tân Trung Năng nhận ra, cho nên gã gia tăng âm lượng.- Bọn họ trước sỉ nhục ngài, sau đó lại cho ngài chút ân điển, chẳng lẽ vậy cũng là ân nghĩa sao? Chính xác đối với phiên chủ có ân nghĩa, chẳng lẽ không phải một nhà Thái Các đại nhân sao? Phiên chủ hẳn là còn nhớ Thái Các đại nhân năm đó đối đãi tốt thế nào a? Ngài nhìn Thái Các đại nhân là kết cục gì? Đức Xuyên gia lúc Thái Các đại nhân ấy còn sống thì khúm núm chờ đến khi họ chết lại thay đổi bộ dạng, bọn họ ức hiếp Tú Lại công, cướp hết thảy Phong Thần gia, còn giết Tú Lại xông, khiến một tộc Phong Thần gia cứ như vậy mà bị hủy diệt…Làm thật trơ tráo ác độc! Đức Xuyên gia là bầy lang sói, trong lòng bọn chúng ân nghĩa có cái gì đáng nói? Bây giờ lôi kéo phiên chủ, chỉ là muốn lợi dụng phiên chủ mà thôi, chẳng lẽ phiên chủ bây giờ là an toàn sao? Đừng quên bọn họ hận không diệt trừ được tất cả các phiên thiên hạ, đem tất cả đất đai về danh nghĩa Đức Xuyên!
- Thái Các đại nhân, quả thực rất đáng tiếc… Lập Hoa Tông Mậu thở dài.- Đức Xuyên gia trong chuyện này quả thực đã đại thương lòng người…
- Đúng vậy a, Đức Xuyên gia chẳng qua dựa vào võ lực đến ức hiếp thiên hạ, khiến kẻ sĩ có hiểu biết giận mà không dám nói mà thôi, y đối với thiên hạ có cái gì là ân nghĩa chứ?
Đảo Tân Trung Năng lớn tiếng phụ họa theo.- Chẳng những không có ân nghĩa, ngược lại còn có cừu oán! Bọn ta thân là cựu thần Thái Các, lý ra nên vì Tú Lại công mà báo thù rửa hận!
Lời này kỳ thực nói rất có đạo lý, Đảo Tân gia và Lập Hoa gia lúc Mạc Phủ Đức Xuyên chinh phạt Đại Phản, đều phái binh trợ giúp, tuy rằng đây là hành động bất đắc dĩ, hơn nữa phái chút binh tượng trưng mà thôi, thế nhưng bọn họ không có thân phận lấy bộ mặt trung thần của Phong Thần lớn tiếng kêu gọi – thế nhưng là bọn họ đã làm như vậy.
- Ta muốn hỏi, Đại hán rốt cục cho Đảo Tân gia các ngươi điều kiện như thế nào? Lập Hoa Tông Mậu lại hỏi.
Vấn đề này, cũng làm cho Đảo Tân Trung Năng vẫn luôn dõng dạc có chút khó rồi, y nhất thời có chút do dự.
Đại Hán đáp ứng điều kiện là đem toàn bộ Cửu Châu cho Đảo Tân gia, nhưng bây giờ Lập Hoa Tông Mậu cũng đang ở Cửu Châu, cái này nghĩa là sau cuộc chiến thì toàn bộ lãnh địa của Lập Hoa gia cũng trở thành của Đảo Tân gia – Lời này y không nói ra được.
Y hơi hướng về Chu Phác bên cạnh nhìn một chút, dường như là trưng cầu ý kiến rốt cục nên trả lời như thế nào.
Thế nhưng Chu Phác lại nhếch miệng cười, sau đó ngẩng đầu nhìn Lập Hoa Tông Mậu.
- Sau cuộc chiến nếu Đại Hán thắng lợi, sẽ đem trọn đảo Cửu Châu cho một tộc Đảo Tân gia, một lần nữa khen thưởng công đầu cho bọn họ theo Đại Hán chúng tôi.
Không ai để ý thân phận của y, ngược lại mà bị lời nói này dọa sợ.
- Cái gì!
Không riêng gì bên cạnh ồn ào một trận mà ngay cả Lập Hoa Tông Mậu cũng chấn kinh, lão nặng nề vỗ vào mặt giường.- Vậy còn có đất dung thân cho Lập Hoa gia sao! Các ngươi… các ngươi làm như vậy, còn tới chiêu dụ chúng ta? Đây không phải là khinh người quá đáng! Một tộc Lập Hoa chúng ta thà rằng chết trận, cũng sẽ không làm gia thần Đảo Tân mà chịu nhục!