- Cho nên chúng ta những người tòng quân này, đối với triều đình Đại Hán, đối với quốc dân phải có trách nhiệm, khiến cho chuyện này vĩnh viễn sẽ không rơi xuống trên đầu con dân Đại Hán. Triệu Tùng mặt không chút thay đổi đi nói, sau đó gã quay đầu nhìn về phía các quân quan bên cạnh gã.- Các ngươi nhìn thấy không! Nếu chúng ta có một khắc buông thả, huynh đệ của chúng ta, cha mẹ của chúng ta, vợ con của chúng ta sẽ rơi xuống tình trạng như vậy, thậm chí còn không bằng nơi này!
Không giống với lời dạy bảo bình thường, hôm nay không ai trả lời, mọi người chỉ lẳng lặng đi nhìn.
- Triệu soái nói đến quá đúng. Triều đình và quốc dân lấy mồ hôi và máu cung cấp nuôi dưỡng chúng ta, không phải là vì chúng ta tới bảo vệ bọn họ sao? Chúng ta nhận được lương bổng hậu đãi như vậy, làm sao không lấy cái chết đền nợ đất nước? Thật lâu sau, Nghiêm Quảng mới gật gật đầu.- Cho nên chúng ta phải luôn tỉnh táo, không được kiêu ngạo tự mãn, phải duy trì quân giới và kỹ thuật tiên tiến nhất, xây dựng súng pháo và chiến hạm tiên tiến nhất, như thế mới không làm cho thiên tử thất vọng, mới không làm cho vạn dân Đại Hán thất vọng!
Trong im lặng, bọn lính Đại Hán tiếp tục dựa theo kế hoạch ban đầu thu dụng đám dân chúng này. Đám dân chúng này dựa theo trình tự được biên tổ, sau đó cứ mỗi mười tổ được giao cho một đội công binh gánh vác cai quản và giám thị.
Chiếu theo kế sách dự định, bọn họ lập tức sẽ vùi đầu vào trong các loại lao dịch, đầu tiên bọn họ sẽ xây dựng lại bến cảng và dân cư Trường Khi, để tiện cho Đại Hán vận chuyển vật tư, đồng thời tiện cho quan binh Đại Hán cắm trại, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ưu tiên nhất này, bọn họ sẽ ở dưới hiệp trợ chỉ đạo của công binh Đại Hán, xây dựng càng nhiều con đường và kiến trúc, khiến thành Trường Khi sau cuộc chiến cũng trở thành công cụ trọng yếu của Đại Hán ảnh hưởng đến đảo Cửu Châu thậm chí toàn bộ Nhật Bổn.
Mà đám người Triệu Tùng, cũng sẽ đem thành Trường Khi trở thành cơ sở chỉ huy mới của chính mình, bọn họ ở bên trong vùng đất này chọn lấy một tòa tương đối đầy đủ, lúc đầu vốn thuộc về nơi ở của phú hộ nào đó, sau đó ở vào bên trong —— Căn cứ quy hoạch xa hơn, đợi cho đến sau cuộc chiến, nơi này còn được xây dựng nhiều quan thự xa hoa, cung cấp cho Tổng tư lệnh quan đóng quân ở Nhật Bổn dùng.
Tuy nhiên đó đã là chuyện về sau rồi, Triệu Tùng hiện tại cũng không cần biết nhiều như vậy, sau cuộc chiến gã nhất định cũng sẽ bị triệu về nước có trọng dụng khác, sợ là không lưu được ở nơi này.
Bởi vì các quân quan cố ý sắp xếp người đến quét dọn qua, cho nên trong tòa nhà này khắp nơi đã không có thấy được vết máu, gã đi tới chỗ sâu nhất trong phòng, nơi này hiển nhiên là thư phòng, cho nên bốn vách tường treo không ít sách và tranh vẽ, hơn nữa còn có không ít trục hộp đặt tranh vẽ, bảo tồn đến vô cùng hoàn hảo.
Xem ra chủ nhân tòa nhà này khi trốn thoát đến khá vội vàng, cho nên chưa kịp dọn sạch —— thậm chí, chủ nhân nơi đây bây giờ còn đang ở bên trong đội lao công, chờ đợi phục tùng lao dịch quân đội Đại Hán để đổi lấy thức ăn mỗi ngày.
Sau khi chặn đón đi vào, Triệu Tùng lập tức cảm giác thần kinh thít chặt thoải mái đi rất nhiều, tuy nhiên, nơi này là dân cư truyền thống theo kiểu Nhật, cho nên trong đó còn có trải nhiều giường êm, nhưng lại không có ghế dựa thích hợp với thân thể của gã, điểm này thật ra khiến Triệu Tùng cảm thấy có chút không tiện. Gã dặn dò lính cần vụ bên cạnh mình đi chặt lấy cây cối trong sân, làm mấy cái ghế cho đám người mình, sau đó không khách sáo trước tiên đi ngồi xuống trên bàn trà, đi nghỉ ngơi một chút.
Mà quan tham nghị chủ tọa Nghiêm Quảng của gã, thì dứt khoát đặt thẳng mông ngồi xuống trên giường êm, sau đó duỗi thẳng tấm lưng mệt mỏi ngáp một cái, một chút cũng không có cái vẻ nghiêm túc như ngày thường kia.
- Mệt mỏi thì nghỉ tạm đi, mấy ngày nay ngươi gần như đều chưa có thật sự ngủ qua một giấc, cũng là lúc phải nghỉ ngơi rồi. Triệu Tùng nhìn cũng không nhìn y, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Muốn nói mệt thì hơi mệt chút, tuy nhiên còn chưa tới lúc nhịn không được, ban ngày ban mặt thì ngủ cái gì đây, khiến cho người phía dưới nhìn thấy được không khỏi chê cười à. Nghiêm Quảng không có cảm kích.- Ta chỉ là nghỉ ngơi một chút, một lát còn phải chế định ra đề nghị tác chiến bước tiếp theo nữa. Mấy người thuộc hạ đều phải tự đưa ra một đề nghị, ta phải nhìn xem ai tốt hơn.
- Vậy phải tiếp tục vất vả ngươi rồi. Triệu Tùng cười cười, - Dứt khoát thừa lúc hiện tại rảnh rỗi, ngươi viết hai phong thư báo tin thắng trận đi, một phần cấp cho thái tử điện hạ, một phần cấp cho bệ hạ. Hai người bọn họ tuy rằng chưa nói ra, không chừng trong lòng thật ra chờ đến sốt cả ruột rồi, chiến quả bây giờ của chúng ta khả quan như vậy, cũng đáng để cho bọn họ vui mừng chứ.
- Được, ta chờ lát sẽ viết ngay. Nghiêm Quảng lập tức đồng ý đề nghị của gã, dù sao gã cũng rất muốn ở trước mặt bệ hạ khoe chút thành tích.
Tiếp theo, y đột nhiên lại thay đổi câu chuyện.- Vừa rồi lời nói của ngươi, quả là có chút ý nghĩa, bình thường ta cùng các đồng liêu cũng nghĩ qua không ít chuyện như thế... Ai, kỳ thật mấy năm này chúng ta đã đánh dẹp xung quanh rồi, lúc này tướng sĩ các nơi đều có chút lười biếng rồi, ít có người chịu đi ngẫm lại chuyện sẽ xảy ra sau này nữa.
- Kỳ thật ta cũng không có nghĩ nhiều về cái gì, chuyện sau này thì để sau này hãy nói, hiện tại ta chỉ muốn đánh hạ Nhật Bổn. Triệu Tùng cười cười.
- Đây chỉ là đánh loạn nho nhỏ, nói thật nha, đánh cái Mạc Phủ thì tính là cái gì chứ? Chỉ là ức hiếp một chút tiểu huynh đệ xung quanh thôi, ta mới không cảm thấy đây là bản lĩnh bao lớn. Nghiêm Quảng lại không cho là đúng.- Quân đội tựa như đao, không dùng đến sẽ bị rỉ sắt, sẽ buông thả, nếu sau này không còn kẻ địch rồi, không thiếu người sẽ muốn thả ngựa Nam Sơn, đây mới chính là chuyện đáng phải suy nghĩ nhất.
Sau khi dừng một chút, y lại bổ sung một câu.- Cho nên chúng ta sau này rất có khả năng sẽ giao chiến với người Tây Dương, không phải chúng ta thì sẽ là hậu bối của chúng ta, dù sao trốn không thoát đâu, cho dù vì muốn mài đao, cũng nên cùng bọn họ thường thường đánh lên mấy trận.
- Đây là ý của bệ hạ sao? Triệu Tùng tỉnh táo hỏi.
Nghiêm Quảng lại đột nhiên cười quỷ dị, né tránh vấn đề này không có trả lời.
Triệu Tùng đã bị khơi gợi lên lòng hiếu kỳ vốn còn muốn truy hỏi, nhưng lúc này đột nhiên có quan tham nghị đến đây báo cáo, nói cho bọn hắn biết sứ giả lúc trước bệ hạ phái sang Cửu Châu đã qua đến đây rồi, y còn mang theo một vị phiên chủ quy hàng tới đây.
- Mau đem bọn họ cùng nhau dẫn đến nơi đây!
Sau khi nghe được tin tức này, Triệu Tùng vui mừng quá đỗi.
Sau khi công lên Cửu Châu, tuy rằng chiến sự vẫn luôn vô cùng thuận lợi, nhưng trong lòng Triệu Tùng và đám quan tham nghị của gã đều có chút đau buồn âm thầm ——gia tộc quyền thế Cửu Châu còn chưa có bắt đầu quy hàng với bọn họ.