Mặc dù bị Pháp hoàng nghiêm nghị quát lớn, thế nhưng bà cũng không vì vậy mà sinh tức giận, ngược lại còn có chút vui vẻ. Nhiều năm qua, bởi vì với Mạc Phủ Đức Xuyên không hòa thuận, cho nên bà cùng con gái thường xuyên bị Pháp hoàng giận dữ, từ khi Pháp hoàng thoái vị xuất gia, tình hình liền trở nên càng nghiêm trọng. Chính bà còn chịu được, lại lo cho Hưng Tử nữ nhi không được dạy dỗ cùng trưởng thành bình thường, thường xuyên buồn rầu không ngớt.
Hôm nay nhìn thấy Pháp hoàng không ngờ quan tâm đặc biệt đến nghệ nghiệp Hưng Tử như vậy, còn quyết tự mình dạy Hán thi cho, đây lại thế nào không khiến nàng vui vẻ bất ngờ? Mặc kệ Pháp hòang dạy tốt hay không, ít nhất Hưng Tử vì vậy mà được sống cùng phụ thân, hưởng thụ niềm vui mừng nhân luân bình thường.
- Chúng thần có tội, kính xin bệ hạ thứ tội. Rất nhanh, bà liền phát giác mình có thái độ có chút thái quá, vội vàng xin lỗi, chỉ có điều nụ cười trên mặt là không cách nào xóa đi.
Sau đó, bà đi đến bên cạnh Thiên hoàng Hưng Tử, sau đó ngồi quỳ xuống sát mặt đất ôm chầm.- Hưng Tử, còn không mau cảm ơn phụ hoàng?
- Đã cảm ơn rồi.
Hưng Tử thấp giọng giải thích, nhưng không chống cự mẫu thân, cuối cùng chỉ lần nữa ngồi quỳ trên mặt đất, trịnh trọng hướng về phía phụ thân thi lễ cảm ơn.
- Tốt lắm, đối với phụ thân sao phải nhiều lễ nghi như vậy làm gì? Pháp hoàng ngăn cản giơ tay ôm Hưng Tử vào lòng mình, sau đó đem bút đưa đến tay nàng.- Hưng Tử, lại đây, trước tiên viết xong chỗ con chưa viết cho xong đi a.
Nhìn thấy khó có được cảnh phụ tử vô cùng thân thiết như vậy, Hòa Tử hoàng thái Hậu đột nhiên cảm thấy khóe mắt đau xót, thiếu chút nữa là chảy nước mắt, thật vất vả mới khống chế được bản thân.
Dù sao cũng là phụ tử a, cho dù có ngoại vật quấy nhiễu, bà vui mừng mà nghĩ, chính mình cũng tiến tới bên cạnh hai người, ở bên cạnh nhìn nữ nhi viết chữ.
Thế nhưng, tuy rằng thân ở giữa cảnh vui vẻ hòa thuận, nhưng suy nghĩ của Pháp hoàng so với nữ nhi và thê tử thì phức tạp hơn nhiều.
Ông ta cảm nhận được bất ngờ và vui mừng của các nàng, cũng bởi vậy mà phát hiện bản thân trước đây thiệt thòi các nàng rất nhiều, thế nên làm chút chuyện này cũng được cảm thấy biết ơn như vậy.
Chỉ có điều, các nàng như thế nào lại biết rõ như vậy.bản thân làm sao, kỳ thực động cơ cũng không thuần túy sao?
Ngư dương bề cổ động địa lai, kinh phá nghê thường vũ y khúc. Cửu trọng thành yên trần sinh, thiên thừa vạn kỵ tây nam hành. Thúy hoa diêu diêu hành phục chỉ, tây xuất đô môn bách dư lý. Lục quân bất phát vô nại hà, uyển chuyển nga mi mã tiền tử.
Trong đầu y lại vang lên mấy câu thơ quen thuộc của Trường Hận Ca.
Vừa mới nhìn thấy những câu thơ Trường Hận Ca này, sở dĩ ông ta lại tức giận như vậy, không riêng gì muốn tìm lý do nói chuyện của mình, cho mình cái cớ tới lui vào trong Thường Ngự điện, hơn nữa cũng có một chút thấy cảnh cảm thương tình.
Bây giờ nguyên nhân quyết định của mình, các nàng lại cao hứng như vậy, các ả như thế nào biết rõ, mình đã đem các ả cuốn tới bên trong một cái nồi nước xoáy đáng sợ gần như nuốt chửng không chừa bất kỳ người nào?
Nhất là Hòa Tử, đến lúc đó triều đình và Giang Hộ chính thức quyết liệt, ả không chỉ phải gặp tình cảnh càng thêm rắc rối, cũng thậm chí còn không lường được hiểm nguy, suy nghĩ một chút cũng sẽ khiến người cảm thấy đáng sợ.
Thế nhưng đã đến nước này, những do dự kia cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi, y biết rằng bản thân mình không cách nào xoay chuyển đại thể, tận lực cố gắng để hết thảy dựa theo tâm ý hiện tại để thực hiện.
Thiệt thòi các ngươi nhiều lắm, chỉ cần đoạt lại quyền triều đình, ta quyết sẽ bảo vệ các ngươi thật tốt. Pháp hoàng âm thầm hạ quyết tâm.
Thành cung và cung điện yên tĩnh lặng lẽ hết thảy, tựa hồ đều đang yên lặng chờ một cơn giông bão sắp đến vào ngày nào đó.
Giống với phụ tử Pháp hoàng Chu Phác những ngày qua vẫn luôn trốn tránh ở Kiều Bản gia, bởi vì rảnh rỗi đến không làm gì, cho nên y mỗi ngày đều đọc sách, thuận tiện viết chữ giết thời giờ. Y biết rằng y đến bất ngờ như thế này, triều đình Nhật Bản bên kia đối với y khẳng định định sẽ trở tay không kịp, cần phải có thời giờ nhất định thương thảo trả lời phương lược ứng đối, cho nên y cũng không nóng nảy.
Y chờ vẻn vẹn vài ngày, quý phủ Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo liền truyền tin cho Kiều Bản gia – để ăn mừng con mình ra đời, Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Hà dự định ở Lư Sơn tổ chức hội thi thơ, mời một ít người trẻ tuổi đến ăn uống tiệc rượu, Kiều Bản Thực Thanh cũng phải tham gia, vì những người khách thổi địch giúp vui, thời giờ liền định hai ngày sau.
Chu Phác đương nhiên hiểu được ý nghĩa việc thay mặt mời này, y dừng hành động nhàn rỗi của bản thân lại, bắt đầu suy nghĩ phương lược đàm phán về sau, đồng thời cũng đang bày ra điều kiện bản thân đòi hỏi trong đàm phán.
Bây giờ quân đội Đại Hán còn chưa có đánh tới, y đối với triều đình Nhật Bổn còn chưa có sức uy hiếp, cho nên như thế nào đạt được điều kiện kỳ vọng trong nước, lại không đến mức dọa triều đình Nhật Bổn, trong lúc này liền phải đòi hỏi cân bằng tinh tế, thật sự phải cẩn thận nắm chắc.
Lúc có việc, thời giờ trôi qua vô cùng nhanh, rất nhanh liền đến thời điểm dự định cử hành yến tiệc của Nhất Điều Kiêm Hà. Ngay khi sắc trời chạng vạng tối, thời điểm sắp vào đêm, Chu Phác cẩn thận mang khăn trùm vuông lên đầu, giả dạng thành một tôi tớ trong nhà Kiều Bản Thực Thanh cùng đi tới hướng Bắc Lý Sơn tự ở thành bắc.
Bởi vì bị tước đoạt quyền lực, cho nên bọn công khanh trong triều có rất nhiều thời giờ nhàn hạ, ăn uống tiệc rượu gần như liên tục không ngừng, hơn nữa Nhất Điều Kiêm Hà trẻ tuổi, càng thêm ưa chuộng vui chơi, thường xuyên tụ hội những bạn cùng lứa tuổi, vì thế màn ăn uống tiệc rượu này vốn dĩ không làm cho người ta chú ý, mọi người chỉ cho rằng là Tả địa nhân lại có hứng vui chơi.
Lúc Chu Phác đi tới Lư Sơn tự, y phát hiện nơi này đã có vài người tới rồi, bọn họ đều mặc tiểu trực y triều thần chuyên dùng, trên đầu còn đội mũ lập ô dựng thẳng lên hơi cong cong, nhìn như thể là tham gia một yến tiệc chân chính.
Mà Chu Phác lập tức phát giác, Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo đang ở trong đó.
Gần như cùng thời khắc đó, Nhị Điều Khang Đạo cũng phát hiện Chu Phác, sau đó cầm quạt trong tay phiêu diêu hướng về phía Chu Phác phất một cái, ra hiệu y đến bên cạnh mình.
Bởi vì xem như là ở trước công chúng, cho nên Chu Phác hơi do dự một chút.
Nhị Điều Khang Đạo hơi mỉm cười.
- Thiên sứ không cần lo lắng, hôm nay có mặt ở đây đều là những người có chung chí hướng, bọn họ đều là người đáng giá tín cậy, sẽ không cần phải trốn tránh nữa rồi.
Chu Phác mới yên tâm, sau đó cởi bỏ mũ trên đầu, nhìn xung quanh, hướng những công khanh trẻ tuổi này thi lễ. Tuy rằng là hành lễ nghi Trung Quốc, nhưng là vì cạo nửa đầu trọc, cho nên nhìn thế nào cũng thấy có chút quái dị.
Bất quá hôm nay các khách tới đang ở cũng không có người nào cảm thấy quái lạ, bọn họ đồng loạt bỏ ánh mắt trên mình Chu Phác, cẩn thận đánh giá y, ánh mắt nóng bỏng, hơn nữa lại xì xào bàn tán với nhau, quả thật coi y là một món đồ chơi cổ quái mới lạ.