Nhưng mà, mặc dù thoạt nhìn là thê thảm như thế, nhưng nội tâm Mã Đồng Tể lại không dao động chút nào, y chỉ là sa sầm mặt, không chút động dung nhìn hết thảy mọi việc trước mặt.
Đánh trận chính là có chuyện như vậy a. Sau khi tiến vào quân đội mang binh đánh trận, y sớm đã ôm chắc giác ngộ như vậy. Bất kể một người nào, sau khi đánh mấy trận, đều rất khó đối với người khác có thương hại nữa, y chỉ bận tâm mục tiêu đánh trận của mình đạt thành được hay không, chỉ vậy mà thôi.
Vì tiến thêm một bước gia tăng áp lực phòng thủ trong thành Trường Khi, y cố ý xua đuổi bình dân về phương hướng Trường Khi, thế nhưng phương hướng khác y cũng không đi quản, chỉ là một đường hướng phía trước tiến lên.
Mấy vị quan tham nghị bên cạnh y một mặt tiến lên, một mặt ở trong sắc hoàng hôn tra xét địa hình, sau đó tiến hành so sánh với địa đồ trong tay, để xác định vị trí hiện giờ của mình.
Từ sau khi quyết định tấn công Nhật Bổn, thu thập tư liệu địa hình các nơi Nhật Bổn càng là trọng yếu trong trọng yếu, vào lúc Chu Phác tới được Nhật Bổn, bên trong tùy tùng của y liền có mấy người là phía quân đội phái tới, riêng biệt gánh vác vẽ địa đồ, để tiện cho đại quân làm tham khảo tiến quân.
Bởi vì đủ loại nguyên nhân, phương viên hoạt động của những người này cũng không phải quá rộng, cũng không có đặt chân hết toàn cảnh Cửu Châu một lượt, bất quá bọn họ vẫn là tận tâm tận lực thông qua các loại phương thức hội chế địa đồ Cửu Châu, nhất là vùng đất Trường Khi, rất là kỹ càng.
Tuy rằng những địa đồ này không có khả năng làm tới thập toàn thập mỹ, nhưng cũng cho quân đội Đại Hán tăng thêm không ít phương tiện chỉ huy và vạch kế.
- Còn có bao nhiêu lâu mới tới được? Mã Đồng Tể hỏi một chút quan quân tham nghị bên cạnh.
- Hồi bẩm đoàn trưởng, chúng tôi hiện giờ đã cách mấy dịch trạm bên ngoài không xa. Quan tham nghị một bên trả lời, một bên cầm địa đồ ở trước mặt y khoa tay múa chân.- Mấy dịch trạm này đều là trên đường cần phải đi qua từ Trường Khi rời khỏi thành, chỉ cần chúng ta chiếm cứ được mấy cứ điểm này, hoặc là chí ít chặt đứt mấy con đường thông hành, Trường Khi chính là một tòa thành chết rồi!
- Tốt lắm! Mã Đồng Tể cười cười, sau đó tay phải huy động roi ngựa, thúc giục ngựa một cái.- Gia tăng tiến quân, chúng ta sau khi tới được đích đến mới được hạ trại, sau đó mới được ăn cơm chiều!
Lời của y rước lấy một trận cười vang, mọi người cũng theo đoàn trưởng mà bước nhanh hơn.
Bởi vì can hệ binh chia hai đường, bộ đội của y chỉ có hơn ngàn người, thế nhưng phóng mắt nhìn lại cũng là một mảnh biển đỏ mờ mịt, đủ để mang tới cho y tự tin lớn lao, y hiện giờ về lý luận nói được là trong hoàn cảnh vào sâu đất địch, nhưng y lại hoàn toàn không bận tâm, một chút sợ hãi hoặc nao núng cũng không có.
Những năm trở lại đây, y vẫn luôn giao chiến ở vùng đất tây nam, các loại khỉ ho cò gáy đều gặp qua đều trèo qua, thường xuyên mang từng chút bộ đội vào sâu đất địch, có đôi lúc thậm chí còn lạc đường, không biết theo loại tình hình này đánh bao nhiêu trận, nào còn biết có sợ hãi gì.
Thế nhưng, tuy rằng trong lòng vô cùng kiêu ngạo, vả lại cho rằng bộ đội bản thân tuyệt đối vượt hơn kẻ địch, nhưng từng trải nhiều năm cũng khiến y biết bất kể như thế nào cũng không được phớt lờ, cho nên y trên đường hành quân vẫn luôn vô cùng để ý quan sát tình hình xung quanh, để tránh bị quân địch mai phục.
Mà bộ hạ của y, cũng là đánh trận lão luyện nhiều năm qua, ai cũng là từng trải dạn dày, bọn họ cũng quan sát khắp nơi, đề phòng bị kẻ địch đánh lén.
- Đoàn trưởng, trước tiên dừng bước thôi. Nơi này giống như có chút không đúng! Sau khi hành quân một đoạn, một vị quan tham nghị đột nhiên ghìm ngựa, sau đó gọi Mã Đồng Tể dừng lại, chỉ phía trước.- Đoàn trưởng mời xem.
Sau khi có được nhắc nhở của y, Mã Đồng Tể cũng cầm lên kính viễn vọng, hướng nơi xa xa vọng nhìn sang.
Đối diện là một tòa núi nhỏ bao quanh, bên cạnh chính là con đường bọn họ phải đi ngang qua, cây cối của tòa núi nhỏ này vô cùng rậm rạp, do hiện giờ đã sắp vào đêm đen rồi, chỉ còn lại có một chút ánh sáng sót lại bên trong bóng hình lẻ loi, cho nên nhìn không quá rõ ràng.
Trong lúc hoảng hốt dường như đúng là có một số bóng người đang động.
Bởi vì vô cùng mơ hồ, cho nên Mã Đồng Tể cũng không cách nào thẳng thừng có kết luận, nhưng từng trải việc quân nhiều năm mang lại một loại trực giác bản năng nói cho y biết, nơi đó e rằng thật sự có chút vấn đề, chí ít không được cứ như vậy đi ngang qua nơi đó.
- Đây thật đúng là trông gà hóa cuốc a… Từng tên đều hoảng rồi. Mã Đồng Tể không kìm nổi tự trào bật cười.
- Đoàn trưởng, nơi đó… dường như có chút kỳ quái a. Lúc đó, một vị quan quân tham nghị khác cũng tới bên cạnh y nói.- Bãi đất cao một chỗ kia, hơn nữa khống chế được con đường bên dưới, là địa điểm lý tưởng mai phục, nếu như tôi là quân địch tôi e rằng liền sẽ ở nơi đó mai phục, đánh chúng ta trở tay không kịp.
- Muốn đột nhiên tới mai phục chúng ta sao? Mã Đồng Tể lại cười.- Bọn họ cũng không nghĩ xem, chút đạo hạnh này của bọn chúng, cũng lừa gạt chúng ta được sao? Chúng ta ở trong núi lớn chạm những man tộc kia, ngụy trang giỏi hơn so với bọn chúng, đánh trận với nhau còn không phải bị chúng ta đuổi bò loạn khắp nơi sao? Cũng thế, bất kể là trông gà hóa cuốc hay là thật có người, chúng ta trước phóng chút khói hun bọn chúng rồi nói sau!
Tiếp đó, y phất tay thật mạnh.
Các quan quân tham nghị cũng ngầm hiểu, lập tức liền tự đi an bài. Rất nhanh, một tiểu đội binh sĩ liền từ bên trong hàng ngũ hành quân lộ ra, mà những người này ba người một tổ, bên cạnh thì là từng khẩu pháo nhỏ chở trên một xe pháo nhỏ.
Những đại pháo này họng súng rất nhỏ, hơn nữa bởi vì duyên cớ thợ kim Đại Hán gia công tiến bộ tinh vi nòng pháo cũng rất nhỏ, cho nên thể tích nhỏ sức nặng nhỏ, dùng một con ngựa kéo liền kéo đi được, lúc cần thiết thậm chí do mấy binh sĩ kéo đi. Tuy rằng bởi vì họng pháo nhỏ uy lực không quá lớn, nhưng bởi vì tiện mang theo, hơn nữa tiện dùng, vẫn là pháo dã chiến lý tưởng của các bộ đội lục quân bên dưới.
Nói cho cùng, đây là hỏa lực ức hiếp kẻ địch không có đủ mạnh chung quanh, cho dù dùng loại tiểu pháo này cũng áp chế được bọn chúng.
Theo mệnh lệnh của đoàn trưởng, bọn pháo binh rất nhanh liền làm xong chuẩn bị, vả lại căn cứ đánh giá tính ra khoảng cách, thông qua xe tiểu pháo điều chỉnh hướng nòng pháo.
Bây giờ là đêm tối, không hề nghi ngờ không cách nào tiến hành điều chỉnh và đo đạc khoảng cách chính xác, nhưng vốn dĩ cũng không cần phải tiến hành điều chỉnh chính xác, bởi vì hiện giờ so với uy lực bao trùm của lửa đạn càng thêm trọng yếu. Kẻ địch nếu như mai phục trong núi rừng, bọn họ khẳng định vô cùng chật chội, hơn nữa nhân số đông đảo, như vậy liền cần bao trùm vùng đất cực lớn.
Vì đạt tới mục đích này, pháo thủ bỏ thêm vào bên trong đại pháo đều là viên đạn chì sắt dạng nhỏ, chờ thêm chút nữa, những viên đạn này liền sẽ theo thúc giục của hỏa dược, lấy mưa đạn che trời phủ đất, tiến hành oanh kích đối với rừng cây đối diện.