Người tới là quan viên Trung thổ, quý công cửu khanh tự xưng là tôn lễ và có kiềm chế, xuất ra vẫn cần phải có mặt mũi, y không cho phép lễ tiết bản thân có chút sơ sót nào.
- Triều đình quý quốc khó khăn, tại hạ đương nhiên biết rõ, nếu không phải tình thế bức bách, triều đình quý quốc cũng không tới cầu khẩn nước ta xuất binh rồi. Chu Phác cũng không cho ra ý kiến.- Chỉ cần đại sự có thành, đem thế lực Đức Xuyên gia đánh lui, chịu chút khổ cực thế này có coi là gì?
- Nếu thật sự là tiêu diệt được Mạc Phủ, để triều đình tệ quốc khôi phục lại, bọn tôi đương nhiên vĩnh viễn đời đời cảm tạ đại ân đại đức của thiên sứ và Đại Hán! Nhị Điều Khang Đạo hướng về phía đối phương cúi đầu cảm ơn.- Đến lúc đó chỉ cần phàm là trong nước tệ quốc có, tệ quốc tận hết sức dâng tặng cho Đại Hán!
Sau khi y biết rằng Đại Hán đã sớm có kế sách tiến công Nhật Bổn, ngay từ đầu cũng vô cùng kinh sợ, nhưng so với hai huynh đệ Kiều Bản Thực Thôn, ý nghĩ của y còn thẳng thắn hơn nhiều lắm. Theo y, tài phú Nhật Bổn vốn nên là triều đình sở hữu tất cả, nếu như triều đình rơi vào khó khăn, dĩ nhiên cũng sẽ cầm đi mướn người giúp đỡ. Đại Hán cho dù tham lam không biết chán, sở cầu cũng chẳng qua là của cải mà thôi, miễn là đem tài vật dâng cho bọn họ, thỏa mãn khẩu vị của bọn họ, bọn họ cần gì phải cùng triều đình gây khó khăn?
- Đại Hán xuất binh, làm như vậy là vì công đạo nhân nghĩa, để khôi phục kỷ cương quý quốc, vốn cũng không phải là của cải của kẻ hèn mọn này. Chu Phác vốn trước tiên là cho mình và triều đình treo cái mũ cao, sau đó lại xoay chuyển lời nói.- Hữu phủ đại nhân cũng không cần lo lắng, cũng không để các tướng sĩ chảy máu thịt không công, quân phí xuất binh vẫn phải thu hồi lại, đền bù trợ cấp các tướng sĩ và gián đoạn mậu dịch của Mạc Phủ, cũng hẳn nên thu hồi.
- Đương nhiên không có vấn đề, những điều này là chi tiêu Đại Hán trợ giúp nước ta, vốn lẽ đương nhiên hẳn nên do chúng ta chi ra, hà tất cần thiên sứ cố ý chiếu cố? Nhị Điều Khang Đạo nhướng lông mày lên, lộ vẻ vô cùng tự tin.- Sau khi chuyện này thành công, những phí dụng này triều đình tệ quốc phải gánh vác, hơn nữa còn gom lại một số của cải lớn, xem như tiền cảm tạ và ủy lạo, cống hiến cho tướng sĩ quý quốc dùng để bày tỏ nỗi cảm kích của tệ quốc.
Mắt thấy Nhị Điều Khang Đạo nói như vậy, trong lòng Chu Phác cũng mừng thầm.
- Hữu phủ đại nhân xin yên tâm, triều đình của ta chỉ cần thu hồi quân phí, vả lại để cho mậu dịch hai nước khôi phục lại bình thường là tốt rồi, cái khác hết thảy đều như thường lệ, tuyệt sẽ không khiến triều đình quý quốc khó xử. Chỉ lúc đó kính xin triều đình quý quốc sẽ không hành sự giống như Mạc Phủ nữa, sẽ không cần làm cho quan hệ hai nước nảy sinh sóng lớn.
Bây giờ y cần triều đình Nhận Bổn phối hợp và trợ giúp, cho nên tận lực không muốn nói điều kiện hà khắc thái quá, càng không muốn đem con số bồi thường ở trong hội thảo quốc sự nói ra, trước tiên kéo triều đình Nhật Bổn kéo ra lại nói sau.
Đợi ngày sau đánh bại Mạc Phủ, gã dẫn theo đại quân tiến vào Đô Kinh, gã trở thành chua tể Nhật Bổn chân chính, hiển nhiên đề xuất mọi đòi hỏi, cũng không phải bọn họ không đáp ứng là được.
- Quý quốc cao thượng, thật làm cho người ta cảm động rơi nước mắt! Nhị Điều Khang Đạo nói, giọng điệu có chút nghẹn ngào.- Triều đình tệ quốc bây giờ đã khó khăn đến độ này rồi, nếu đủ trợ giúp để quay lại quyền vị, thì đó là ân huệ suốt đời, nếu triều đình tệ quốc ở bên trong còn có người bất kính, thì thiên địa cùng tru diệt.
Sau khi phát lời thề, y mới lần nữa yên tĩnh trở lại.- Thiên sứ hôm nay mới đi tới Đô Kinh, bây giờ trong triều đình còn làm sẵn sửa soạn ứng đối, bây giờ thật không phải là thời điểm tốt để bàn việc này. Xin thiên xứ tạm thời chờ mấy ngày, đến lúc này Tả phủ đại nhân cũng đã biết sự tình rồi, mà ngay cả Pháp hoàng bệ hạ trong cung cũng nhận được tin tức. Khi đó chúng tôi liền có được Pháp hoàng bệ hạ trao quyền cùng thiên sứ đàm đạo, cũng chỉ như vậy mới danh chính ngôn thuận được.
- Đại nhân suy xét chu toàn, đúng là nên như vậy mới đúng. Chu Phác gật gật đầu, sau đó thấp giọng hỏi - Chỉ có điều, ta muốn hỏi, đại nhân sắp xếp cho ta cùng Pháp hoàng bệ hạn gặp nhau một lần được không?
- Pháp hoàng bệ hạ ở trong cung, xuất hành sẽ có động tĩnh rất lớn, hơn nữa thân phận ngài ấy đặc biệt, Mạc Phủ an bài bên cạnh không ít người, mà ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng là nữ nhân Đức Xuyên gia. Đủ các loại trở ngại, thật sự rất khó thành… Ngay cả ta cũng mượn đủ cách mới duy trì tới lui tin tức với Pháp hoàng bệ hạ. Nhị Điều Khang Đạo nói một lát, cuối cùng khó xử lắc lắc đầu - Nguy hiểm quá lớn, thực sự không đáng, kính xin thiên sứ tạm thời từ bỏ ý nghĩ này được không. Song xin thiên sứ yên tâm, chúng tôi đều là thừa hành ý chỉ của Pháp hoàng bệ hạ, tuyệt sẽ không có bát kỳ cử chỉ nào vượt quá, nếu thiên sứ lo lắng, chúng tôi nói bệ hạ viết một phong thư thần hàn, đem tâm ý của ngài viết ra rõ ràng.
- Tại hạ tuyệt không hoài nghi ý của đại nhân! Chỉ là bởi vì ngưỡng mộ phong thái Pháp hoàng quý quốc, cho nên muốn yết kiến một chút mà thôi. Chu Phác liền vội khoát tay - Điều chúng ta làm này vô cùng trọng đại, hết thảy đều phải lấy an toàn làm đầu, vừa rồi đòi hỏi như vậy khiến đại nhân khó xử, vậy xin đại nhân không nên tưởng thiệt, ta do địa nhân chỉ bảo sắp xếp là tốt rồi.
- Cảm ơn thiên sứ thông cảm. Nhị Điều Khang Đạo hành lễ lần nữa, tiếp theo loạng choạng đứng lên - Sắc trời đã tối, tại hạ không nên ở bên ngoài quá lâu, bây giờ về trước, kính xin thiên sứ trước tiên nghỉ ngơi một chút đi, ngày khác ta sẽ nghĩ cách để đến nhà bái phỏng ngài.
- Đại nhân đi thong thả. Chu Phác vội đứng dậy, cung kính tiễn đối phương rời đi.
Tuy rằng hôm nay chỉ thấy Hữu đại thần đến nơi này, hơn nữa cũng chỉ nói chuyện sơ qua một chút, cũng không chạm được vấn đề thật chất, thế nhưng gã đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn, bởi vì gã đã chính thức lấy tư cách thay mặt Đại Hán cùng triều đình Nhật Bổn thực hện bước đầu chạm mặt – hơn nữa hiệu quả nhìn qua cũng vô cùng không tệ.
Mắt thấy gã đưa tiễn, Nhị Điều Khang Đạo xúc động xoay người rời đi, không nói không được, Nhị Điều Khang Đạo thân mặc trực y, bào phục từ trên xuống dưới, trong lúc đi lại quả thực có vài phần ra dáng.
Lúc y rời đi, Kiều Bản Thực Thanh cũng cùng y rời đi.
Kiều Bản Thực Thanh vẫn luôn im lặng cho tới khi đi tới giữa đình viện cách xa nơi Chu Phác, y mới thấp giọng hỏi.- Hữu phủ địa nhân, vị sứ thần nói chuyện vô cùng không thật à… Mặc dù chưa từng quen biết người ngoại quốc, nhưng nghe nói Đại Hán luôn khoác lác thành tính, bọn họ xuất binh, tuyệt sẽ không vì đền bù vốn liếng là thỏa mãn, nhất định sẽ có khẩu vị rất cao.
- Việc này ta dĩ nhiên biết rõ. Nhị Điều Khang Đạo vẫn không chút hoang mang thong dong đi về phía trước, chỉ liếc đối phương bên kia chút.- Tuy nhiên thiên tử Đại Hán vốn không phải là thánh nhân gì, khẩu vị y lớn có cái gì kỳ quái đâu? Chỉ cần bọn họ đồng ý xuất binh chúng ta cầu còn không được rồi….