Y vì trợ giúp bản gia và quan viên Mạc Phủ trong thành Trường Khi, đã tập kết một bộ phận binh lực trong phiên mình lại phái đi trợ giúp bọn họ chống cự tấn công của quân đội Đại Hán. Hiện giờ trong phiên lưu lại thủ chẳng qua là một số binh sĩ già yếu mà thôi, cho dù khốn thủ ở trong thành phiên, chỉ sợ cũng khó ngăn cản thế công của Tát Mài phiên.
Hơn nữa, một cái tiểu phiên năm vạn thạch, cho dù trước đó không có phái binh ra ngoài, quân thế bọn họ tụ tập lại làm sao có khả năng là đối thủ của quân Tát Mài phiên?
Theo sứt đầu mẻ trán, Hữu Mã Trực Khiết chỉ đành trước phái người đi bản gia Hữu Mã gia phiên Cửu Lưu Mễ thông tri tin tức này, thỉnh cầu bọn họ mau chóng phái viện binh sang chống đỡ tấn công của Tát Mài phiên, một mặt mau chóng tập trung tất cả quân đội và lương thực tập trung được hiện giờ, khốn thủ trong phiên thành, mặt khác y còn phái ra sứ gia, muốn Đảo Tân Trung Hoằng hiểu rõ lấy lợi hại.
Y lúc này đương nhiên không biết tin tức Đảo Tân Trung Hoằng đã cùng Đại Hán ngấm ngầm liên thủ, chỉ cho rằng Đảo Tân Trung Hoằng là mắt thấy quân đội Đại Hán tấn công Cửu Châu, Mạc Phủ tự mình không chống đỡ nổi, cho nên muốn thừa dịp loạn tới tìm mình trả thù, thuận tiện khuếch trương lãnh địa.
Cho nên y bảo sứ giả báo cho Đảo Tân Trung Hoằng biết, lúc này Đại Hán đang tấn công Cửu Châu, mọi người môi hở răng lạnh, hẳn nên cùng chung kẻ địch chống lại quân đội Đại Hán, không nên quên mất thân phận mình cùng là người Nhật Bổn. Mặt khác, quân lực của Mạc Phủ mạnh như thế, Đại Hán sớm muộn sẽ bị đuổi đi, tới lúc đó sau khi xong việc tính sổ một tộc Đảo Tân lại tự xử như thế nào? Cho nên y khẩn xin Đảo Tân Trung Hoằng trước lui binh, vả lại bằng lòng đối với bất kính trước đây của mình mà xin lỗi, vả lại bảo đảm về sau tuyệt không tái phạm, cũng sẽ không báo ra sự tình hôm nay của một tộc Đảo Tân.
Sứ giả của y miệng mồm khuyên bảo, không chỉ không có đánh động Đảo Tân Trung Hoằng, ngược lại rước lấy ông ta cười lớn ha ha, ông ta một cước đá bay sứ giả, bảo sứ giả mang điều kiện của ông ta về lại trong thành phiên. Chỉ cần bản thân Hữu Mã Trực Khiết tự tận, vả lại mở cổng thành hiến ra đồ sách trong phiên, ông ta buông tha cho thân tộc khác của Hữu Mã gia, vả lại bảo đảm sẽ không xâm hại võ sĩ và bình dân trong phiên.
Điều kiện này là thật, Đảo Tân gia sau cuộc chiến là tính toán biến nơi này thành lãnh địa của mình, bọn họ sao có khả năng phá hoại Diên Cương phiên được?
Điều kiện này Hữu Mã Trực Khiết đương nhiên sẽ không tiếp nhận, y sau khi nghe thấy thông báo của sứ giả tới tức hai mắt đỏ bừng, lập tức liền quyết phải quyết chiến tới cùng. Y đóng chặt cổng thành thành phiên, sau đó tự mình và người hầu chung quanh toàn bộ võ bị đầy đủ, sửa soạn chống cự tới cùng.
Rất nhanh quân thế của Đảo Tân gia liền bao vây tầng tầng phiên thành nho nhỏ này, lúc này trời đã sáng rõ rồi. Đảo Tân Trung Hoằng ở ngoài thành thăm dò một chút phòng ngự trong thành rất nhanh liền hạ đạt mệnh lệnh công thành.
Nhân lực, tài lực Diên Cương phiên có hạn, cho nên công sự phiên thành đều tu sửa vô cùng đơn sơ, cái gọi là tường thành cũng chỉ chẳng qua là đắp lên một đống đất mà thôi. Trước mặt tướng sĩ Tát Mài phiên tru tréo người trước ngã xuống người sau xông lên, những công sự đơn sơ này không có bao nhiêu hữu dụng phòng ngự, phiên binh bên trên rất nhanh liền tháo chạy bốn phía, đánh tới ngoài Thiên Thủ các trong phiên thành.
Thủ vệ Thiên Thủ các chính là bọn võ sĩ cực kỳ tinh nhuệ dưới tay phiên chủ, sĩ khí và võ bị của bọn họ phải tốt hơn nhiều, cho nên chống cự có chút kịch liệt. Đảo Tân Trung Hoằng cưỡi ngựa giám thị dưới Thiên Thủ các, cầm kính viễn vọng nhập khẩu từ Đại Hán không ngừng xem chừng phòng ngự trong đó, đồng thời vẫn không dừng thúc giục bộ hạ của mình mau chóng tấn công.
Theo thúc giục của Đảo Tân Trung Hoằng, những phiên binh không cần mạng Tát Mài phiên đó dũng mãnh lao tới phía Thiên Thủ các, cho dù thủ quân vẫn luôn gắng sức phòng ngự, hiềm rằng số người thật sự kém quá nhiều, sau đó trang bị cũng không bằng người ta. Sau khi trải qua một phen huyết chiến, Thiên Thủ các cuối cùng vẫn là bị đánh hạ rồi. Còn bản thân phiên chủ Hữu Mã Trực Khiết, thì cùng với bọn người hầu thân tín của mình chết ở trong loạn binh.
Thiên Thủ các thất thủ, biểu thị kế sách tiến binh bước đầu của Đảo Tân gia hoàn thành viên mãn, Đảo Tân Trung Hoằng hạ lệnh quân sở thuộc ở phiên thành nghỉ ngơi, sau đó sửa soạn tiến binh bước kế tiếp.
Còn vào thời điểm Đảo Tân Trung Hoằng tiến binh Diên Cương phiên ở phía bắc, quân đội Đại Hán đã ở vịnh Bác Đa đổ bộ thành công cũng bắt đầu rục rịch.
Từ buổi chiều ngay hôm đổ bộ thành công, thuyền vận chuyển liền bắt đầu liên tục không ngừng vận chuyển đồ vật về phía Cửu Châu. Vốn dĩ những đồ vật này là từ Đại Hán tụ họp lại, tồn bỏ tới bên trong kho cảng ven bờ Phủ Sơn, bởi vì sớm đã làm xong kế sách ứng đối, cho nên đồ vật của kho điều chuyển cũng vô cùng lưu loát, một chút cũng không gián đoạn.
Bởi vì lo lắng sau khi đêm xuống đánh trận bất lợi, cho nên bộ đội đổ bộ vịnh Bác Đa sau khi khuếch trương vả lại củng cố bãi đổ bộ liền không tiến công nữa, ngược lại chuyên tâm phòng vệ bãi đổ bộ, hiệp trợ vận chuyển đồ vật, tuy rằng lẻ tẻ có phiên quân đất liền nổ súng bắn tên, nhưng cũng không có mang tới trở ngại gì cho bọn họ, vận chuyển đồ vật cũng đồng dạng vô cùng lưu loát.
Tới sáng ngày hôm sau, quân đội lên bờ đã gom lại gần hai ngàn người, vả lại trải qua nghỉ ngơi một đoạn tháng ngày, bọn họ đã khôi phục thần sắc, nhấp nhỏm một lòng muốn thử vì quốc qua lập hạ công lao càng lớn hơn nữa.
Những quân đội này đều là đoàn Liêu Đông trực thuộc Triệu Tùng thống soái, đoàn trưởng của bọn họ Tất Túc vừa sáng sớm đã từ bên trong lều vải dựng lên tạm thời thức dậy, cầm lên kính viễn vọng quan sát tình thế nơi xa.
Đối diện là một mảnh đất hoang trống trải, chỉ có hoa cỏ màu xanh thưa thớt, sau đó là một bức tường thấp vắt ngang trong tầm mắt của y, sau bức tường thấp, bên trong mờ tối sâu thẳm, nhìn không thấy bao nhiêu bóng người.
Trước đây mấy trăm năm, vì phòng bị tiến công của quân đội triều Nguyên, theo mệnh lệnh Bắc Điều thị chấp quyền Mạc Phủ Liêm Thương, thủ quân ngay trên đất Bác Đa bắt đầu dựng lên các loại công sự phòng ngự, tường đất chính là một trong công sự rất là trọng yếu bên trong đó. Bên trong tiến công vượt biển lần thứ hai của quân đội triều Nguyên, quân đội Mạc Phủ thông qua tường thấp chống cự mấy lần công kích của quân Nguyên, vẫn luôn khiến bọn chúng không cách nào giành lấy được chiến quả trọng đại, vả lại chống được bão tới. Sau khi khiến cho tướng lĩnh quân Nguyên ở trong bão bị tổn thất trọng đại, không lựa chọn chạy tán loạn là không được. Mà bộ đội quân Nguyên còn dư lại sau khi thống soái rời khỏi tiền tuyến, cũng lập tức lòng quân tan rã, cuối cùng bị quân đội Mạc Phủ đánh tan, toàn quân bị giết.
Sau khi trải qua mấy trăm năm, công sự Mạc Phủ vì chống cự quân Nguyên mà dựng lên lúc đó đại đa số đã theo cọ rửa thời gian biến thành tàn tích. Không hề có phát ra nổi hữu dụng phòng ngự, mà sau khi nhận được thông tri của Mạc Phủ, Phúc Cương phiên đứng mũi chịu sào cũng rất nhanh nhớ tới từng trải năm đó, vì thế thừa dịp mấy ngày này, ở trong vịnh Bác Đa dựng lên một số công sự tường thấp và chiến hào.