Lúc Đảo Tân Trung Hoằng mang theo Chu Phác rất nhanh xuyên qua phiên cảnh của mình, tới được chỗ giao giới của Diên Cương phiên và Đảo Tân gia, thời giờ đã tới thời khắc rạng sáng rồi. Mặc dù lúc này người bình thường vẫn luôn đang ngủ say, nhưng Chu Phác nhận ra mình lại không hề buồn ngủ.
Ngược lại, không biết nguyên nhân gì, theo càng ngày càng tiến lên phía trước, nhiệt huyết trong thân thể gã lại tràn đầy kình lực, toàn thân đều tràn đầy sức lực không sử ra được, chính ngay cả nhãn lực cũng tốt lên không ít.
Phóng mắt nhìn lại, bốn phía là một mảnh đồng ruộng, màu lúa xanh đậm lấp đầy cả tầm nhìn, sau đó kéo tới bên trong giao hòa u ám của thiên địa. Theo một mảnh bầu trời u ám, cây lúa lay động ở bên trong ruộng đất, giống như quỷ vực sâu thẳm.
Nhưng mà, bên trong một mảnh u ám này chất chứa cũng không phải nguy hiểm và sợ hãi, mà là giàu có và huy hoàng… Vất vả nhiều ngày như vậy, mạo hiểm nhiều như vậy, hết thảy rốt cuộc chờ tới thành quả… chính là vào một khắc này rồi!
Chu Phác mở to hai mắt, nhìn về phía Đảo Tân Trung Hoằng bên cạnh.
Còn Đảo Tân Trung Hoằng cũng đồng dạng nghiêm nghị. Theo cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, mặt ông ta không đổi sắc, vẫn luôn đang nhìn vùng quê phương xa.
Chỉ cần bước ra một bước này, vậy thì cũng không còn cách nào quay đầu rồi, Đảo Tân gia sẽ lấy tính mạng một tộc này làm tiền đặt cược, đi đánh cược một lần, thành công liền sẽ vô cùng huy hoàng… Cho dù phải lưng đeo bêu danh. Nếu như thất bại vậy cũng chẳng qua là giống như cây anh đào điêu linh, điêu tàn trong không trung mà thôi.
Cả đời này của ông ta, hứng lấy ánh tà dương cuối cùng thời đại Chiến Quốc, gặp mặt Phong Thần Cát Lợi đã từng ngạo mạn người thiên hạ không chịu nổi, tham gia cuộc chiến Quan Nguyên, thấy qua được sụp đổ của tây quân, sau đó vào mười mấy năm cuối cùng tận mắt thấy điêu vong cuối cùng của Phong Thần gia.
Trong cả đời này, còn có chuyện gì đủ kích động dây cung trong lòng của ông ta nữa? Phong Thần thị, Thạch Điền Tam Thành, Tiểu Tảo Xuyên Tú Thu, ba cái tên này từng người đã từng huy hoàng chói mắt, khiến cho ông ta không kính sợ và tôn kính không được, nhưng hiện giờ bọn họ đều đã biến mất không thấy nữa, mà ngay cả kẻ kế tục danh gia cũng không còn sót lại chút gì.
Ông ta vào thời đại thiếu niên huyết khí phương cương, từng lập nhiều chí nguyện to lớn, muốn khiến cho Đảo Tân gia ở trong tay mình phát dương quang đại, không nói khống chế bá chủ thiên hạ, chí ít cũng không ở thế yếu hơn người, vì thế ông ta từng nam chinh bắc chiến đã trải qua gian nguy trùng trùng. Nhưng tình thế mạnh hơn người, cuối cùng ông ta vẫn là không đối mặt sự thật không được, kẻ thắng lợi cuộc chiến Quan Nguyên biểu thị ra thần phục, chịu đựng áp bức mấy chục năm bọn chúng như một ngày, thầm nghĩ phải làm cho gia tộc mình kéo dài tiếp tục, đủ tiếp tục làm Đại Danh, tồn tại ở phía tận cùng phương nam quần đảo Nhật Bổn.
Tất cả mọi người cho rằng ông ta đã trầm lắng, cho là ông ta chỉ đành cam chịu làm hạ thần của Đức Xuyên cứ như vậy im hơi lặng tiếng chết đi, ông ta mới đầu cũng là nghĩ như vậy. Nhưng trong lòng của ông ta, một đám lửa này lại thế nào cũng không hoàn toàn dập tắt được, luôn có một ngày sót lại, mỗi ngày gặm nhắm tim của ông ta.
Ông ta không phục, ông ta cảm thấy Đức Xuyên gia cũng không phải đường đường chính chính chiếm được thiên hạ, ông ta càng thêm khinh thường những bọn con cháu Đức Xuyên Gia Khang sau khi chết lưu lại. Bọn chúng dựa vào cái gì phát ra mệnh lệnh với mình, rõ ràng chỉ là một đám vô dụng mà thôi.
Vốn dĩ ông ta cho rằng ông ta chỉ mang theo phẫn uất này rời khỏi nhân thế, chỉ đành để cho bọn con cháu dần dần ấp ủ trong hận ý đối với Mạc Phủ, đợi chờ có lẽ phải mấy trăm năm sau mới có cơ hội lật đổ Mạc Phủ, tuy nhiên lại không có ngờ rằng, lúc ông ta còn đang tại thế, cơ hội như vậy sẽ tới được.
Sắc trời đã tờ mờ sáng rồi, ánh sáng màu trắng nhạt dần dần xuất hiện ở bầu trời phương đông, hình dáng đồng cỏ và đồi núi phương xa cũng dần qua thời giờ lộ ra trước mặt của ông ta. Từng cọng cây ngọn cỏ nơi này ông ta vốn dĩ vô cùng quen thuộc, bởi vậy nơi này trước đó chính là lãnh địa một tộc Đảo Tân gia chiếm cứ, chỉ có điều sau cuộc chiến Quan Nguyên, Đức Xuyên mở màn, mới không rút lui khỏi không được.
Bởi vì lúc trước nhận được tin tức Đại Hán khả năng sẽ muốn xâm lược cẩn thận phòng bị của Mạc Phủ truyền tới, cho nên phiên Diên Cương hiện giờ cũng đang tập kết võ trang trong lãnh địa, vả lại những võ trang này hết thảy đều tập kết tới bổn thành trong phiên, sửa soạn sau khi tập kết xong xuôi lại đi Trường Khi hoặc là nơi quân đội Đại Hán đổ bộ khác nghênh chiến, bởi vậy nơi giao giới với Tát Mài phiên về cơ bản không có phòng vệ. Bọn họ lại làm sao nghĩ tới được, công kích mình phải chịu, đầu tiên không ngờ là tới từ Tát Mài phiên cùng tiếng nói cùng loại nào?
Nếu ý trời như thế, vậy thì để cho ta, tự mình đánh trở về hết thảy mọi thứ thuộc về Đảo Tân. Là lúc này rồi.
Mang theo ý nghĩ như vậy, ông ta chậm rãi cầm lên đao trong tay, sau đó trong lúc mọi người nín thở chăm chú nhìn, nặng nề phất xuống.
- Tiến lên!
Bọn võ sĩ thân tín đằng sau ông ta chính cùng một khắc này chỉnh đội, sau đó hô quát đội mình dẫn dắt tiến về phía trước.
Không giống tùy tùng tinh nhuệ đích thân phiên chủ dẫn đầu, bộ đội đánh trận đầu này đều là túc khinh mới từ trong Tát Mài phiên triệu tập tới, có một số thậm chí không lâu trước đó còn là nông dân, cho nên huấn luyện và trang bị của bọn họ đương nhiên không cách nào luận được với tinh nhuệ, chính ngay cả vũ khí cũng vô cùng hỗn tạp.
Ngoại trừ trường mâu, trường thương, thiết pháo và thương pháo đã vô cùng cũ kỹ thậm chí còn có rất nhiều người cầm đao thế đã sớm biến mất trong chiến tranh, thế nhưng tuy rằng bên trong thực chiến chưa chắc hữu dụng, nhưng những đao thế cán dài này dài tới bảy thước có thừa, ngược lại uy hiếp đối với những phiên binh Diên Cương phiên này khởi lên hữu dụng đầy đủ.
Theo dẫn dắt của các võ sĩ, một đám đông đen người vượt qua bờ ruộng, dọc theo con đường nhỏ chia xung quanh tiến vào trong địa phận Diên Cương phiên, đợi tới sau khi tiền trận tiến lên, Chu Phác theo Đảo Tân Trung Hoằng xuống ngựa, sau đó mang bổn đội tinh nhuệ áp hậu tiến lên.
Không trung đã càng lúc càng trắng rồi, đốm sáng màu hoàng kim cũng từ bên trong trời cao rơi tới mặt đất, cấp cho cánh đại quân sớm có chuẩn bị này thêm được mấy phần sắc thái mê ly.
Rất nhanh, trước mặt bọn họ liền hiện ra một số nông phu sửa soạn dậy sớm làm nông, bọn họ sau khi nhìn thấy cánh đại quân hành quân trong im lặng này, đều vô cùng sợ hãi kinh hô lên, sau đó điên cuồng hô nhau chạy trốn. Quân thế của Đảo Tân gia cũng không có vì bọn họ mà thay đổi nhịp bước hành quân, vẫn lấy tốc độ hành động của thế quân nghiền ép về phía trước.
Diên Cương phiên cũng không lớn, những nông dân chạy loạn bốn phía này rất nhanh liền đem tin tức tiến binh của Tát Mài phiên một đường truyền tới trong thành phiên, phiên chủ Hữu Mã Trực Khiết thất kinh biến sắc.