Nghiêm Quảng nói những lời này khiến lòng Triệu Tùng khẽ động, cảm thấy thông suốt. Cho tới nay gã đều đi theo nguyên soái, nhất là dưới trướng Trần đại soái đánh trận, chỉ xem lúc đi theo bọn họ lĩnh quân tác chiến là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cũng không có nghĩ qua tương lai tiền đồ của bản thân sau này. Bây giờ vừa ngẫm nghĩ… Cũng rất có lý lẽ.
Ngày trước gã mang trong người thật nhiều công trạng, bây giờ đã là Huỳnh Dương Bá Đại Hán, trong quân bây giờ được phong Bá có mấy người? Những Nguyên soái này sớm muộn cũng có ngày hồi kinh đảm nhiệm những chức vụ nhàn cư, đến lúc đó lấy chiến công của gã, cùng với thân thế thân nhân họ hàng xa hoàng gia, trở thành người cầm đầu toàn bộ lục quân cũng không có gì khó tưởng tượng… Nếu như không phải đối với gã là thân tín mà nói thì bệ hạ sao có khả năng phó thác trọng trách như vậy gửi gắm cho bản thân mình đây?
Xem ra quả thật không cần phải nhất thời gấp gáp.
- Tốt lắm, bây giờ những lời khác cũng không cần nhiều lời, chúng ta cũng chỉ cần dồn sức đánh một trận thật tốt, để bệ hạ cảm thấy chúng ta đáng dùng, hơn nữa đáng tin cậy… Việc khác, nếu muốn các quân khác tâm phục khẩu phục, thì chúng ta phải lấy ra bản lĩnh thực sự, làm chút chuyện mờ ám cũng vô dụng thôi.
Triệu Tùng trầm mặc một lát rồi lại nói.- Ngươi yên tâm đi, vốn dĩ tôi không có ý định chèn ép hai người Lê Hoàng Hà và Mã Đồng Tể, bọn họ nói thế nào cũng là quý tộc Đại Hán, dù thế nào tôi cũng không thể khiến hai người họ chịu thiệt thòi. Tôi chỉ muốn Tất Túc bọn họ đánh trước một trận mà thôi.
- Ngài không có phần tâm này là tốt rồi, thánh thượng đem hai chức đoàn trưởng khác cho hai người kia, đúng là vô cùng xác đáng, bọn họ chỉ sợ cũng là nhân tài đời sau mà bệ hạ vô cùng vừa ý, cho nên tôi cảm thấy Triệu soái vẫn nên cùng bọn họ giữ mối giao tình tốt vì bên trên. Nghiêm Quảng gật đầu một cái.
- Tốt lắm, bây giờ tôi cái gì nên nói cũng đã nói, những thứ này tôi cũng chỉ nói với ngài một lần, về sau chúng ta tiếp tục cùng chung một việc, tôi sẽ không đối với bọn hắn bỏ qua chuyện này… Hy vọng Triệu soái chớ trách tôi.
- Ta làm sao trách ngươi đây! Ngươi hôm nay nói với ta những lời tâm huyết này, thấy được được giao tình của chúng ta ngươi vẫn luôn để trong lòng, ta vui mừng còn không kịp! Triệu Tùng cười vỗ vỗ bản đồ trên bàn.- Ngươi yên tâm, việc này ta đã nắm chắc rồi, về sau cũng không cần ngươi nhắc lại. May nhờ ngươi nhắc nhở, hiện giờ ta cũng không lo lắng các huynh đệ. Kế tiếp… chúng ta đánh một trận thật tốt là được rồi.
Gã thay đổi vẻ nghiêm túc vừa rồi, có chút hưng phấn chỉ tới vạch lui trên địa đồ, suy tư phương lược dụng binh kế tiếp.- Kế sách ngươi tối hôm qua viết ta xem qua rồi, quả thật có không ít chỗ đáng tiếp thu, bây giờ quân ta đánh tới bên trong Cửu Châu, đã không chế hai vùng duyên hải lớn, ít nhất đổ bộ đánh trận là kết thúc thành công vô cùng viên mãn, kế tiếp chúng ta nên tiếp tục càng quét, sớm đánh hạ toàn bộ đảo Cửu Châu.
- Đây là chuyện đương nhiên. Ngiêm Quảng lại khôi phục vẻ mặt cứng ngắt lúc nãy.- Nếu như bây giờ phần lớn đã lên bờ, Triệu soái, cũng tới thời điểm chúng ta lên bờ rồi. Nói cách khác, nếu như bọn quan binh bên dưới chém giết ở phía trước, chúng ta lại cũng ở trên biển nhìn, trở thành cái gì? Hơn nữa chúng ta ăn nhờ ở đợ như vậy, nói ra cũng không dễ nghe.
Hải quân Đại Hán thực thuộc quản hạt hoàng đế đấy, hoàng đế thông qua bộ quân chính độc lập hải quân đến tiến hành chỉ huy, bởi vì thân là quan lớn phủ Quân Nghị nhưng cũng không được vô duyên nhúng tay chỉ huy hải quân, cho nên các quan quân tham nghị phủ Quân Nghị vẫn luôn đối với hải quân có chút bất mãn, Nghiêm Quảng lại là loại người tính cách này, cho nên dọc đường đi y đối với hải quân gần như không bày ra sắc mặt tốt. Cũng may Triệu Tùng vì suy nghĩ toàn cục, vẫn luôn đối với lính hải quân vô cùng rộng rãi, cái này mới không gây ra mâu thuẫn giữa hai quân.
- Vậy dứt khoát ngày mai sẽ bắt đầu rời đi sao, đem người của chúng ta trên thuyền lên đất liền, đây mới là chỉ huy đánh trận đúng đắn. Triệu Tùng lập tức làm ra quyết định.- Chẳng qua bộ chỉ huy thoạt nhìn không được bỏ ở Trường Khi rồi? Nơi đó bây giờ đã biến thành địa ngục nhân gian rồi.
- Biến thành địa ngục nhân gian là chuyện tốt, như vậy gia tộc quyền thế nơi khác và phiên chủ mới sẽ nhìn thấy kết cục đối địch với chúng ta. Nghiêm Quảng có chút cay nghiệt đáp.
- Hơn nữa, Trường Khi càng đổ nát, dân trôi dạt bốn phương càng nhiều, vậy sẽ càng dễ cho chúng ta lợi dụng…
- Lời này thật không được nói ra ngoài. Triệu Tùng cười ha hả, sau đó lại khua tay trên địa đồ một chút.- Đối với những gia tộc quyền thế và phiên chủ này, hù dọa nhất định là cần thiết, thế nhưng chỉ có hù dọa không được, chúng ta không được toàn bộ đem bọn họ bức đến bước đường cùng. Làm sao trấn an lòng bọn họ, chỉ sợ đều phải dựa vào vị Chu đại nhân kia rồi… Ai, hy vọng vị Chu đại nhân kia người cũng như tên, làm chu toàn một chút. Ta ngược lại là chờ tới một ngày bị bọn hào tộc Cửu Châu như ông sao vây quanh ông trăng a!
Mà lúc này, Chu Phác bị bọn họ đề cập đến, cũng đúng là vì lôi kéo gia tộc quyền thế Cửu Châu mà bôn tẩu.
So với lúc trước, vào cái ngày Đại Hán đã đánh tới, hơn nữa nhiều lần đại thắng quân Mạc Phủ, công việc của gã lúc này phải nguy hiểm hơn vài phần, nhưng lại có thêm vài phần tự tin.
Kể từ khi đảo Tân Gia khởi đại quân, đánh chiếm Diên Cương phiên giết chết phiên chủ Hữu Mã Trực Khiết, vì tránh cho những đại phiên khác tỏ thái độ xung đột, cho nên tạm thời lựa chọn án binh bất động, chỉ là phái một ít võ sĩ âm thầm đi tìm quân đội Đại Hán, để tiện đưa tin thẳng với quân Đại Hán.
Đồng thời, bọn họ cũng phái sứ giả đi khắp xung quanh, đi tới những nơi phiên chủ hy vọng lôi kéo kia, sửa soạn thuyết phục bọn họ cũng tham gia vào bên trong đại nghiệp phản đối Mạc Phủ hưng phục vượng đạo này.
Vốn dĩ trong cuộc đại nghiệp này, Gia Đằng gia Hùng của Bản Phiên gia chiếm hữu nước Phì Hậu đúng là làm được trợ lực lớn. Tổ tiên Gia Đằng gia là đại tướng Phong Thần Tú Cát phong chức, Gia Đằng Thanh Chính một trong tiện nhạc thất bản thương, vị Gia Đằng Thanh Chính này năm đó ở dưới trướng Phong Tú Cát Hạ lập công vô số lần được khen ngợi, tham dự phần lớn cuộc chiến Phong Thần Tú Cát chủ đạo (bao gồm cuộc chiến chinh phạt Cao Ly), hơn nữa chiếm được mảnh lớn lãnh thổ nước Phì Hậu trên đảo Cửu Châu.
Thế nhưng sau khi Phong Thần Tú Cát chết, các phái thực lực bắt đầu tranh đấu với nhau, trải qua do dự thời gian dài, Gia Đằng Thanh Chính cuối cùng vẫn là lựa chọn đảo ngược lại một phía Đức Xuyên Gia Khang, cho nên cuối cùng, thời điểm luận công ban thưởng, Đức Xuyên Gia Khang cho Gia Đằng Thanh Chính thêm lãnh địa, bảo ông ta cũng nuốt luôn lãnh địa của Tiểu Tây Hành Trường đồng liêu trước đó, biến thành đại lãnh chúa lãnh địa năm mươi hai vạn thạch.
Thế nhưng bởi vì vấn đề Gia Đằng Thanh Chính xuất thân lai lịch, Đức Xuyên Gia Khang chưa từng buông tha khống chế và giám thị đối với Gia Đằng, nhiều lần luôn dùng mọi phương thức để chèn ép Gia Đằng gia (chính là giống như một nhà Phúc Đảo Chính Tắc đè ép được phong tới phiên Quảng Đảo). Sau khi Gia Đằng Thanh Chính chết, con của y Gia Đằng Trung Quảng kế thừa lãnh địa phiên Hùng Bản, nhưng là đồng dạng với bị Mạc Phủ chèn ép.