- Liên trưởng, bọn chúng là nói với chúng ta bên này sao? Một vị quan quân dè dặt hỏi.- Đây là hù dọa chúng ta sao? Chưa nghe thấy chúng ta ở Cửu Châu có đồng minh gì a?
- Đừng nói bừa! Hà Quý lớn tiếng quát gã một tiếng.- Ai nói chúng ta ở đây không có trợ thủ sao?
Lấy thân phận quan quân, y so với người khác biết nhiều hơn một chút, trước khi đánh tới, các quan quân quân chinh Nhật của Đại Hán nhiều lần được triệu tập, có người truyền đạt với bọn họ một ít thứ bên trên hy vọng bọn họ chú ý, ngoại trừ quân kỷ và phong tục địa lý lời lẽ bình thường của Nhật Bổn, còn có một điều chính là phân tích tình thế Nhật Bổn.
Quan tham nghị nói cho bọn họ biết, Nhật Bổn cũng không phải hết thảy một nhà Mạc Phủ nắm giữ đất đai, ở trên lãnh thổ Nhật Bổn còn phân tán rất nhiều phiên quốc nhỏ, có phiên quốc nghiêng hẳn về Đại Hán, hơn nữa thiên tử cũng đã phái sứ giả đi lôi kéo một số phiên chủ nghiêng về phía Đại Hán, cho nên sau khi nhận được tin tức phải không nên tấn công những phiên này, để tránh quấy rầy phương lược triều đình.
Chỉ có điều, tuy có nghe nói qua chuyện này, nhưng y lại không xác định được xem đám phiên binh phía trước rốt cuộc là có thuộc đám người này hay không. Cho dù vừa rồi mới vì để biểu đạt thành ý mà đã giết chết những phiên binh chạy trốn rồi, thế nhưng làm sao biết bọn họ không phải cố ý dụ địch? Vẫn là nên cẩn thận một chút cho thỏa đáng, y cũng không dám lấy tính mạng bộ hạ của mình ra đùa giỡn.
- Các ngươi bỏ vũ khí xuống trước! Y hô lớn một tiếng.- Phái người hiểu tiếng Hán lại đây, người khác không được lộn xộn, nếu không giết hết bất luận tội!
Sau khi y ra lệnh như vậy, đối phương không dám chậm trễ, lập tức ném vũ khí trong tay xuống, sau đó liền có tầm ba người từ trong phiên binh đi ra.
Khi thấy đối phương thật sự nghe theo mệnh lệnh của mình, Hà Quý mới tin tưởng vài phần vào lời của bọn họ.
Rất nhanh mấy người kia liền tới trước mặt y.
- Tại hạ là phiên sĩ Liễu Hà phiên Triều Thương Chính Ngạn, bái kiến đại nhân. Một vị người trẻ tuổi ăn bận kiểu võ sĩ quỳ gối hành lễ về phía y.
- Liễu Hà phiên? Liễu Hà phiên nước Phong Hậu?
Hà Quý bản thân là một tiểu quan quân, bình thường ở trong quân đội vẫn luôn muốn trở thành Nguyên soái Đại Hán, hôm nay thấy có người khúm núm với mình như vậy, nói thực cũng có chút hứng chí, thái độ nói chuyện cũng trở nên nhu hòa không ít.
Vừa nói, y vừa móc ra từ trong túi áo ngực một bản đồ Cửu Châu đơn giản, một bên xác định vị trí của mình, thời điểm truy kích bọn họ chạy đi quá nhanh, bây giờ đã không xác định được vị trí của mình nữa rồi.
- Đúng là Liễu Hà phiên nước Phong Hậu. Triều Thương Chính Ngạn vội gật đầu, trong lòng lại đang kinh hãi tố chất quan quân Đại Hán, cùng bọn họ chuẩn bị kể lại tỉ mỉ.
Ngay cả vị trước mắt này rõ ràng là tiểu quan quân đều đối với tình hình Cửu Châu hiểu rõ như thế, Mạc Phủ lại nào không bại? Tiếp đó y tiếp tục liếc qua quan quân Đại Hán bên cạnh, những quan binh này đều sắc mặt ngưng trọng, trên người vết máu loang lỗ, khiến y cảm nhận được một áp lực không rét mà run.
Y không dám nhìn nhiều, tiếp tục quỳ trên mặt đất, đợi đối phương hỏi.
- Phiên các ngươi kết liên minh với Đại hán ta khi nào? Ta như thế nào lại không biết? Hà Quý hỏi.
- Chúng tôi chính là vào hôm nay mới kết minh với Đại Hán, bây giờ sứ giả còn đang ở bên trong phiên! Triều Thương Chính Ngạn vội trả lời.
- Tốt lắm, các ngươi đứng lên đi, đừng quỳ trên mặt đất nữa, nói chuyện thật bất tiện. Hà Quý huy vũ mã tấu trong tay.- Ngươi nói là sứ giả bây giờ đang ở bên trong phiên thành các ngươi đúng không? Tốt lắm, gọi sứ giả lại đây gặp ta đi, sau khi gặp sứ giả ta mới tin tưởng lời các ngươi nói.
- Bây giờ phiên chủ đang cùng sứ giả trò chuyện với nhau.. Triều Thương Chính Ngạn có chút do dự.
- Tốt lắm, không nghe thấy lệnh của ta sao? Hà Quý không nhẫn nại mà lớn tiếng quát đối phương.- Nếu như khước từ ý của ta, thành ý kia của các ngươi ai xem tới được? Chẳng lẽ muốn lừa gạt chúng ta sao?
Mặc dù y chỉ có mấy chục người, nhưng vẫn nghênh ngang như cũ, hoàn toàn không xem binh Liễu Hà Phiên này để vào mắt, mà Triều Thương Chính Ngạn mặt như màu đất, sau một hồi do dự thì quỳ trên mặt đất.- Xin đại nhân trước tiên chờ ở đây một chút, chúng tôi cho người trở về phục lệnh.
- Nhanh đi! Hà Quý lại huy vũ quân đao thêm một cái, không kiên nhẫn mà thúc giục.
Rất nhanh, Triều Thương Chính Ngạn liền trở về trong phiên binh Liễu Hà Phiên, sau đó cưỡi khoái mã hướng phiên thành Liễu Hà mà đi tới.
Sau khi nhìn người này rời đi, Hà Quý không bận tâm đám phiên binh đối diện, tùy tiện ngồi trên mặt đất, sau đó gọi hạ bộ của mình.- Người hàng thứ bảy gánh vác cảnh giới, người hàng thứ ba và hàng thứ chính nghỉ ngơi! Một khắc đồng hồ lại đổi, mọi người nghỉ ngơi chỗ này trước một chút, đợi các huynh đệ tới đây!
Bọn quan binh Đại hán sau khi nhận lệnh, ngoài trừ một bộ phận người tiếp tục cảnh giới, những người khác đều ngồi trên mặt đất, sau đó có vài người bắt đầu đốt lửa, một ít người nằm trên mặt đất chợp mắt.
Liên tục mấy ngày truy kích, y và bộ hạ của y thực sự rất mệt mỏi rồi, lúc trước bởi vì truy đuổi cho nên tinh thần căng thẳng, bây giờ buông thả, loại mệt mỏi bối rối và ủ rũ này liền khó bề ngăn lại được.
- Chúng ta đây cũng xung phong quá ác rồi. Hà Quý thầm mắng một tiếng.- Cũng không biết sau khi trở về đổi lại được một cái huy chương như thê nào.
Rất nhanh, một vị binh sĩ cầm thức ăn bưng tới cho y, y cầm hẳn lấy đưa lên miệng mình, sau khi ăn xong còn thỏa mãn a một tiếng, giống như bên trong đó là món ngon mỹ vị vậy.
Để tiện cho bọn quan binh tác chiến, bộ đội đánh trận Đại Hán đều có cung cấp thức ăn riêng biệt, vừa có lương khô cũng có lương thực, lương khô chính là bánh mì nướng, tuy rằng mùi vị bình thường nhưng ăn vô cùng no, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng ăn dùng được. Mà lương thực chính là hỗn hợp thịt và muối chiên thơm, thời điểm cắm trại lấy tốc độ nhanh để lót dạ.
Lúc trước bởi vì bận rộn truy đuổi, cho nên quan quân Đại Hán rất ít cắm trại, đói bụng thì ăn một chút bánh mì, trong miệng đã sớm nhạt không. Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội cắm trại, cho nên ăn một lần những thứ có vị muối này, Hà Quý và bộ hạ của mình đều cảm thấy quả thực là hưởng thụ trong cuộc đời khó có được.
Rất nhanh, quan binh Đại Hán thuộc hạ của y hoặc không phải thuộc hạ của y cũng từ sau vọt tới, trong tiếng cười mắng đồng bọn đồng dạng ở bên cạnh hạ trại, trong lúc nhất thời doanh địa trở nên vô cùng náo nhiệt, rất nhiều binh lính mặc áo đỏ điểm lên trên cánh đồng màu xanh vô cùng sáng lạn.
Mắt thấy có phiên binh Nhật Bổn đối diện, những quan quân Đại Hán này vốn muốn tiếp tục đuổi theo, nhưng Hà Quý nói với bọn họ tình hình mình vừa rồi chạm phải, cuối cùng tạm thời kéo lại được bọn họ cộng thêm bọn họ cũng xác thật cần nghỉ ngơi một chút, cho nên mọi người đều hạ trại.
Khi bọn họ đang nghỉ ngơi, khôi phục lại tinh thần, thời điểm phiên binh đã bắt đầu có chút không kiên nhẫn, một đám nhân mã từ phương hướng phiên thành Liễu Hà cuối cùng cũng chạy tới, người đầu lĩnh vừa vặn chính là phiên sĩ biết nói tiếng Hán Triều Thương Chính Ngạn kia.
Tuy nhiên, y không phải là người trọng yếu nhất trong đám người này, theo cái nhìn cảnh giác của bọn quan binh Đại Hán, một người trẻ tuổi không nhanh không chậm đi tới trước trận.
- Tại hạ sứ giả Chu Phác, hiện đã thuyết phục Liễu Hà phiên đầu hàng nước ta. Chư vị tướng sĩ, vất vả rồi!
Bước đầu hợp tác quân đội Đại Hán và Đại Danh Nhật Bổn theo đó đã thực hiện.