Chiếu theo kế sách định sẵn, kế tiếp Tằng Ngã Cổ Hựu sẽ gánh vác chỉ huy binh sĩ trong thành Trường Khi chống cự quân đội Đại Hán, còn Nội Đằng Trung Trọng thì ở ngoài thành đốc chiến, vả lại gánh vác vận chuyển cấp dưỡng hậu phương, bọn họ không hy vọng đủ chống cực quá lâu, nhưng cầu mong sát thương càng nhiều binh sĩ Đại Hán, vả lại khiến cho cảng biển này không cách nào cho Đại Hán dùng tới được nữa.
Lão mang theo người hầu của mình cưỡi ngựa phi nhanh, rất nhanh tới được một tòa núi nhỏ ngoài thành, trên tòa núi nhỏ này thủ giữ con đường thông giữa thành Trường Khi và phiên Cửu Lưu Mễ, vừa bắt đầu liền vô cùng nhận được coi trọng.
Lúc này sắc trời đã là đêm rất khuya, hào quang màu vàng nhuộm lên đại địa này một tầng màu sắc hư ảo, Nội Đằng Trung Trọng tới được đỉnh núi, sau đó cầm lên một chiếc kính viễn vọng.
Kính viễn vọng này chế tác vô cùng tinh xảo, chạm trở kim loại, giá trị xa xỉ, là do tinh công chuyên biệt của Đại Hán làm, vốn dĩ chính là vật yêu của Nội Đằng Trung Trọng, nhưng mà bây giờ thời điểm cầm chiếc kính viễn vọng này ở trong tay, Nội Đằng Trung Trọng lại cười khổ một tiếng.
Thương pháo, kính viễn vọng, chiến hạm nếu như Nhật Bổn cũng làm ra được những thứ này như vậy tốt biết bao a.
Loại suy tư này không có tiếp tục bao lâu, lão lập tức cắt đứt ý niệm, nâng lên kính viễn vọng, nhìn bờ biển phương xa.
Sắc trời đã tối sầm rồi, mặt biển màu vàng và bầu trời màu vàng trộn lẫn vào nhau, bên trong mặt biển một mảnh mơ hồ, một ít màu đen mơ hồ lưu chuyển xuất hiện ở trước mặt của lão, giống như bên trong động ma vừa mới thả ra một con quái vật.
Những quái vật này thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ vang, sau đó chính là quang hoa tung tóe, vô số đạn pháo gào thét hướng phía cảng Trường Khi đánh tới, thời điểm nện vào mặt đất, bọn chúng phát ra tiếng vang đội càng đáng sợ hơn, thật khiến người kinh hãi.
Pháo đài Trường Khi cũng đang đánh trả, nhưng hỏa pháo của bọn họ vô cùng yếu ớt, vả lại tầm bắn cũng không cách nào so với quân hạm của Đại Hán, cho nên không cách nào mang tới bao nhiêu trở ngại cho lửa đạn của Đại Hán, ngược lại thành mục tiêu pháo kích của hải quân Đại Hán, vẫn luôn bị oanh kích, theo chà đạp tới lui của lửa đạn, trở nên vô cùng thê thảm, rốt cuộc nhìn không thấy tướng mạo vốn có.
Nhìn thấy một màn này, tuy rằng đã sớm sẵn sàng tâm lý, nhưng trong lòng Nội Đằng Trung Trọng vẫn có chút căng thẳng như cũ, tay nắm chặt kính viễn vọng cũng đều trắng bệch.
Nếu như chúng ta cũng có đại pháo tốt giống như bọn chúng, làm sao sẽ xuất hiện kết quả như vậy, trong lòng lão tràn đầy đau đớn.
Thân là Lão trung, lão vốn dĩ cho rằng những người mình thống trị nước nhà cho dù không tính là hoàn mỹ, chí ít cũng vẫn làm được tốt, giữ vững thống trị Mạc Phủ, suy yếu những phiên chủ bướng bỉnh không chịu khuất phục kia, khiến thiên hạ có được thái bình cáo biệt Chiến Quốc, kết quả hiện giờ nhìn xem, chỗ chưa có làm xong quá nhiều rồi, thật sự nhiều lắm…
Bởi vì xấu hổ và cực phẫn nộ, trong lòng của lão một trận phát cuồng, ánh mắt tối sầm, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, thật vất vả mới theo dìu đỡ của bọn người hầu vững bước chân.
Sứ giả báo tin cho Mạc Phủ đã phái đi rồi, không biết Tướng quân đại nhân sau khi nhìn thấy báo cáo của mình lại hẳn nghĩ như thế nào đây?
Đúng lúc này, sắc trời đã càng lúc càng tối đen rồi, mặt trời rốt cuộc rơi xuống mặt biển phương tây trước mặt lão, theo hào quang màu vàng cuối cùng biến mất, cùng nhau ẩn nấp ở bên trong tối tăm, hạm đội Đại Hán trên mặt biển cũng không nhìn thấy rõ nữa, chỉ có một mảnh tối tăm.
Nhưng mà, lúc pháo kích mỗi lượt của những con thuyền này, theo hỏa dược bắn ra ánh sáng, những con thuyền này rõ ràng thấy được, dường như giữa ngày và đêm đang luân phiên.
- Đã tới buổi tối rồi a, truyền lệnh xuống, khiến các quân tạm thời nghỉ ngơi đi! Triệu Tùng đứng ở trên boong thuyền Tung Sơn hiệu, thu lại kính viễn vọng của mình.- Mọi người sửa soạn ăn cơm đi, thế nhưng pháo vẫn phải đánh tiếp, không được dừng lại.
Pháo kích xế chiều hôm nay theo gã nhìn thấy vẫn là khá khiến người hài lòng, về cơ bản phá hủy được pháo đài còn đang phản kích, hiện giờ cảng Trường Khi trước mặt bọn họ đã không còn đường nào trả đòn nữa.
Sau khi gặp phải từng lượt pháo kích, bờ biển Trường Khi cũng chịu phải tổn thất nghiêm trọng, vốn dĩ những kiến trúc trên bờ biển và kiểu dáng Tây Dương kia, theo pháo kích của đạn pháo đại bộ phận bị tàn phá không còn, hơn nữa bởi vì sức nóng của đạn pháo dẫn lên ngọn lửa, rất nhanh khiến cho phòng ốc làm bằng gỗ trên bờ dấy lên lửa lớn, rất nhanh ngọn lửa ngút trời không có người nào dập tắt được, cho nên thế lửa càng lúc càng lớn, chiếu sáng bờ biển đối diện.
Tuy nhiên, hiện giờ đã tới lúc đêm tối, gã không muốn phái binh thẳng thừng đổ bộ, chiếm lĩnh thành trấn tòa cảng biển này. Chiến đấu trong đêm tối bất lợi đối với Đại Hán phát huy ưu thế của mình, ngược lại sẽ tăng lớn nguy hiểm ngộ thương, cho nên rõ ràng đợi một ngày nữa nói sau, hiện giờ phải làm chính là tiếp tục dùng pháo kích để khoe khoang thực lực của Đại Hán, phá hủy lòng tin của những thủ quân kia.
- Triệu soái, buổi sáng ngày mai để bộ đội của chúng tôi lên bờ đi, nhất định vì Triệu soái đánh hạ tòa thành trì này! Đúng lúc này, Mã Đồng Tể con trai Cự Lộc Hầu Mã Xung Hạo tiến tới bên cạnh gã xin chiến.- Tướng sĩ chúng tôi hiện giờ đều đang xắn tay áo lên, đều chờ đợi lập công cho nước nhà, tòa thành Trường Khi này chúng tôi không cần bao lâu là lấy được…
Hôm nay biểu hiện của Tất Túc khiến gã cảm thấy có chút nóng mắt, cho nên hi vọng mình cũng giành được một phần công lao, trên vịnh Bác Đa đổ bộ và thắng lợi thoải mái như thế cũng khiến người trẻ tuổi này khởi lên lòng kiêu ngạo, cảm thấy sức chiến đáu của những người Nhật Bổn này thật sự quá mức yếu ớt, vốn dĩ không đánh quá mức coi trọng.
- Làm sao? Lúc này đã tự đại rồi sao? Triệu Tùng liếc mắt nhìn tên hậu bối này, sợ tới mức y giật mình ngừng nói.- Mạc Phủ tuy rằng già yếu, nhưng thể lượng dù sao bày ở nơi đó, trung thần nghĩa sĩ bên tron cũng là không ít, nhớ rõ không được phớt lờ. Đường phố trong cảng Trường Khi nhỏ hẹp, khó phát huy được sở trường của quân ta, cho nên vẫn phải cẩn trọng đối đãi, không được tùy tiện ngông cuồng.
- Hiện giờ bọn chúng làm sao còn có cái gì để chống cự? Mã Đồng Tể trong lòng có chút không phục, ngẩng đầu nhìn lửa lớn xông lên trời bên bờ cảng Trường Khi, gã không tin còn có người đủ ở nơi này sống sót vả lại ngăn cản bộ đội của y.- Nhìn thấy lửa đạn như vậy, bọn chúng hẳn là đã sớm bị dọa vỡ mật rồi a…
- Lúc đối mặt kẻ địch thà đánh giá cao tuyệt không được xem nhẹ. Pháo kích hiện giờ thoạt nhìn là khá vang dội, nhưng không có sát thương được bao nhiêu người bọn họ, trong thành xem ra thủ quân vẫn là không ít, nếu như chúng ta tùy tiện đánh vào như vậy, nếu chiến ý của bọn chúng dâng cao vẫn đủ làm cho chúng ta có không ít thương vong. Triệu Tùng lắc đầu.- Chúng ta chỉ mấy ngàn người như vậy, từng cái mạng của binh sĩ đều vô cùng quý giá, không có khả năng lãng phí dễ dàng.
- Vậy ý của Triệu soái, chúng ta nên làm như thế nào?
Mã Đồng Tể có chút khó hiểu.