- Vài trăm người… Tốt! Đại khái cũng đủ rồi. Nội Đằng Trung trọng ngược lại cũng không lộ vẻ thất vọng, chỉ là hơi chút gật đầu.- Tốt! Ngươi phái người truyền lệnh, bảo bọn họ mau chóng thiêu hủy Trường Khi, thiêu hủy tất cả!
- Thiêu hủy hết sao? Tằng Ngã Cổ Hựu lần nữa ngây dại.- Bởi vì pháo kích của Đại Hán lúc trước, cho nên hiện giờ Trường Khi đã có một phần bị đốt thành tường nát gạch đổ, nếu như chúng ta lại tiếp tục thiêu hủy toàn bộ, lại làm sao cung ứng cấp dưỡng cho người còn lại đây? Nơi đó hiện giờ không chỉ có binh chúng ta, còn có không ít bình dân… Có một số còn chưa chạy kịp, có một số là bị giặc Hán đuổi trở về, bọn họ tới lúc đó nên làm thế nào đây?
- Hiện giờ còn cần quản bọn chúng nữa sao? Bọn chúng hiện giờ cho dù liều mạng lại chống đỡ được bao lâu? Một ngày hay là hai ngày? Đây đều không có ý nghĩa. Cùng với tòa thành Trường Khi này sa vào tay giặc còn không bằng một mồi lửa đốt quách đi. Nội Đằng Trung Trọng lần nữa cắt lời của y.- Thà rằng đốt Trường Khi thành đất trống, cũng tuyệt không được lưu lại cho giặc Hán! Về phần người ở bên trong… tới lúc đó, thì không cần quản tới bọn họ nữa. Bọn họ cho dù là chết rồi, so với luân lạc tới trong tay giặc Hán còn tốt hơn. Hiện giờ ngươi còn có chần chừ gì nữa.
- Ý của đại nhân… tôi… tôi hiểu rõ rồi! Theo cái nhìn chăm chú trong mắt lão, Tằng Ngã Cổ Hựu cuối cùng gật đầu.- Vậy thì chiếu theo mệnh lệnh của đại nhân đi lo liệu… Đại nhân nói rất đúng, Trường Khi cho dù là đốt thành một mảnh đất trống, cũng tuyệt đối không được không không rơi vào trong tay giặc Hán như vậy.
Tiếp đó, y chợt mở to hai mắt nhìn.- Hiện giờ tôi lập tức đi chỉnh đội, kéo về được bao nhiêu người liền kéo về bấy nhiêu người a. Sau đó cùng nhau mang tới Cửu Lưu Mễ. Dù sao người thủ thành càng nhiều càng tốt. Chúng ta thân là thần tử Mạc Phủ, cùng lắm thì ngay tại trong thành Cửu Lưu Mễ huyết chiến một trận, vì Mạc Phủ vì Tướng quân đại nhân tuẫn thân.
- Không, ngươi không cần đi Cửu Lưu Mễ. Nhưng mà câu trả lời của Nội Đằng Trung Trọng ra ngoài suy tính của y.- Ngươi sau khi tập trung người còn lại, đều lưu bọn họ lại cho ta, sau đó liền mang mấy người về phía bắc, thừa lúc giặc Hán hiện giờ còn chưa có chiếm lĩnh Cửu Châu phong tỏa toàn bộ biển, nhanh chóng chạy tới Bản Châu. Sau đó nghĩ cách trở về Giang Hộ!
- Đại nhân! Đây là ý gì! Tằng Ngã Cổ Hựu vội vàng hỏi, y quả thật hoài nghi mình nghe nhầm rồi.
- Ý của ta còn chưa đủ rõ sao? Nội Đằng Trung Trọng cười lạnh.- Nơi này hiện giờ không cần hai quan cao Mạc Phủ, ngươi đi nhanh lên! Về phần ta… Ta liền lưu lại ở Cửu Lưu Mễ, tới lúc đó vì Tướng quân đại nhân tuẫn thân.
- Việc tốt đẹp của tuẫn thân, làm sao do một mình Lão trung đại nhân tới làm? Tôi… tôi cũng phải đi Cửu Lưu Mễ, cùng với đại nhân!
Tằng Ngã Cổ Hựu lại hoàn toàn không tiếp nhận đề nghị của Nội Đằng Trung Trọng. Y lớn tiếng trả lời, nước mắt đều thiếu chút nữa chảy xuống.- Đại nhân, tôi thân là Thừa hành Trường Khi, vốn dĩ đã có trọng trách thủ đất vì Tướng quân đại nhân. Hiện giờ… Hiện giờ mắt thấy sắp vứt bỏ Trường Khi rồi, bản thân liền có tội không tha thứ được, như thế nào còn trốn chạy nữa? Nếu như tôi trốn chạy, vậy tôi chính là người nhu nhược, mất hết thể diện tổ tiên! Cũng chỉ sẽ rước lấy nhạo báng của người khác mà thôi… Với tôi mà nói đó là sống không bằng chết.
- Cho dù sống không bằng chết ngươi cũng phải sống đi Giang hộ! Nội Đằng Trung Trọng lại một chút cũng không có nhường bước.
- Hiện giờ chúng ta và Đại Hán giao chiến qua, chúng ta có kinh nghiệm, nhất là ngươi còn tự mình ra trận, chính tay đâm qua giặc Hán. Cho nên… kinh nghiệm của ngươi giúp đỡ rất nhiều cho Tướng quân đại nhân, khiến đại quân chúng ta về sau làm ra được càng nhiều chuẩn bị! Chẳng lẽ, ngươi khiến Mạc Phủ về sau một chút sự tình cũng không biết đi giao chiến với giặc Hán sao?
- Vậy dứt khoát đại nhân tự mình trở về đi. Tôi… tôi ở nơi này vì Mạc Phủ tuẫn thân thì xong rồi. Tằng Ngã Cổ Hựu vẫn là không chịu buông bỏ.
- Ngươi mặc dù là Thừa hành Trường Khi, nhưng dù sao chỉ là mới vừa nhậm chức, giặc Hán xâm lược, Trường Khi rơi vào tay giặc. Những việc này đều trách sao được ngươi, ngươi cứ thản nhiên trở về… Về phần ta, ta trở về cũng chỉ đành mổ bụng tạ tội, hà tất phải lấy thái độ tội nhân trở về? Nếu mổ bụng, ở nơi này cũng được rồi. Nội Đằng Trung Trọng gượng cười.- Lại nói, ta cái tuổi tác này, hà tất đi lang thang vất vưởng, chịu phải thóa mạ của vạn người được sao? Tằng Ngã, ngươi liền thành toàn cho ta đi, để ta chí ít chết đẹp một chút, cũng khiến ta cuối cùng giúp ngươi một chút việc nhỏ.
Từ thái độ cứng cỏi của lão tới xem, Tằng Ngã Cổ Hựu rốt cuộc hiểu được Lão trung đại nhân đã hạ xong quyết tâm bậc nào.
- Đại nhân… đại nhân! Y liên tục tự nói, rốt cuộc khóc lên.
Đối với Mạc Phủ mà nói, hai người mình và Lão trung mặc kệ như thế nào cũng là tội nhân, Lão trung đại nhân là muốn dùng cái chết của lão để rửa sạch tội lỗi của mình, bảo mình giúp đỡ Mạc Phủ.
- Tốt rồi, không cần nói nữa. Thừa cơ hội bây giờ, chúng ta trước lùi trở về, sau đó nửa đường ngươi liền rời đi, ngàn vạn lần không được do dự. Nội Đằng Trung Trọng vỗ bờ vai của y, khích lệ một câu.- Trên đường gian nguy, ngươi tự mình ngàn vạn lần phải cẩn thận.
- Lão trung đại nhân… dứt khoát bảo tôi đi hộ vệ bên cạnh Thừa hành đại nhân được không? Lúc này, phiên chủ Phúc Cương Hắc Điền Trung Chi vẫn luôn ở bên cạnh lắng nghe đột nhiên chen lời vào.- Tôi ở Cửu Châu đã lâu, khá quen thuộc địa hình.
Một lời vừa rồi Nội Đằng Trung Trọng, đã hù dọa ông ta, ông ta đã nhìn ra hiện giờ hai vị quan cao Mạc Phủ đều đã không ôm hi vọng đối với cuộc chiến, tiếp tục lui lại khốn thủ Cửu Lưu Mễ, cũng chẳng qua là kéo dài thời giờ diệt vong mà thôi. Nội Đằng Trung Trọng hạ định quyết tâm vì nước vì Mạc Phủ tuẫn thân, y thật không muốn cùng nhau cứ như vậy chết đi.
- Không được! Nhưng mà, hi vọng của ông ta lập tức liền bị Nội Đằng Trung trọng lần nữa quả quyết cự tuyệt.- Hắc Điền, ngươi thân là phiên chủ, nhiều đời chiếm hữu một phiên, vốn dĩ có nghĩa vụ thủ đất, kết quả lại gặp địch mà chạy trốn, còn ngồi nhìn bổn phiên rơi vào tay giặc… Làm ra những việc này, vốn dĩ ta nên lệnh cho ngươi lập tức mổ bụng tạ tội, chỉ là niệm ngươi cũng là bất đắc dĩ, vả lại hiện giờ là lúc cần người, cho nên lưu lại cho ngươi một cái mạng mà thôi. Ngươi hiện giờ chỉ nên lập công chuộc tội, lấy tính mạng của mình tới bảo vệ Cửu Châu, còn muốn chạy trốn sao? Nếu muốn chết ngươi hiện giờ liền bỏ chạy thử xem?
Hắc Điền Trung Chi bị lời mắng chửi thần sắc nghiêm nghị này của Nội Đằng Trung Trọng dọa sợ rồi, sau một lúc cũng không dám nói nhiều nữa.
- Nghe đây, hiện giờ ngươi mang hết người của ngươi, đi theo chúng ta tới Cửu Lưu Mễ, ở nơi đó thủ vững, chờ đợi đại quân Mạc Phủ kéo sáng chi viện. Đây mới là con đường lập công chuộc tội duy nhất của ngươi, đừng nghĩ chạy nữa. Nội Đằng Trung Trọng nhìn cũng không muốn nhìn ông ta nữa, xoay đầu lại nhìn về phía Tằng Ngã Cổ Hựu.