Nhưng mà bên trong thành Trường Khi hiện giờ còn có không ít trẻ con nữ nhân bình dân còn sót lại, thời điểm chỗ cư trú cuối cùng bị thiêu hủy, bọn họ vốn đã trải qua khủng bố lớn lao lại lần nữa thét gào. Tiếng thét gào này hợp với ánh lửa bốc lên, khiến cho người ta nghe không khỏi trong lòng có trắc ẩn.
Tiếng khóc hô thê lương này, xông thẳng lên trời, cũng vượt qua mặt biển, truyền tới bên trong hạm đội nơi xa.
- Triệu soái, sự tình trưng mộ dân phu Nhật Bổn đã được lên nhật trình rồi, ít nhất thi thể đầy đất này sớm chút xử trí a.
Bên trong hạm đội Đại Hán ngoài biển Trường Khi, một vị quan quân tham nghị nhíu lông mày, cả mặt sầu lo nhìn Triệu Tùng.- Hiện giờ rối rắm cục diện nơi này, nếu không mau chóng xử trí, tới lúc sợ rằng sẽ có một trận ôn dịch, nghiêm trọng trở ngại điều động của quân ta.
Vị quan quân tham nghị này thân thể khôi ngô, tuy nhiên ngũ quan ngược lại có chút nhu hòa, gã mặc chế phục màu xanh đặc biệt, trên sóng mũi kẹp một cái mắt kính, thoạt nhìn qua cũng có chút phong nhã hào hoa. Thợ rèn Tây Dương tới Đại Hán sau khi truyền lại cho phương thức chế tác mắt kính Tây Dương, thợ rèn Đại Hán rất nhanh tiến hành phỏng chế, trải qua nhiều năm chế tạo, phẩm chất đã vô cùng ưu tú.
Gã gọi là Nghiêm Quảng, tên chữ Cao Trạch, là quan tham nghị đứng đầu quân chinh Nhật hiện giờ.
Giống với đại đa số quan cấp cao chức vị cao trong quân Đại Hán, gã cũng xuất thân Từ Hoài, gã xuất thân gia đình cử nhân, từ nhỏ thông minh, đọc sách học chữ đều vượt xa người đồng trang lứa, trong nhà vốn dĩ muốn ra sức bồi dưỡng gã, để gã trở thành một tiến sĩ trong gia tộc. Phụ thân cũng đối với gã kỳ vọng rất cao. Nhưng mà gã từ nhỏ lại đối với đọc sách trúng cử không mảy may hứng thú, ngược lại thích một số tạp học, nhất là thư tịch về phương diện địa lý và binh thư, hơn nữa gã còn thích múa thương luyện bổng, từ nhỏ đã rèn luyện ra một bộ thân thể tốt.
Phụ thân vốn dĩ lo lắng trùng trùng với gã, nhưng vô số lần khuyên can thậm chí đánh đòn cũng không có kết quả, cũng chỉ đành buông tha cách nghĩ bảo gã tiến học, để mặc gã tự mình đi học thứ đồ cảm thấy hứng thú, chỉ là âm thầm thở dài nhà mình không may mắn, có một hạt giống đọc sách cũng bồi dưỡng không nổi.
Nhưng mà, chính ngay trưởng bối trong tộc đều cảm thấy Nghiêm Quảng đã cả đời này cũng không có tiền đồ gì nữa, thời thế đột nhiên nảy sinh biến hóa cực lớn, theo quật khởi của Triệu Tiến, nơi đất Từ Hoài rất nhanh khởi lên một tập đoàn quân sự khổng lồ, Nghiêm Quảng sớm đã có lòng muốn làm một phen đại sự nghiệp, không có trải qua do dự gì liền sớm đầu nhập vào trong quân.
Lúc ban đầu gã chỉ là tiểu binh của Triệu Tự Doanh, sau đó thông qua nhiều lần trong đại chiến anh dũng chiến đấu mà trở thành quan quân, sau đó cùng đi theo Trần Thăng tới Liêu Đông đánh trận. Trong thời kỳ đó, gã không chỉ anh dũng đánh trận được quan trên khen ngợi, chính ngay trí mưu cũng được khen ngợi của quan trên, cuối cùng được Trần Thăng lúc đó đã được phong làm Kỷ Quốc Công điều tới bên cạnh, bổ nhiệm làm quan tham nghị.
Sau khi Đại Hán lập quốc, bởi vì quân đoàn Đại Hán chinh phạt bốn phương cần phối thêm chỉ huy, vì thế thành lập phủ Quân Nghị, vả lại từ bên trong các quân trưng mộ quan quân giàu có tài trí và từng trải đánh trận tới sung vào bên trong phủ Quân Nghị, phò tá hoàng thượng điều khiển toàn quân. Mà Nghiêm Quảng rất được Trần Thăng tín nhiệm cứ như vậy được y đề cử tới bên trong phủ Quân Nghi kinh thành, vả lại thành một trong mấy vị tham nghị nhất đẳng bên trong đó, gánh vác sự nghị đánh trận.
Tuy rằng cấp bậc phủ Quân Nghị thoạt nhìn không cao, hơn nữa chỉ là một cơ quan cố vấn, nhưng bởi vì gánh vác vạch mưu bày kế cho hoàng thượng, cho nên vẫn luôn được xem là một trong những cơ quan trọng yếu nhất trong quân, một sĩ quan tầm thường đã là không có được rồi, càng huống chi là tham nghị nhất đẳng? Vả lại gã còn trong mấy năm nay nhiều lần tham tán vẽ việc quân cơ cho bệ hạ, lập được rất nhiều công lao, sau mấy lần gia phong tước vị đã tới Tử tước, thành là một viên trong quý tộc Đại Hán.
Ngay sau khi đại quân bắt đầu chuẩn bị tiến quân Nhật Bổn lần này, gã cũng được phủ Quân Nghị phái tới bên cạnh Triệu Tùng, gánh vác bày mưu vạch kế đánh trận cả quân chinh Nhật của Đại Hán.
Quân hàm của gã thấp hơn Triệu Tùng, chức vụ là quan phụ tá Triệu Tùng, ngay cả tước vị cũng không bằng y, nhưng y là thay mặt của phủ Quân Nghị, cũng là người hoàng thượng đích thân phái tới phò tà mình, cho nên mặc kệ như thế nào Triệu Tùng đối với gã cũng sẽ vô cùng khách khí. Vả lại vị quan tham nghị này người cũng như tên, thậm sự là một người rất nghiêm, bình thường nói năng thận trọng, gặp ai cũng sầm mặt, đối với ý kiến của mình vô cùng kiên trì, chạm phải quan trên làm sai cũng không mảy may lưu tình chỉ ra. Năm đó đi theo Kỷ Quốc Công đều mấy lần trực ngôn khuyên can, Triệu Tùng thậm chí nghe nói lúc ở phủ Quân Nghị, Nghiêm Quảng còn từng mấy lần thẳng mặt phản bác qua ý kiến của hoàng thượng, tin đồn này lúc đó khiến y vô cùng khiếp sợ. Phải biết chính ngay cả bản thân y, ở trước mặt hoàng thượng cũng không dám nói nhiều thêm nửa chữ.
Có lai lịch như vậy, có tính cách như vậy, cho nên mặc dù hai người đã có giao tình nhiều năm, nhưng hai người hơn hai tháng đều không có nói qua chuyện cũ gì, đều là cùng làm chung việc.
- Bình dân Nhật Bổn đương nhiên phải nghĩ cách điều động, bằng không khó ở trên đảo Cửu Châu trải rộng toàn diện. Triệu Tùng gật đầu.- Thế nhưng, quân ta muốn triệu tập bình dân, trong lúc này thật có không ít khó khăn, không nói vấn đề hình tượng chúng ta hiện giờ, chính là về ngôn ngữ cũng là khó xử.
- Phương diện ngôn ngữ chỉ đành dựa vào gom góp phiên dịch biết nói tiếng Nhật Bổn từ Cao Ly sang. Nghiêm Quảng có chút nghiêm túc trả lời.- Về phần hình tượng cũng không phải vấn đề lớn gì, bình dân Nhật Bổn chịu đủ ức hiếp của phiên chủ và Mạc Phủ, cuộc sống bình thường đã khổ không tả xiết, trong lòng của bọn họ có được quốc thù gia hận gì? Chỉ cần có được miếng cơm no là được, làm chó sống tiếp liền đủ may mắn rồi. Hiện giờ ngài xem, quân Mạc Phủ ở Trường Khi đã là hóa điên phát rồ, bọn chúng đốt thành Trường Khi thành một bãi đất trống, bình dân này đã không còn chỗ nấu thân, càng thêm không có áo cơm để sống. Đến lúc đó chúng ta chỉ cần cho bọn chúng chút cơm, chẳng lẽ còn sợ dùng bọn chúng không được sao?
- Binh Mạc Phủ kia đảo hành nghịch thí, quả thật là có lợi với chúng ta… Thế nhưng chúng ta tới lúc đó cũng không cách nào đều nuôi dưỡng hết bình dân Nhật Bổn trôi dạt khắp nơi này được? Triệu Tùng hỏi ngược lại.
- Cảng Trường Khi hiện giờ đã biến thành đất hoang, thuyền vận chuyển chúng ta không cách nào vận hàng đống lương thực sang. Dù sao đại quân ở phía trước, ưu tiên vẫn là phải vận chuyển vũ khí đạn được còn có binh lính.
- Lương thực quý giá của chúng ta, vốn dĩ liền không phải dùng để nuôi những bình dân Nhật Bổn này, bằng không chúng ta đánh sang đây làm cái gì. Nghiêm Quảng thẳng thắng trả lời.- Đại quân chúng ta sau khi đều lên bờ, thì lập tức chiêu mộ bình dân. Kẻ bằng lòng phải chiêu mộ vào, kẻ không bằng lòng cũng phải bắt vào, thu lượm xác chết, tu sửa cảng biển còn có dựng lại chỗ ở, loại nào không cần tới hàng đống sức người? Tới lúc đó kẻ làm được việc, chúng ta phát chút thức ăn bảo để bọn chúng không tới mức chết đói, kẻ không sống được thì bảo bọn chúng tự sinh tự diệt đi. Đại Hán chúng ta chạy tới đây không phải vì làm việc thiện.