Khác biệt với Mạc Phủ Liêm Thương năm đó có mấy năm thời giờ khả dụng, hiện giờ thời giờ bọn họ chỉ có mấy ngày, vả lại phiên Phúc Cương sức người thiếu thốn không cách nào so với Mạc Phủ Liêm Thương năm đó điều động nhân lực vật lực cả Cửu Châu, cho nên những công sự này đều tu sửa vô cùng đơn sơ. Đồng thời, suy xét hải quân Đại Hán quá mức cứng rắn mạnh mẽ, đạn pháo sắc bén, cho nên những công sự này cố ý được dựng lên nơi sâu vào trong vịnh Bác Đa, không cách nào ngăn cản quân đội Đại Hán đổ bộ.
- Đoàn trưởng từ buổi sáng thức dậy vẫn luôn đang quan sát đối diện, là có ý nghĩ gì phải không?
Chính thời điểm sắp tới buổi trưa, ánh mặt trời đã biến thành nóng bỏng, một vị quan quân đi tới bên cạnh Tất Túc thấp giọng hỏi.
Vị quan quân thân thể không cao này, vả lại thái độ ôn hòa, giọng điệu nói chuyện cũng vô cùng khiêm tốn, cũng không tương đồng với quân sĩ thông thường. Vả lại so với Tất Túc thân hình cao lớn rắn chắc, y lại có vẻ giống như thư sinh.
Y là quan quân tham nghị của bản đoàn Hoàng Xương Quốc, là nhân sĩ Từ Hoài, trước đó bởi vì trong nhà từng là gia đình tiểu địa chủ, đã từng học qua mấy năm trường tư, thông hiểu chữ nghĩa, về sau trong lúc thiên hạ cuối thời Minh đại loạn, gia đạo sa sút, vì thế về sau chọn lựa tòng quân, thành là một viên của Triệu Gia Quân. Bời vì thành thạo văn tự, y rất nhanh liền trổ hết tài năng, quân đội biên vào hàng ngũ quan quân tham nghị, sau khi trải qua huấn luyện, gánh vác vạch kế quân lược, tham tán chỉ huy. Sau nhiều năm tòng quân, y thành là một quan tham nghị thân tín dưới trướng Triệu Tùng, ở trong quân Liêu Đông cũng coi như lập được không ít công lao, cho nên lần này theo đòi hỏi đặc biệt của Triệu Tùng, y được phái tới Nhật Bổn, có lời đồn nói rằng thượng cấp vô cùng ưa thích y, sau khi đánh xong cuộc chiến này rất có khả năng liền phải thăng chức cho y, vả lại còn được phong tước, chính thức khiến y bước vào trong hàng ngũ quý tộc.
Y xưa nay chính là một người vô cùng hiền hòa, không chút nào coi trọng tôn ti trên dưới, cộng thêm duyên cớ bởi vì xuất thân Từ Hoài, thượng cấp có phần coi trọng, cho nên con đường làm quan thẳng lên mây xanh, dưỡng thành một bản tính có chút khôi hài, với ai cũng đều vui vẻ cởi mở, thích đùa giỡn, ở trong quân Liêu Đông nhân duyên cũng vô cùng không tệ.
Bởi vì cùng Tất Túc là cố giao, trước đó đã có giao tình, cho nên thời điểm y cùng với đoàn trưởng Tất Túc đáp lời cũng không có nhiều kiêng dè như vậy, giống như là đang nói đùa.
- Ta là đang nhìn xem hư thật quân địch. Quân ta đã đổ bộ lâu như vậy, bọn họ vẫn luôn không có đại động gì, ngược lại khiến người có chút sinh nghi. Tuy rằng Hoàng Xương Quốc về danh nghĩa là thuộc hạ của mình, nhưng Tất Túc đối với y cũng không khinh mạn.- Ngày hôm qua giao thủ một phen với bọn chúng, thắng dễ dàng như vậy, nhưng ta cảm thấy kế tiếp chưa chắc còn sẽ có thuận lợi như vậy nữa, cho nên vẫn là phải cẩn thận ứng đối mới đúng.
- Đoàn trưởng rõ ràng là quan thống soái trăm công ngàn việc, ngược lại làm cho những quan tham nghị chúng tôi đây vẫn phải quan sát chung quanh, thật khiến cho tôi hổ thẹn a! Như thế giống như nói đùa, Hoàng Xương Quốc hơi mỉm cười.- Thế nhưng đoàn trưởng cũng không cần lo lắng, chúng ta trước khi làm việc đã thảo luận qua kỹ càng rồi, hiện giờ kẻ địch giáp mặt chúng tôi chẳng qua chỉ là một cái phiên Phúc Cương mà thôi. Bọn họ chẳng qua là một góc Cửu Châu, vả lại bởi vì các loại chính sách áp chế nhiều năm của Mạc Phủ võ bị vô cùng lơi lỏng, cũng không đủ để sợ hãi. Hôm qua một lần tan tác bọn họ giao thủ qua cùng chúng ta kia, cũng không phải là muốn yếu thế, dụ chúng ta xâm nhập mà là bởi vì vốn dĩ bọn họ cũng chỉ có một chút thực lực như vậy, không ngăn cản được chúng ta đổ bộ, đoàn trưởng xin hãy yên tâm. Hiện giờ đoàn trưởng tốt nhất nghỉ ngơi một chút, trận địa địch do chúng tôi tới quan sát thì tốt rồi. Đoàn trưởng còn có chuyện trọng yếu hơn phải làm.
- Kẻ địch có mạnh hay không, dựa vào phán đoán là vô dụng. Đánh qua mới biết được. Nhưng mà, Tất Túc lại lắc đầu, không có tiếp lấy ý kiến của Hoàng Xương Quốc.- Một lần giao thủ hôm qua, chẳng qua là thăm dò lẫn nhau mà thôi, tuy rằng mang tới một chút thương vong cho bọn chúng, nhưng đại bộ phận bọn chúng đều đã rút trở về, cũng không có tổn thương gân cốt. Hiện giờ chủ lực quân địch hẳn còn đang ở đằng sau tường rình rập chúng ta.
- Chính giống như chúng ta. Hoàng Xương Quốc gật đầu.- Đây thật cũng không là gì cả. Chúng ta binh tinh lương đủ, vũ khí cũng mạnh hơn bọn chúng, hậu phương có chiến hạm chi viện, nơi này đã là phòng thủ kiên cố rồi, bọn họ làm thế nào cũng không có khả năng quấy rầy bố trí của chúng ta được.
- An lòng sống ở nơi này thì tốt rồi sao? Chẳng lẽ ở dưới mí mắt của quân địch ngơ ngác đứng nhìn cái gì cũng không làm, chính là phong phạm của quân đội Đại Hán chúng ta sao? Tất Túc không cho rằng đúng, sau đó đột nhiên cầm kính viễn vọng vung về phía trước thật mạnh.- Không, chúng ta không được cứ như vậy đứng chờ kẻ địch ung dung bố trí, chúng ta phải đi đánh bọn chúng, phải khiến bọn chúng không cách nào chiếm chủ động. Quân đội Đại Hán, tuyệt không được khiến quân địch chiếm cứ chủ động, bằng không chúng ta trở thành trò cười trong quân sao?
Chiếu theo kế sách ban đầu, sau khi đổ bộ ở vịnh Bác Đa, quân đội đổ bộ phải phòng bị quân địch có khả năng tập kích và phản công, củng cố bãi đổ bộ, bảo vệ một bãi đất vận chuyển và binh lính kế tiếp sau cho đại quân, vả lại mê hoặc quân chi viện quân Mạc Phủ Trường Khi, vì đánh trận tiếp theo sau sáng tạo điều kiện hoàn mỹ.
Mà chủ lực quân đội Đại Hán, thì quay đầu xuôi nam, đi đánh bất ngờ vùng đất Trường Khi, vả lại một đường tiến quân vào trong đất liền, mau chóng tiêu diệt quân chủ lực Mạc Phủ trên đảo Cửu Châu, sau đó quét sạch thế lực đối địch còn sót lại, thu Cửu Châu vào trong túi.
Chiếu theo kế sách, quân đội Đại Hán vịnh Bác Đa hẳn hôm nay tu chỉnh, ngày mai mới là lúc phải thử tính tiến công chính diện quân địch. Tới ngày mai, quân đội Đại Hán ở vùng đất Trường Khi đánh trận thuận lợi hay không hẳn có tin tức truyền tới rồi. Tới lúc nhìn kỹ tình hình tới quyết định bộ đội vịnh Bác Đa là độc lập bắc tiến cắt đứt tới lui giữa đảo Bản Châu và đảo Cửu Châu, hay là xuôi nam trợ chiến, trợ giúp những bộ đội khác tấn công đối với vùng đất Trường Khi.
Nhưng lời hiện giờ của Tất Túc, hiển nhiên là kế sách này có chỗ vi phạm, lúc này Trường Khi bên này tuy rằng có tin tức nói đánh trận coi như thuận lợi, nhưng cũng không có truyền tới mệnh lệnh tiến quân mới của Triệu soái, bắc tiến và xuôi nam vẫn chưa có định luận, nếu tùy tiện tiến công, rất có khả năng xúc phạm kế sách của Triệu soái.
Chính là bởi vì suy xét tới một điểm này, cho nên Hoàng Xương Quốc có chút chần chừ.- Đoàn trưởng… đây chỉ sợ có chút không tốt a? Đây và chỉ lệnh của Triệu soái có chút không tương xứng.