Những lời Đảo Tân Trung Năng nói dẫn tới một hồi xôn xao bên trong các gia lão có mặt, sắc mặt mọi người càng trở nên khó coi. Người ở chỗ này đều là người tinh linh, bọn họ nhìn ra được Đảo Tân Trung Năng cũng không có thẳng thừng trả lời vấn đề rốt cục là có hay không có cùng Đại Hán cấu kết, thế nhưng Đảo Tân gia giải thích như vậy, đáp án này đã rõ rành rành rồi.
Tuy nhiên, khác với thốt nhiên biến sắc của gia lão và những người khác, Lập Hoa Tông Mậu trái lại bình tĩnh nhiều lắm, xem ra đáp án này lão đã sớm nắm chắc rồi.
- Đảo Tân gia… Thật đúng là cả gan làm loạn. Cũng không biết là khen ngợi hay trào phúng, lão đột nhiên bật cười thản nhiên.- Cùng giặc Hán cấu kết, khiến Nhật Bổn sinh linh lầm than, các ngươi thật sự làm ra được!
- Lời này của phiên chủ, tôi không dám nhận bừa. Bởi vì cảm nhận được áp lực đột nhiên xuất hiện, cho nên sắc mặt Đảo Tân Trung Năng càng thêm ngưng trọng - Đảo Tân gia chúng tôi lúc trước chịu chèn ép, phiên chủ cũng nhìn thấy, Mạc Phủ lúc trước tham lam ngang bạo đến cỡ nào, phiên chủ chắc chắn cũng hiểu… Chúng tôi tuy rằng có được họ Quỳ Văn cùng Tùng Bình, nhưng cái kia bất quá là giả ý Mạc Phủ lung lạc mà thôi, kỳ thực Mạc Phủ cho tới nay vốn không hề tha lỗi cùng bọn họ là kẻ địch trước! Dựa theo những gì Mạc Phủ đã làm trước đây, nếu như chúng ta gì cũng không làm, Mạc Phủ sớm hay muộn cũng sẽ động thủ đối với chúng ta. Bọn chúng sẽ lấy đủ cớ trừ bỏ đất phong của chúng ta, sau đó là sửa lại hoặc thẳng thừng trừ bỏ đất phong, khiến một tộc Đảo Tân gia chúng tôi có kết cục giống như Phúc Đảo gia, Điền Trung gia! Nếu như vậy, thà ngồi chờ chết, vậy còn không bằng liều mạng một phen, nương cơ hội lần này phản kích lại, khiến Mạc Phủ không uy hiếp được Đảo Tân gia nữa! Phiên chủ, xin người nghĩ lại xem, uy hiếp Mạc Phủ mang đến cho chúng tôi, chẳng lẽ không ứng trên đầu ngài sao? Khốn cảnh của chúng tôi, chẳng lẽ không giống ngài sao? Hướng phiên chủ anh hùng tuyệt thế như vậy, làm sao chịu khuất phục Đức Xuyên gia đây? Cùng yên lặng nhẫn nhịn, không bằng cùng chúng tôi phản kích!
Y nói những lời này vô cùng dõng dạc, nhưng Lập Hoa Tông Mậu cũng không có chút xúc động, chỉ bình tĩnh nhìn gã, giống như đang tự hỏi trong lời nói của y có bao nhiêu phần thành ý.
- Mạc Phủ ức hiếp các ngươi… Đây quả thực là chuyện có thật, tất cả mọi người đều nhìn thấy, nhưng Đại Hán chẳng lẽ sẽ không ức hiếp ngươi? Chẳng lẽ Đại Hán cũng không có mưu cầu chỗ tốt từ Nhật Bổn sao? Sau một lát, lão thản nhiên nói.
- Bây giờ theo cai trị của Mạc Phủ, chúng ta tuy không tính là thoải mái, nhưng chí ít vẫn còn là chủ một phiên, nhưng nếu như Đại Hán đánh thắng, bọn họ để cho chúng ta lưu lại bao nhiêu đường sống? Nếu chẳng may Đại Hán so với Mạc Phủ càng nghiêm khắc hơn, khi đó chúng ta hối hận chỉ sợ cũng không kịp nữa – Hơn nữa, Mạc Phủ xấu đi nữa, cũng là người Nhật Bổn, Đại Hán là ngoại lai xâm lấn, chúng ta không giúp Mạc Phủ tiêu diệt tai hoạ, ngược lại còn đi viện trợ Đại hán đánh Mạc Phủ, ngươi cảm thấy người trong thiên hạ sẽ thấy thế nào? Ngươi cảm thấy chúng ta ở bên trong lấy được bao nhiêu chỗ tốt sao?
- Mạc Phủ là Mạc Phủ, không phải là Nhật Bổn, thiên hạ cũng không phải là thiên hạ Đức Xuyên gia, triều đình mới là chỗ chính thống Nhật Bổn. Mạc Phủ ức hiếp không chỉ chúng ta, còn có triều đình. Đức Xuyên Gia dựa vào thuật lừa gạt và hung hãn, sau khi Thái Cát đại nhân chiếm lấy đại quyền triều chính, vả lại nhiều lần làm nhục quần thần và Thiên hoàng, thấy được trong lòng bọn họ không hề có lòng trung nghĩa, càng không có thân phận thay mặt cho Nhật Bổn! Đại Hán là vương triều Trung Nguyên, Trung Nguyên vốn dĩ cùng nước ta có giao tình tốt, hơn nữa nhiều năm vẫn bù đắp cho nhau, nhưng sau khi Đức Xuyên Mạc Phủ xây dựng căn cơ, vẫn luôn coi trời bằng vung làm xằng làm bậy, rước tới nhiều người oán trách, càng khiến giao tình hai nước từ từ suy tàn. Thiên tử Đại Hán mắt thấy Mạc Phủ làm nhục quân thượng bại hoại kỷ cương, hung hãn tùy hứng làm xằng làm bậy, cho nên mới hạ quyết tâm thảo phạt của Mạc Phủ, cái này là vì khôi phục kỷ cương nước ta, là vì giải cứu vạn dân thiên hạ đang chịu khổ, cũng không phải đối địch với Nhật Bổn! mà ngay cả triều đình, với hành động lần này của Đại Hán cũng rất hài lòng.
- Triều đình… cũng hết sức hài lòng? Trong phòng tiếng xì xào càng thêm nhiều rồi, mà ngay cả Lập Hoa Tông Mậu cuối cùng cũng xuất hiện hơi chút dao động.- Triều đình đã cùng người Đại Hán liên hợp ại hay sao? Ngươi làm sao biết được?
Tin tức này thực sự khiến người ta quá mức kinh hãi rồi, mãi cho đến nay, triều đình là nơi chính thống của nước Nhật Bổn, tuy rằng thực sự ra cũng không có bao nhiêu quyền lực, nhưng dù sao cũng có một danh phận đại nghĩa. Nếu như triều đình ra sức ủng hộ Đại Hán, hơn nữa tuyên bố hịch văn cổ động thiên hạ ra sức thảo phạt Mạc Phủ mà nói, như thế chỉ sợ Mạc Phủ Đức Xuyên chiếm không được bao nhiêu danh phận đại nghĩa rồi, chí ít Mạc Phủ sẽ không có cách nào nói nó là thay mặt cho Nhật Bổn chống lại giặc Hán.
- Từ sau khi thiên tử Đại Hán quyết tâm động võ với Mạc Phủ, hắn đương nhiên muốn phái người đến hiểu rõ tình hình thực tế Nhật Bổn, mà chúng tôi vẫn luôn đư tin với sứ giả Đại Hán. Mang theo một loại khoe khoang ẩn hàm, Đảo Tân Trung Năng ngẩng đầu lên trả lời.
- Chính là vị sứ giả này đưa tin với triều đình, hơn nữa còn cùng triều đình đã đạt thành hiệp nghị – Mà trước lúc Đại Hán tấn công Cửu Châu, chúng tôi đã phái người đi thông báo triều đình, triều đình chắc chắn đã chiếu theo giao hẹn trước, để Pháp hoàng bệ hạ và mấy vị đại thần trọng yếu cùng chạy ra khỏi kinh thành. Thời khắc này, kinh thành đại khái đã loạn thành một cục rồi, Mạc Phủ ít nhất trong đoạn tháng ngày ngắn là không mượn được danh nghĩa triều đình kêu gọi thiên hạ chống lại Đại Hán rồi. Không có danh phận đại nghĩa trong tay, chỉ bằng sức mạnh của mình, Mạc Phủ sao có khả năng là đối thủ của Đại Hán?
- Quần thần và Pháp hoàng bệ hạ đã chạy khỏi kinh thành rồi sao? Lập Hoa Tông Mậu càng thêm kinh ngạc, bất quá lão dù sao cũng đã trải qua vô số sóng gió, cho nên rất nhanh liền khôi phục điềm tĩnh.- Đại Hán… Thật đúng là mưu lược sâu xa, ở thời điểm Mạc Phủ vẫn đang vô tri vô giác đã xuống tay làm nhiều chuyện như vậy…
- Đúng vậy a, cho nên phiên chủ người xem, bây giờ Mạc Phủ còn vốn liếng gì để chống lại Đại Hán? Đảo Tân Trung Năng bật cười.- Đại Hán bây giờ đã lên đất liền rồi, mấy nơi chốn kia đều giao đấu với Mạc Phủ. Ngài xem, Mạc Phủ đừng nói đánh thắng Đại Hán, mà ngay cả chống cự cũng không làm được! Bây giờ Trường Khi và Phúc Cương cũng đã tan tát rồi… Sớm hay muộn gì thì Đại Hán cũng sẽ đẩy mạnh đến Cửu Châu, sau đó quét sạch sức mạnh Mạc Phủ ở Cửu Châu! Lại có thêm sức mạnh của Đảo Tân gia chúng ta, giữ toàn bộ Cửu Châu yên ổn hẳn là không thành vấn đề.
Y nói lời này vừa là khích lệ, lại ngầm uy hiếp – Liễu Hà phiên ở đảo Cửu Châu, Đại Hán nếu như quét sạch quân Mạc Phủ, chiếm đóng Cửu Châu nhất định là sẽ đánh tới Liễu Hà phiên, một tộc Đảo Tân cũng sẽ trợ lực giúp bình định các nơi ở Cửu Châu, mà nếu như Liễu Hà phiên là đối địch với Đại Hán, khẳng định là sẽ đối mặt hai phe từ hai mặt giáp công.