Nói đơn giản, cho dù phải bán nước cũng phải bán có kỹ xảo, không được lần đầu bán đã sạch sẽ tới mức đánh mất lòng người. Càng phải tận lực tranh lấy điều kiện tốt hơn, đem mình bán ra một cái giá tốt.
Mà việc này, nhất định phải cẩn thận dè dặt cùng Đại Hán thương lượng, hơn nữa phải bắt đầu từ giờ.
- Vậy kế tiếp phải làm như thế nào? Nhị Điều Khang Đạo hỏi lại.
- Chuẩn bị sẵn sàng trước, đem chuyện này bẩm báo lên Pháp hoàng bệ hạ, ý kiến chúng ta bên này thống nhất, xác định một cái mấu chốt giao thiệp. Ngươi hai ngày nay hãy nghĩ cách vào Hoàng cư, cùng Pháp hoàng bệ hạ nói rõ tình hình hiện tại của mọi người, tốt nhất lấy được một phong thư từ tay của ngài, để ngài trao toàn quyền cho chúng ta đàm phán với Đại Hán.
Nhìn bên ngoài, bọn họ chấp hành đều là ý chỉ của Pháp hoàng bệ hạ, thế nào cũng phải có được Pháp hoàng bệ hạ tự tay viết thư, chỉ có điều Nhị Điều Khang Đạo cũng hiểu được dụng ý của Tả đại nhân - nếu như nhất định phải bán nước, vậy không bằng hết thảy đều lấy nhân nghĩa Pháp hoàng bệ hạ, hơn nữa sau khi chuyện xảy ra Pháp hoàng bệ hạ cũng không đem trách nhiệm đổ lên trên thân mấy người mình.
Chỉ có điều Nhị Điều Khang Đạo lại không ngờ, Nhất Điều Kiêm Hà so với y còn dứt khoát hơn nhiều.
- Thời giờ cấp bách, Pháp hoàng bệ hạ tự tay viết thư, ngươi sau khi tới liền đưa cho ta, ta bên đây cũng lập tức sắp xếp cùng sứ giả Đại Hán gặp mặt. Mặt khác… thương lượng tỉ mỉ cũng không phải nói cho Pháp hoàng bệ hạ, chúng ta chỉ cần đạt được tán thành của Pháp hoàng bệ hạ là được rồi. Nhất Điều Kiêm Hà vô cùng bình tĩnh nói.
- … Nhị Điều Khang Đạo vô cùng kinh ngạc nhìn đối phương, trong lúc nhất thời không nói ra được lời nào.
Đây rõ ràng là muốn đơn độc thương lượng trong khi ngăn cách Pháp hoàng bệ hạ ra bên ngoài a.
- Pháp hoàng bệ hạ tuy rằng thông minh, thế nhưng có đôi lúc không đủ kiên định, nếu như sự tình lặp lại, khó tránh khỏi sẽ có chút dao động, nếu sự tình đã đi đến nước này rồi, vậy thì tuyệt đối không được dao động nữa, cho nên chúng ta phải trợ giúp Pháp hoàng bệ hạ quyết định, đây mới là tận lực bổn phận thần tử. Nhất Điều Kiêm Hà vẫn không chút hoang mang như cũ.
- Ngoài ra, người bên cạnh Pháp hoàng bệ hạ quá hỗn tạp rồi, cũng quả thực không nên tham dự đại sự, nói cho cùng, chúng ta tận lực như vậy còn không phải là vì ngài ấy và triều đình sao?
- Tả phủ nói cũng rất có đạo lý… Nhị Điều Khang Đạo suy tư một lát rồi nói.- Nhưng mà… Như vậy dẫn tới bất mãn Pháp hoàng bệ hạ không? Nếu như đại sự thành, đến lúc đó bệ hạ quân lâm Nhật Bổn, nếu ngài đối với sự tình này còn canh cánh trong lòng, chỉ sợ đối với chúng ta đều rất bất lợi.
- Chúng ta nếu như làm ra chuyện thế này, lo trước lo sau còn có ý nghĩa gì? Nhất Điều Kiêm hà hỏi lại.- Bệ hạ sau này chắc là hiểu nỗi khổ tâm của chúng ta. Hơn nữa, chúng ta lập được nhiều công trạng, lại là Tả phủ và Hữu phủ, chẳng lẽ triều đình sẽ không nhớ tới công lao của chúng ta sao?
- Nói cũng đúng… Được rồi, ta hiểu rồi. Nhị Điều Khang Đạo im lặng gật đầu một cái.- Hai ngày nay ta sẽ tìm cơ hội gặp Pháp hoàng bệ hạ, đều theo lời ngươi nói mà làm.
- Vậy hết thảy đều kính nhờ Hữu phủ đại nhân.
Nhất Điều Kiêm Hà trịnh trọng hành lễ, sau đó đứng dậy chuẩn bị rời đi.- Ta đây cũng chuẩn bị một chút, hai ngày nữa sẽ đi tìm sứ giả Đại Hán nói chuyện.
Ánh mặt trời lần nữa mọc lên, kinh thành lại đón chào một ngày mới. ở bên trong nơi ở của Pháp hoàng, trong tiểu thất yên tĩnh Pháp hoàng dùng bút lông viết thiếp thư. Gian phòng này là nơi ông ta sau khi thối vị làm Pháp hoàng đã cố ý xây nên đấy, nơi chốn sâu thẳm vắng vẻ, hơn nữa cây cỏ vờn xung quanh, hơi thở nhất cử nhất động tự nhiên, ở đây bồi dưỡng tâm tính, còn mượn phong cảnh này mà làm thơ ngâm phú, múa bút luyện chữ.
Bởi vì tiếp nhận văn hóa Trung Nguyên lâu rồi, cho nên giữa hoàng gia và công gia, lịch sử chưa bao giờ thiếu người giỏi về thi họa, hơn nữa cũng lưu truyền rất nhiều kiệt tác, mà ngay cả Pháp hoàng Chính Nhân cũng viết ra một tay chữ tốt.
Mùa xuân là thời điểm vô cùng có sinh khí, giờ phút này ngoài cửa sổ đã sớm xanh biếc một mảng từ lâu, gió nhẹ phiêu đãng xung quanh, đem mùi hương hoa và mùi hương đất cùng nhau truyền vào bên trong phòng, khiến tâm tình người vui vẻ thoải mái.
Tuy nhiên, tuy rằng bầu khung cảnh phù hợp để sáng tác, tuy rằng hôm nay ông ta dùng để mô phỏng là một bộ tác phẩm, nhưng Pháp hoàng hôm nay tựa hồ như không yên lòng, chữ cũng viết không hề có thần vận, chỉ đồ cho đủ hình dáng mà thôi, không riêng người khác nhìn cũng cảm thấy không tốt, mà ngay cả bản thân ông ta cũng cảm thấy hết sức bất mãn. Sau khi viết một đoạn, ông ta liền đem bản giấy viết đấy kéo xuống, sau đó xé thành một đường rồi ném sang một bên đã có không ít giấy lộn trong giỏ trúc rồi.
Ông ta cứ như vậy mà viết một đoạn hủy một đoạn, đứt quãng gần như kéo dài toàn bộ buổi sáng, mãi đến khi nội thị thông báo Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo đến Hoàng cư cầu khiến, ông ta mới hơi trấn định lại một chút, sau đó lập tức cho truyền Nhị Điều Khang Đạo yết kiến.
Sau đó, người hầu dẫn đường, Nhị Điều Khang Đạo chậm rãi đi vào phòng, sau đó quỳ hành lễ với Pháp hoàng. Bởi vì là chính thức yết kiến, cho nên hôm nay Nhị Điều Khang Đạo mặc y phục công gia đai lưng chỉnh chu, bào phục trên người màu sáng, trên đầu còn đội thùy anh quan, trong tay cũng cầm tượng nha chất hốt bản màu trắng, cho nên khi hành lễ, tiếng sột soạt vang lên bên tai không dứt.
Vừa nhìn Nhị Điều Khang Đạo, trên mặt Pháp hoàng xẹt qua một nét vui mừng, sau đó lại khôi phục vẻ mặt không bận tâm như cũ, phất tay cho người hầu rút lui.
- Ái khanh hôm nay cầu kiến vì chuyện gì?
Sau đó, ông ta bình ổn hỏi.
- Thần hôm nay đến đây là muốn hỏi tình hình hoàng tử điện hạ gần đây. Nhị Điều Khang Đạo vô cùng cung kính trả lời.- Mặt khác, xin hỏi bệ hạ đã vì điện hạ nghĩ xong tên chưa?
Trong miệng y là nói điện hạ, là chỉ tứ hoàng tử điện hạ gần đây trong cung hạ sinh.
Pháp hoàng lúc trước đã có mấy người con trai, song tuổi thọ lại không dài, rất nhanh liền chết yểu, cho nên thời điểm ông ta thoái vị Pháp hoàng không đem ngôi vị truyền cho nữ nhi của mình Hưng Tử không được. Tuy nhiên sau khi xuất gia làm Pháp hoàng, vẫn gặp hậu phi như cũ, lại lần nữa có thêm mấy người con gái. Trong đó có một hậu phi, thân là tuỳ tùng vườn quang tử không lâu trước liền sinh cho ông ta một Hoàng tử. Bởi vì lúc trước nhi tử đều chết non, cho nên đứa con trai này cũng không sống được, cũng trở thành tiêu điểm toàn bộ triều thần nhìn vào, Nhị Điều Khang Đạo nói vậy cũng vô cùng bình thường.
- Hoàng tử thân thể hiện tại rất tốt, tuy nhiên có chút thể hư, chỉ đành từ từ điều dưỡng, không gặp người ngoài được. Pháp hoàng lần nữa cầm bút lên - Về phần tên của hoàng tử, trẫm hôm qua đã nghĩ xong, ái khanh nhìn xem có thích hợp không.