- Bỉ nhân Chu Phác, đương nhậm chức Quan sát sứ sứ quán Đại Hán trú ở Trường Khi, bởi vì tiếp được sứ giả triều đình quý quốc, vả lại đau lòng triều đình quý quốc chịu đủ loại ức hiếp, cho nên đối với tình cảnh hiện giờ của triều đình quý quốc lòng sinh đau buồn, muốn đi sang Đô Kinh thăm dò một chút, nhìn xem là có xác thật như vậy hay không. Đợi tới sau khi chỉ còn lại hai người, Chu Phác vẫn không vội không vàng nói.- Hiện giờ ngươi hẳn tin tưởng rồi chứ?
Xem gã không ngờ nói được rõ ràng như vậy, Kiều Bản Thực Thanh cũng thu hồi hết thảy hoài nghi của mình, y lập tức liền biến sắc, sau đó nhanh chóng quỳ xuống hướng về phía Chu Phác.
- Đây… thiên sứ giá lâm, không được nghênh đó từ xa, vẫn xin tha tội! Sự việc trọng đại, bất đắc dĩ chỉ đành cẩn thận phòng bị, chỗ thất lễ cũng xin thiên sứ tha tội.
- Nếu như là đang làm đại sự, cẩn thận dè dặt là nên làm, sao có gì sai? Chu Phác ngược lại cũng không thèm để ý.- Không cần giữ lễ tiết.
- Tạ thiên sứ.
Kiều Bản Thực Thanh một lần nữa ngẩng đầu lên, sau đó có chút thân thiết hỏi.- Xin hỏi gia huynh hiện giờ như thế nào rồi?
- Y hiện giờ rất tốt, trước khi ta động thân tới Đô Kinh liền đã bị chúng tôi đưa ra khỏi Nhật Bổn, hiện giờ sơ lược đã tới được kinh thành của nước ta rồi. Chu Phác hơi mỉm cười.- Vốn ý của chúng tôi là gã dứt khoát lưu lại ở Trường Khi chờ đợi tin tức, thế nhưng gã chức trách trên mình, lòng mong muốn báo quốc, một lòng muốn đi trước tới nước ta, mặt đối mặt thiên tử kể lể. Bất đắc dĩ chúng tôi chỉ đành đáp ứng đòi hỏi của gã. Vì an toàn đưa gã ra khỏi Nhật Bổn, chúng ta cũng bỏ ra tâm tư rất lớn a…
- Nói như vậy… gia huynh trung thành tận tâm, trung ắt có được báo đền a… Kiều Bản Thực Thanh sau khi nghe xong, đột nhiên lệ nóng lưng tròng.- Gặp được thiên tử Trung Quốc, đây là phúc duyên lớn lao a!
Gã kích động, cũng không phải chỉ là ca ca có được cơ hội gặp mặt thiên tử mà thôi, mà là từ bên trong thấy được thái độ của Đại Hán… Nếu không phải đối với đề nghị của gã cảm thấy hứng thú, những quan viên Đại Hán ở Trường Khi này cũng liền không có cần phải mạo hiểm cực lớn đưa gã ra ngoài. Tuy rằng những quan viên Đại Hán này chưa chắc đủ quyết định đại sự quân quốc, nhưng thái độ bọn họ hẳn đối với triều đình Trung Quốc có sức ảnh hưởng.
Nếu như trọng trách của gã thật sự viên mãn thành công, vả lại hết thảy mọi việc đều như trong hi vọng phát triển như vậy, không chỉ triều đình mượn cơ hội này lần nữa chân chính thống trị Nhật Bổn, chính ngay cả Kiều Bản gia cũng mượn được cơ hội này bay lên, quăng đi tình trạng quẫn bách hiện giờ, thành là gia tộc có thực lực nhất trong công khanh…
- Đúng rồi, vừa rồi thiên sứ nói có một phong thư gia huynh tiện thể mang tới phải không… Không biết thiên sứ có giao được cho tôi hay không? Sau khi kích động chốc lát, Kiều Bản Thực Thanh cuối cùng khôi phục điềm tĩnh.
- Thư vốn dĩ chính là phải giao cho ngươi. Chu Phác vẫn hơi mỉm cười, sau đó từ trong ngực của mình cầm ra bức thư của Kiều Bản Thực Thôn viết trở về, đưa cho đối phương.- Thế nhưng, về sau đừng gọi ta là thiên sứ nữa, gọi như vậy nghe rất kỳ quái, hãy gọi ta là Chu đại nhân đi.
- Vâng! Vâng!
Kiều Bản Thực Thanh một mặt liên thanh đồng ý, một mặt nhận lấy thư, mở ra đọc.
Vừa mở ra những lá thư này, Kiều Bản Thực Thanh cũng không có trước tiên đi đọc nội dung, mà là trước tiên nhìn một chút chữ viết trên thư, sau đó lại xác nhận một cái chữ ký và dấu hiệu đặc thù, sau đó nhận ra từng cái là thật, đến tận đây y mới hoàn toàn yên tâm, đối với thân phận của Chu Phác xác định không có gì nghi ngại.
Tiếp đó, y cẩn thận đọc lướt qua thư, sau đó rất nhanh liền bị nội dung bức thư chấn kinh, chính ngay cả tay cũng hơi chút trở nên run rẩy.
Chu Phác dĩ nhiên đã sớm biết trong thư viết cái gì, cho nên gã một chút cũng không vội, chỉ là ngồi quỳ ở một bên, cẩn thận quan sát phản ứng của đối phương.
Theo cái nhìn chăm chú của gã, Kiều Bản Thực Thanh vốn dĩ sắc mặt tái nhợt dần dần trở nên đỏ lên rồi, tay cũng run rẩy càng ngày càng lợi hại, mãi tới cuối cùng, gã miễn cưỡng thu lại bức thư, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Chu Phác.
- Chu đại nhân, quý quốc… quý quốc đây là trước đó đã quyết định thảo phạt Mạc Phủ sao?
- Đúng vậy, kỳ thật chính là phụng chỉ dụ của thiên tử, trước tới Nhật Bổn đưa tin liên hợp với thế lực bất mãn Mạc Phủ cùng nhau hiệp trợ chúng tôi thảo phạt Mạc Phủ. Chu Phác thong dong gật đầu.- Cho nên đây không phải vừa hay sao? Triều đình quý quốc muốn thảo phạt Mạc Phủ, chúng tôi cũng muốn thảo phạt Mạc Phủ, chúng ta dĩ nhiên liền hẳn nên liên hợp cùng nhau.
- Nhưng… Nhưng… Kiều Bản Thực Thanh không có nghĩ đơn giản như vậy, bất quá nửa ngày y rốt cục cũng không nói nên lời sở dĩ cho là đúng, chỉ là mặt bị trương phồng càng ngày càng đỏ lên.
Ý nghĩ của y cùng huynh trưởng Kiều Bản Thực Thôn là không sai biệt nhau, đối với động cơ của Đại Hán sinh ra hoài nghi, càng nghi ngờ triều đình sau cuộc chiến thực hiện được tâm nguyện cũ, mà không phải bị Đại Hán đá qua một bên hay không. Đại Hán nếu là trăm phương ngàn kế muốn chinh phạt Mạc Phủ… Như thể nào lại chỉ lấy một ít vàng bạc thỏa mãn được sao? Chỉ sợ khẩu vị so với tưởng tượng còn lớn hơn rất nhiều.
- Quốc chủ ban đầu khi quyết định xuất binh, cũng không nghĩ qua sẽ liên hợp với chúng tôi sao? Như vậy thì… Triều đình quý quốc sẽ đáp ứng điều kiện của chúng ta sao?
- Ngươi cái này đã nói sai rồi! Chu Phác gia tăng giọng điệu quát bảo đối phương ngưng lại.- Triều đình của ta quyết định chinh phạt Mạc Phủ, tuy rằng không cùng triều đình quý quốc thương lượng trước, nhưng chúng ta xuất binh là một động cơ lớn, chính là vì trợ giúp quý quốc khôi phục lại kỷ cương, đối với triều đình quý quốc gia không có ý gây hại, ngược lại còn có lòng dẫn dắt và trợ giúp. Cũng chính bởi vì vậy, bệ hạ mới có thể phái ta tới đây. Thành thật mà nói, ta vẫn luôn có ý đưa tin với triều đình quý quốc, chỉ khổ nỗi vẫn không tìm được phương thức và cơ hội an toàn mà thôi – Triều đình quý quốc phái sứ giả tới Trường Khi, đây chính là điều vui mừng khôn xiết đối với chúng tôi.
- Nói cách khác… Quý quốc vẫn tôn trọng triều đình tệ quốc như cũ? Kiều Bản Thực Thanh thấp giọng hỏi.
- Hiển nhiên như thế. Chu Phác lập tức gật đầu xác nhận, - Giúp Nhật Bổn khôi phục kỷ cương, đây là ý của thiên tử, cũng là ý của chúng ta, ý nghĩ này tuyệt đối sẽ không biến đổi. Hơn nữa, sau khi chinh phạt Đức Xuyên Gia, chỉ cần triều đình quý quốc về sau tiếp tục kính cẩn nghe theo, như thế thì nước ta vẫn sẽ bảo vệ triều đình quý quốc, tuyệt sẽ không để việc võ gia ức hiếp công khanh tái diễn lại.
Nếu quả thực có Đại Hán đứng ra bảo đảm, như vậy thì sau này Thiên hoàng và triều đình tam công cửu khanh sẽ không còn nguy cơ xã tắc sụp đổ, quyền hành thay đổi đi a…? Kiều Bản Thực Thanh bị đảm bảo của Chu Phác làm cho rung động rồi.