Chính là bởi vì nghiên cứu phán đoán tỉ mỉ mới lấy được tình báo như hiện nay, Nội Đằng Trung Trọng cùng bọn phụ tá của mình cuối cùng làm ra phán đoán, và làm ra cách ứng đối như bây giờ vậy.
Nhưng... Nếu chẳng may thật sự bị nói trúng rồi, vậy làm sao bây giờ? Nội Đằng Trung Trọng lại tự hỏi chính mình.
Lão biết rõ chuyện này rất có khả năng là buồn lo vô cớ, nhưng bóng ma trong lòng như thế nào cũng xua tan không đi, thậm chí sau khi tiếp đãi xong sứ thần Đại Hán, loại bất an này ngược lại càng thêm nặng nề hơn nữa rồi.
Hơi thở của lão càng ngày càng nặng nề thêm, cảm giác như dấn thân vào trong bão táp vậy.
Thà tin rằng có còn hơn là không, dù sao phòng bị nhiều hơn một chút tóm lại là một chuyện tốt, cùng lắm thì đến lúc đó nếu bình an vô sự, cũng trở về lại như cũ là được rồi.
Cuối cùng làm ra quyết định, sau đó một lần nữa ngồi thẳng, lại lần nữa từ bên cạnh cầm lên giấy bút.
Chỉ là lần này không còn là viết thư trần tình cho quan viên triều đình Trung Quốc rồi, mà là phải viết một phần công văn, một phần công văn báo cáo cho Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang về những tình hình gần đây đã xảy ra này.
Mặc dù bởi vì sợ bị tướng quân giận chó đánh mèo, tiến tới gánh vác trọng trách khiến cho quan hệ giữa hai nước chuyển biến xấu thêm, cho nên lão vẫn không chịu đem tình hình tương tự này báo cáo lên trên, thà rằng tự mình nghĩ ra cách đến giải quyết trước. Nhưng lần này gặp phải áp lực nặng nề này, lão cũng bất chấp nhiều như vậy —— nếu hai nước giao binh, trước đó lão lại không hề báo cáo thậm chí không phát giác gì mà nói, như vậy cho dù Nhật Bổn thắng được trận chiến tranh này, lão chỉ sợ cũng phải trước tiên sẽ bị Tướng quân hạ lệnh cưỡng ép mổ bụng.
Bởi vì lúc trước còn có kinh nghiệm phong phú, cho nên lần này lão viết đến vô cùng thông thuận, rất nhanh là qua loa viết xong hết rồi, và thêm lên cách nhìn cẩn thận của chính bản thân mình, đề nghị Tướng quân đại nhân tốt nhất trước đó âm thầm làm ra một số chuẩn bị để phòng ngừa vạn nhất, nhưng vẫn phải giữ gìn đại cục quan hệ đại quốc làm trọng, không nên làm tiếp hành động nào trở nên gay gắt thêm mâu thuẫn giữa hai nước.
Sau khi viết xong, lão hô to một tiếng, kêu một vị người hầu của mình tiến vào.
- Các ngươi đem phong thư này sửa sang lại cho tốt, phái người đưa đến Giang Hộ đi, đệ trình cho tướng quân đại nhân. Lão thuận miệng ra lệnh.
Vị người hầu này lập tức đồng ý ngay, nhận lấy phong thư định rời khỏi.
Nhưng trước khi y rời khỏi, lại bị Nội Đằng Trung Trọng gọi lại, sau đó gia tăng thêm một đạo mệnh lệnh mới.- Ngươi phái thêm người nữa, từ hiện tại bắt đầu phải giám sát thương quán Đại Hán trú tại Trường Khi, bên trong có người nào đó lui tới đều phải tra hết rõ ràng cho ta, ngoài ra, phải chú ý không nên lộ liễu hành tích!
- Đại nhân? Người hầu có chút kỳ quái.- Vẫn luôn có người kiểm tra thương quán Đại Hán mà?
- Cái loại kiểm tra này chỉ là cái cho có mà thôi, có ích lợi gì? Nội Đằng Trung Trọng lắc đầu.- Người của Trường Khi giao thiệp đã lâu với thương nhân ngoại quốc, đều vô cùng gian xảo rồi, hơn nữa làm việc đều thích rảnh rỗi lại làm biếng, bọn họ đã sớm không sài được rồi, làm sao còn gánh vác đại nhậm? Ngươi phải phái người khác đến giám sát, và phải tự mình ngươi đến gánh vác, hơi có chút dị thường thì cứ tới thẳng đây báo cáo cho ta ngay, hiểu chưa?
- Vâng, đại nhân! Lần này người hầu không dám nhiều lời nữa, vội vàng đáp ứng.
- Chỉ hy vọng ta là đang buồn lo vô cớ thôi! Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên thở dài ra, nói ra một câu đối phương cũng không giải thích được vì sao.
Bắt đầu từ ngày đó trở đi, phía chính phủ Trường Khi rõ ràng tăng mạnh đề phòng sứ quán Đại Hán, đồng thời phòng ngự tại cảng cũng bắt đầu từ từ thay đổi nghiêm ngặt, loại biến hóa hơi nhỏ này đương nhiên không có tránh khỏi bị mọi người trong thương quán Đại Hán phát hiện được, cho nên Lưu Tĩnh cũng bắt đầu thay đổi thật cẩn thận.
Chu Phác chính là vào lúc này chạy trở về Trường Khi, gã vốn là muốn khẩn trương trở về thương quán, nhưng rất nhanh đã bị hộ vệ bên người là Đông Hương Trọng Phương phát hiện có gì đó khác thường rồi, vì thế trước tiên ẩn núp ở bên cạnh, cho đến lúc sắp sửa vào đêm, mới xen lẫn vào trong một đám thương nhân Trung Quốc, giả trang hộ vệ đi tới trong lĩnh quán.
Vừa tiến vào, gã lập tức tìm được Lưu Tĩnh rồi.
- Lưu đại nhân, hôm nay đây là có chuyện gì thế? Ta xem phía ngoài đề phòng khá nghiêm ngặt.
- Đại nhân xem như đã trở về rồi... Sắc mặt của Lưu Tĩnh có chút khó coi, hình như là mấy ngày gần đây đều ngủ không ngon giấc vậy.- Gần đây vẫn luôn là như vậy, Mạc Phủ xem ra là đối với chúng ta đã nổi lên lòng nghi ngờ rồi.
Tiếp theo, y đem chuyện mà mình đã gặp gỡ Nội Đằng Trung Trọng đã nghe được hết thảy đều chuyển đạt cho Chu Phác biết hết.
Theo tự thuật của y, tâm trạng Chu Phác vốn coi như là không tệ, lập tức rơi xuống đáy cốc.
- Đại nhân, tuy rằng ta sử ra hết tất cả vốn liếng, cuối cùng qua được cửa ải và lừa dối được vị Lão trung đó, nhưng bọn họ hiển nhiên đã sinh lòng nghi ngờ rồi, đã ở các nơi bắt đầu tiến hành theo dõi người của chúng ta, sau này còn muốn làm việc gì cũng phiền toái rất nhiều. Nói tới đây, sắc mặt của Lưu Tĩnh có chút xám xịt.- Hiện tại không riêng gì nơi này của chúng ta, người do ta phái đi còn điều tra nghe ngóng nói rằng, cảng khu hiện tại cũng là như lâm đại địch, quân binh các nơi đều đề phòng nghiêm khắc —— Ai, đại nhân, ta cũng không phải là lo sợ an nguy của chúng ta, mà là sợ hãi đại sự của triều đình bị ảnh hưởng...
- Đại nhân đừng vội.
Mặc dù trong lòng Chu Phác cũng có chút lo âu, nhưng gã cũng hiểu được, làm một người lãnh đạo phải có trách nhiệm, nhất là ngay trong lúc này, càng không được biểu hiện ra dao động, nếu không sẽ khiến cho phía dưới mất đi miền tin.- Quốc gia của ta hiện tại đều đang làm sẵn chuẩn bị, Mạc Phủ có được một ít tin tức cho nên sinh ra lòng hoài nghi cũng là chuyện rất bình thường thôi. Đây cũng là chuyện nằm trong dự liệu của chúng ta đó, hoàn toàn không đáng phải sợ hãi. Nội Đằng Trung Trọng nếu đã chịu bàn bạc với đại nhân như vậy rồi, đã nói lên trong lòng ông ta vẫn nuôi hy vọng. Hy vọng hai nước chúng ta còn duy trì quan hệ như ban đầu, chỉ cần ông ta còn có loại hy vọng này, hiện tại cũng sẽ không trở mặt với chúng ta đâu, chúng ta hiện tại ít nhất vẫn là an toàn. Hơn nữa, việc nên làm cũng đã làm đến gần hết rồi, hiện tại cũng không cần phải chúng ta đi làm mấy chuyện mạo hiểm gì đó nữa rồi, bọn họ cho dù lo trước lo sau, làm gì được chúng ta đây?
Tiếp theo, gã lại nở nụ cười lạnh.- Về phần Mạc Phủ phòng bị ở cảng Trường Khi, thì có gì phải sợ chứ? Đại pháo của bọn họ đại nhân đâu phải là chưa có gặp qua, chỉ là một số phế liệu thôi, muốn đánh úp đống mục nát của bọn họ là quá dễ dàng. Mặc kệ bọn hắn có làm sẵn đề phòng gì đi nữa, đánh sụp thành lũy của bọn họ thật sự là điều quá đơn giản, đó cũng không cần chúng ta tới lo lắng rồi.