Y giận dữ mở trừng hai mắt, sau đó vặn vẹo khuôn mặt xông tới Khổng Chương, bởi vì việc này gấp gáp, lại không có người nghĩ rằng người Nhật Bổn này không ngờ dám can đảm động thủ bên trong quan thự của Đại Hán, cho nên người khác đều không có ứng đối, để mặc y xông tới trước mặt Khổng Chương, sau đó một tay nắm thật mạnh Khổng Chương.
Khổng Chương vốn cũng là có chút mông lung, nhưng gã dù sao trải qua có được nhiều phong phú hơn người khác, lại là lăn lộn từ trong loạn thế ra ngoài, cho nên cử chỉ dù sao phải nhanh hơn so với người khác một chút. Gã lúc này giật mình một cái, không biết khí lực từ nơi nào lui về phía sau, nhưng vẫn là chậm mất một nhịp, tay Liễu Sinh Nguyên Trai không có nắm được cổ của gã, nhưng quạt thật mạnh tới trên mặt của gã. Nếu như trong tay của y có binh khí bén, chỉ sợ hiện giờ chính là kết quả máu bắn năm bước rồi.
- Ba! Theo một tiếng vang lớn, Khổng Chương bị y quét ngã thật mạnh tới trên đất, sau đó chính là một tiếng rú thảm, lăn lộn trên mặt đất.
- Bảo hộ Khổng đại nhân! Mau lên đây, bất y lại! Hạ Cảnh Khôn lúc này cũng kịp tỉnh táo, lớn tiếng hô quát với đám vệ binh.
Những vệ binh này vội vàng vây lại, sau đó đồng thời nhằm Liễu Sinh Nguyên Trai xông tới.
Liễu Sinh Nguyên Trai lung la lung lay muốn chạy trốn, nhưng trong phòng quá nhỏ rất nhanh đã bị ép tới góc tường, y tuy rằng đánh bại lui vệ binh mấy lần, nhưng hiềm rằng số người kém nhau quá nhiều, lại cộng thêm gần đây vẫn luôn lo lắng không yên cho nên điều kiện thân thể cũng không vào trạng thái tốt nhất, rốt cuộc bị mấy tên vệ binh đẩy ngã sau dó cùng nhau ấn tới trên đất.
Khổng Chương rốt cuộc bò dậy, má phải của y sưng lên cao cao, tóc cũng tán loạn rồi, thoạt nhìn vô cùng chật vật, đau đớn không thôi.
- Đánh cho ta, đánh cho ta! Đánh thật mạnh vào! Gã nhìn Liễu Sinh Nguyên Trai trên đất, lòng tràn đầy lửa giận.- Không cần sợ, y hiện giờ đã là phạm nhân rồi, hết thảy mọi chuyện có ta tới gánh vác!
Sau khi có được cho phép của Khổng Chương, bọn lính lập tức bắt đầu đánh Liễu Sinh Nguyên Trai, để rửa mối hận của Khổng đại nhân, hai người trong bọn họ đè lên thân thể Liễu Sinh Nguyên Trai, người khác không ngừng đấm đá trên thân của y, rất nhanh đã đánh cho Liễu Sinh Nguyên Trai mình đầy thương tích.
Nhưng Liễu Sinh Nguyên Trai vẫn không có xin tha, thậm chí cũng không có kêu đau, chỉ là lấy ánh mắt thù hận nhìn bọn quan viên Đại Hán có mặt, thoạt nhìn thật có chút khiến người kinh hãi.
- Những man di đảo quốc này, đúng là hung tàn ác độc! Hạ Cảnh Khôn nhìn có chút trong lòng phát lạnh, không kìm nổi cảm thán.- Năm đó tôi nghe bọn người già nói giặc Oa tung hoành tự tác, giống như ác quỷ. Tôi còn không tin… Hiện giờ xem ra, trước mặt thay lời nói rồi!
- Không coi trọng bang giao hai nước, còn bội bạc thất nghĩa, đột nhiên tập kích với nước ta, tàn sát con dân nước ta, rốt cuộc ai mới là ác quỷ? Liễu Sinh Nguyên Trai lại chửi ầm lên.- Các ngươi mới là ác quỷ!
Y vừa mắng, những binh lính này càng ra sức đánh, rất nhanh Liễu Sinh Nguyên Trai mắng đứt quãng không ra tiếng nữa.
- Thôi! Thôi! Mắt thấy đã đánh y gần như không xong rồi, Khổng Chương cũng thở dài.- Kính ngươi là tay hảo hán, ta cũng không để kẻ khác làm nhục ngươi nữa. Hiện giờ tình thế giữa hai nước đã định, ngươi có làm nhiều hơn nữa cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào. Vẫn là thành thật nghỉ ngơi đi.
Liễu Sinh Nguyên Trai còn muốn nói cái gì lại bị Khổng Chương ngăn lại.- Vốn dĩ hôm nay tìm tới ngươi, sẽ không nghĩ qua cần ngươi tới đồng ý điều kiện của chúng ta. Thế nhưng ngươi dù sao là tiết sứ của Mạc Phủ phái tới, vậy thì liền nói cho biết một tiếng. Vốn dĩ chúng ta là muốn khiến ngươi mang tuyên cáo và quốc thư của chúng ta trở về gặp Tướng quân các ngươi, nói điều kiện của chúng ta cho chúng biết. Nhưng hiện giờ ngươi ở trong quan thự Đại Hán chúng ta rít gào, còn đánh lén quan viên Đại Hán chúng ta, điều này thật đúng là lỗi không tha thứ được, cho nên ta không tha cho ngươi trở về được. Những bộ hạ của ngươi ở Thiên Tân kia, ta thả mấy người, để bọn họ mang quốc thư trở về.
Trước lúc khai chiến phái người trở về báo tin cho Mạc Phủ sao?
Sau khi nghe được quyết định của Khổng Chương, cho dù tâm tình đã rơi xuống đáy cốc, Liễu Sinh Nguyên Trai vẫn như cũ cảm thấy có chút trấn an.
Nhưng, dường như nhìn ra được suy tư trong lòng y, Khổng Chương đột nhiên nở nụ cười lạnh.
- Thế nhưng ngươi cũng không cần vui vẻ, bởi vì đại quân chúng ta, lập tức liền phải tấn công quý quốc rồi, chỉ sợ đợi tới lúc sứ giả trở về thấy được Tướng quân quý quốc, nước ta đã chiếm cứ được mảnh lớn đất đai rồi… Ha, chỉ sợ tới lúc đó sứ giả còn phải nương dựa vào bọn họ mới trở về được Giang Hộ a.
Nói như vậy, Đại Hán đã phát động tấn công rồi sao? Mạc Phủ… đây làm sao mới tốt đây?
Liễu Sinh Nguyên Trai cảm thấy đau đớn trong lòng so với đau đớn trên thân còn phải kịch liệt hơn.
Đau đớn rất nhanh xoay chuyển thành căm hận, y nhìn Khổng Chương lại lần nữa tức giận mắng.
- Các ngươi… các ngươi nếu muốn đánh nhau, vậy cũng hẳn nên đường đường chính chính, lấy quốc chiến đấu quốc chiến. Kết cuộc các ngươi lại làm chiêu trò này! Các ngươi tên là Trung Hoa, nhìn như công khanh đầy triều, kỳ thật đều là những tặc tử, có mấy người xứng với mũ quan đây! Đều là tiểu nhân gian tặc!
- Ta là con cháu đích truyền của Khổng Tử, như thế nào không xứng với mũ quan triều đình? Khổng Chương phá lên cười.
- Mạc Phủ ngươi lại có tài đức gì, dám tự xưng là quốc gia. Quý quốc là có triều đình, chúng ta thay triều đình quý quốc chinh phạt loạn thần, khôi phục kỷ cương. Đây là thế thiên hành đạo, Mạc Phủ các ngươi tự tìm đường chết, tự có trời phạt. Hãy xem các ngươi rơi tới kết cuộc thế nào đi!
- Triều đình… Liễu Sinh Nguyên Trai trừng to hai mắt.- Triều đình chúng ta làm cái gì nữa?
- Đây thì không cần phải nói cho ngươi biết rồi, dù sao ngươi tới lúc đó liền sẽ biết được.
Khổng Chương phất tay, bảo bọn vệ binh, áp giải Liễu Sinh Nguyên Trai xuống.- Hãy tạm giam thật tốt, đừng khiến y chịu quá nhiều đau khổ, tới lúc dĩ nhiên có người xử lý y, chúng ta không cần bao biện làm thay.
Cứ như vậy, theo Liễu Sinh Nguyên Trai bị áp giải đi, Mạc Phủ Nhật Bổn cũng mất đi quan viên duy nhất ở Đại Hán, cũng chính thức tuyên cáo chiến tranh đôi bên bắt đầu.
Đội thuyền đã từ cảng Phủ Sơn xuất phát, đương nhiên không biết một màn tình cảnh này ở kinh thành, đối với bọn họ mà nói, có hay không có tuyên cáo chiến tranh chính thức với Mạc Phủ kỳ thật cũng hoàn toàn không trọng yếu.
Vào lúc chính ngọ Khổng Chương bắt lấy Liễu Sinh Nguyên Trai, đội thuyền hải lục quân tổ thành tới được ngoài biển đảo Cửu Châu rồi, quân hạm xếp ở hàng đầu, còn thuyền chuyển binh chở đầy binh sĩ phân bố ở sau, nghiễm nhiên một tấm màn lớn mới kéo lên, giương nanh múa vuốt mà bao quát hết phía tây bắc đảo Cửu Châu trong tay.
Tiết trời hôm nay xuất kỳ bất ý, ánh mặt trời chiếu khắp thiên địa, tầm mắt vô cùng cao, trên kỳ hạm Tung Sơn của hạm đội Đại Hán, một đoàn quan quân vây quanh ở trên boong thuyền, tuy rằng gió biển thổi bọn họ vui vẻ thoải mái, nhưng ánh mặt trời nóng bỏng cũng phơi da thịt bọn họ lộ ra có chút phát đau, nhưng mà ai cũng không có rỗi rãi bận tâm.