- Tốt lắm, xem ra đại sứ rốt cục không lời nói nữa rồi. Lão lại thở dài, sau đó trở về đến trên chỗ ngồi vừa rồi một lần nữa ngồi xuống.- Chúng ta đều làm việc cho chủ nhân của mình, chuyện này đã không còn gì để nói. Chỉ là triều đình quý quốc làm như vậy, chẳng lẽ không có để ý qua an nguy của đại nhân sao? Nếu là Tướng quân đại nhân nổi trận lôi đình, chỉ sợ đại nhân cho dù thân là quan viên, cũng khó bảo toàn được chính mình.
- Đây là sắp xếp của triều đình, ta thân ở Trường Khi thì có năng lực làm cái gì? Đơn giản chỉ là đợi chết mà thôi, cho dù phải gặp phải nguy hiểm cũng không nói gì được. Đã im lặng một lúc lâu sau, Lưu Tĩnh trả lời.- Hơn nữa, việc này náo cho tới tình cảnh như bây giờ rồi, ta cũng hiểu được đều không phải chỉ là trách nhiệm của Đại Hán chúng tôi, nếu không phải bởi vì trước kia gây ra sóng gió lớn như vậy mà nói, sao lại có chuyện kế tiếp?
- Hiện tại tiếp tục truy cứu trách nhiệm của bên nào thì còn có ý nghĩa gì sao? ! Nội Đằng Trung Trọng nhíu chặt mày hỏi.- Quan trọng là... giải quyết! Sớm một chút giải quyết xong chuyện này! Đại nhân chính mình lúc đó chẳng phải đi nói sao? Triều đình Đại Hán bây giờ còn đang ngóng trông mau chóng khôi phục thông thương, hàng hóa chồng chất nhiều như vậy tại Cao Ly nói vậy cũng sẽ khiến quý quốc vô cùng khó chịu, một khi đã như vậy, vậy tại sao còn phải lãng phí thời giờ của mọi người, mà không sớm một chút đem tranh cãi giải quyết xong, khiến hết thảy đều trở về bình thường lại? Vì sao phải dùng phương thức như vậy? Chẳng lẽ quý quốc nghĩ đến làm chuyện như vậy chúng ta sẽ thỏa hiệp sao? Đây quả thực là quá ngây thơ rồi!
Vừa rồi lão một phen cuồng phong mưa rào không ngừng, nói đến Lưu Tĩnh cũng không dám mở miệng, nhưng Lưu Tĩnh biết rằng, nếu đối phương đồng ý kêu mình đến đây, vậy không phải chỉ là để vì giáp mặt mắng rủa một chút mà thôi.
- Đại nhân nói rất đúng, hai bên cùng thiệt hại chung quy không phải là chuyện tốt, theo cách nhìn của tôi, vẫn là hai bên mau chóng hòa hảo cho thỏa đáng. Gã một lần nữa ngồixuống.- Lấy lập trường thân là sứ giả Trường Khi của tôi đến xem, tôi đương nhiên là hy vọng buôn bán giữa hai nước ngày càng hưng thịnh, thương nhân cùng bình dân đều được lợi. Chỉ là có chút việc, tôi cũng khó khống chế... Chỉ nghe theo mệnh trời rồi, đại nhân nếu là trách tôi, tôi cũng không nói gì được.
- Đi làm hết sức sau đó mới nghe theo thiên mệnh, nếu là còn chưa có đem chuyện nên làm làm xong hết, vậy tại sao xem thường buông tha chứ? Lưu đại nhân chính ngươi cũng nói qua, ngươi muốn giữ gìn quan hệ giữa hai nước, hiện tại thế cục đã đi đến mức độ này, chẳng lẽ chúng ta không nên nghĩ cách lập tức bổ cứu sao? Bỏ mặc cho quan hệ hai nước rơi xuống đáy cốc mới tốt sao?
Trong đáy lòng Nội Đằng Trung Trọng cũng không hy vọng hai nước như vậy cãi nhau mà trở mặt, mặc dù những gì Đại Hán đã làm vô cùng quá đáng, nhưng theo lão, tình thế bây giờ còn bổ cứu được, chỉ cần vấn đề mậu dịch giải quyết được là tốt rồi. Theo lão, hai nước cũng không có bất kỳ mâu thuẫn tự có nào, thông qua hiệp thương đến giải quyết một vài vấn đề hiện hữu. Mình là được phái qua đây giải quyết mấy cái vấn đề này đấy, nếu cuối cùng hai nước náo đến sụp đổ, Đại lão mặt trên và Tướng quân nhất định sẽ cho rằng mình là đồ vô dụng. Ngược lại nếu quả thật lão ngăn cản được cơn sóng dữ dội này, khiến hết thảy đều khôi phục lại bình thường, vậy khẳng định cũng sẽ nhận được khen ngợi của Tướng quân đại nhân.
Mà hết thảy điều này, đều cần đến vị quan viên Đại Hán này đến phối hợp rồi.
- Đại nhân... Đại nhân là cảm thấy bây giờ còn có phương pháp xử lý đi cứu vãn được à...
Lưu Tĩnh nghi ngờ hỏi.
- Đương nhiên là có! Thiên hạ không có chuyện khó, chỉ là phải xem người làm có quyết tâm đi làm hay không mà thôi, chỉ cần có quyết tâm, còn sợ làm không xong hay sao? Nội Đằng Trung Trọng lắc lắc đầu.- Lưu đại nhân, an nguy vinh nhục của ngươi, còn có tiền đồ ở triều đình quý quốc kỳ thật đều là nhất trí cùng với chúng tôi, chỉ đến khi mậu dịch giữa hai nước trở nên lâu dài cộng thêm tầm vóc lớn hơn nữa, đại nhân mới càng thêm được coi trọng và tin dùng, chẳng lẽ đại nhân một người thông minh như vậy, chuyện như vậy cũng nhìn không ra được sao?
- Lời nói cổ nhân... Đúng là có lý. Sau khi suy nghĩ một lát, Lưu Tĩnh gật gật đầu.- Tôi cũng hy vọng hai nước nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
- Nếu đã nói như vậy, đại nhân phải nắm chặt thời giờ phân trần cho chúng ta, nói cho bên quý quốc biết. Chuyện khôi phục mậu dịch này, bên ta đã không tồn tại bất luận chướng ngại gì rồi, đồng lập tức một lần nữa xuất khẩu, những thứ khác hết thảy cũng đã chuẩn bị xong rồi. Ta ở chỗ này đều đã làm xong hết hoặc có một số việc cũng đang làm rồi. Trên mặt Nội Đằng Trung Trọng một lần nữa nở lên nụ cười.
- Ngoài ra, chuyện thăm hỏi Đại Hán cũng xin triều đình quý quốc mau chóng cho ra câu trả lời, nếu triều đình quý quốc đồng ý, bên ta đây bất cứ lúc nào cũng lên đường. Đù sao người được chọn làm Thừa hành phái tới Trường Khi rất nhanh chóng sẽ đi đến bên này rồi, đến lúc đó hết thảy sự vụ đều phân công cho hắn đi làm là được rồi.
- Được rồi, nếu đại nhân đã nói như thế, tôi đây... Tôi đây sẽ toàn lực ứng phó một lần nữa! Suy nghĩ một lúc lâu sau, Lưu Tĩnh rốt cục giống như hạ quyết tâm vậy.- Tôi đây sẽ trở về viết thư ngay, thống thiết kể lể lợi hại với trong nước, đem thành ý của quý quốc đều nói cho trong nước, khiến cho bọn họ không nên khư khư cố chấp nữa, lập tức khiến mậu dịch được khôi phục trở lại. Tuy nhiên... Đại nhân bảo chứng nhất định lập tức khôi phục lại xuất khẩu đồng, và sau này không hề làm ra những chuyện tương tự như vậy nữa hay không?
- Điều này ta cam đoan. Nội Đằng Trung Trọng nghiêm nghị trả lời.- Trước kia bên chúng ta quả thật có chút qua loa đại khái quá, trong nội bộ chúng ta cũng đang tự kiểm điểm lại rồi, sao lại làm tiếp những chuyện tương tự như vậy được, cấp cho mọi người tăng thêm phiền nhiễu nữa? Cuộc sóng gió này sớm một chút chấm dứt là tốt nhất, không nên tiếp tục nữa.
- Đại nhân, xin đa tạ! Sắc mặt Lưu Tĩnh trở nên ngưng trọng, sau đó vái chào thật sâu với Nội Đằng Trung Trọng.- Tôi tin tưởng chỉ cần thành ý của đại nhân làm đủ rồi, trong nước chúng tôi cũng sẽ không ngang ngược cản trở, hết thảy rất nhanh sẽ có một cái đổi mới.
- Vậy nên đợi đại nhân hồi âm, thời giờ cấp bách, kính xin đại nhân mau chóng. Nội Đằng Trung Trọng cười đến càng sâu hơn.- Lễ vật trả về này đại nhân hãy cứ cầm về đi, tự mình phân phát xuống, đợi đến khi đại nhân đại công cáo thành, chúng tôi dĩ nhiên còn sẽ có một số lễ vật dâng tặng, khoản lễ vật này, tuyệt đối khiến cho đại nhân sau này áo cơm không lo.
Lưu Tĩnh lại một lần nữa vái chào thật sâu, sau đó rời khỏi công sở.
Sau khi Lưu Tĩnh rời khỏi, Nội Đằng Trung Trọng còn chưa có nghỉ ngơi, mà là tiếp tục ngồi ở trên bàn thẩm duyệt công văn. Gần đây chuyện lão phải gánh vác nhiều lắm, đủ loại mệt nhọc khiến tóc bạc trên đầu lão nhiều hơn.