Tạm thời tiếp quản chức vụ của Trúc Trung Trọng Nghĩa, lúc trước xem ra chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, nhưng gần đây lão mới phát hiện trong đó cực kỳ phức tạp, Trúc Trung Trọng Nghĩa ở Trường Khi chiếm cứ khá lâu, giở trò khắp nơi, rất nhiều chuyện cũng không phải lập tức là làm rõ được.
Mà ngoài sự vụ bản địa Trường Khi ra, dị động của Đại Hán lại càng thêm khiến cho lão lo lắng. Tranh cãi mậu dịch giữa hai nước đã liên tục quá lâu, đã tổn hại tới ích lợi trong nước Nhật Bổn rồi, lão nhất định phải sớm một chút chấm dứt những tranh cãi không thoải mái này.
Nói tới đây, lão lại không khỏi cảm thấy hết sức bất mãn với lúc trước cấp cao Mạc Phủ sau khi hợp nghị làm ra quyết định cấm cản xuất khẩu đồng, chỉ là hiện tại nói cái gì cũng đã quá chậm trễ rồi.
Quan viên Đại Hán xem ra đã được ông ta thuyết phục rồi, kế tiếp dựa vào gã giúp đỡ một chút, tận lực mau chóng xây dựng lại mậu dịch bình thường giữa hai nước, tuy nhiên nhìn qua gã cũng có rất nhiều chuyện bất lực, chưa chắc giúp đỡ được bao nhiêu.
Suy nghĩ một lúc lâu sau, Nội Đằng Trung Trọng quyết định viết một phong thư cho triều đình Đại Hán, đưa qua cho Lưu Tĩnh chuyển giao đến bên đó, đem lời nói khiêm tốn một chút, bày rõ tầm quan trọng về mậu dịch giữa hai nước, mở lại mậu dịch với nước Nhật Bổn, và mau chóng bắt đầu lấy thành ý đi đàm phán mậu dịch, tranh thủ khiến cho đàm phán sớm ngày đạt thành, mình cũng sớm ngày đến thăm Đại Hán.
Vì thế lão lập tức từ bên cạnh cầm giấy bút bắt đầu viết lên, tuy nhiên bởi vì tâm trạng thật sự rất là bực bội, cho nên viết viết ngừng ngừng, vài lần đều cảm giác hết sức bất mãn, dứt khoát xé toang hết viết lại, không biết sao lại thế này, trong lòng của lão vẫn có chút lo sợ bất an, giống như có một khối tảng đá trầm trọng đè tới trên đầu của lão vậy.
Cảm thấy vô cùng phiền muộn, cho nên lão dứt khoát đặt bút xuống, dựa vào trên ghế Nam Man nhắm mắt nuôi dưỡng lại tinh thần.
Dần dần, lão bắt đầu sa vào trong ý thức hỗn độn, xung quanh hết thảy đều mơ hồ, giống như đi tới một không gian hư vô vậy.
Lúc trước hết thảy suy nghĩ lại một lần nữa quay cuồng ở trong đầu lão, lão không tự chủ lại đem tất cả tình báo liên quan đến bên Đại Hán một lần nữa tóm gọn lại.
Thật sự có chút rất khả nghi rồi, căn cứ các tình báo đã truyền tới, Đại Hán ở mọi phương diện đều có dị động, khả nghi hơn chính là, thương quán Nhật Bổn trú tại Cao Ly vẫn không có tin tức truyền về, đã qua hơn một tháng rồi, dường như bên kia không hề phát sinh chuyện gì cả.
Bởi vì thương nhân giữa hai nước lui tới vốn không mấy thường xuyên, cho nên lúc đầu vẫn chưa có người nào để ý đến chuyện này cả, nhưng hiện tại kết hợp tình huống dị động của Đại Hán để xem, như thế nào cũng có chút cảm thấy kỳ quái. Vài ngày trước lão từng phái sứ giả đi tới Phủ Sơn Cao Ly hỏi thăm tình hình rồi, nhưng bây giờ còn chưa có bất kỳ tin tức gì truyền về, đại khái còn phải đợi thêm chút thời giờ nữa.
Đây hết thảy mọi việc, đại khái chính là bắt đầu từ quyết định kia.
Lúc đầu khi làm ra cấm tiệt mậu dịch đồng, mọi người lặp lại thương thảo cân nhắc qua, cũng nghiên hẳn qua đủ loại phản ứng của Đại Hán, còn có dự án ứng đối tương quan —— nhưng bây giờ phát hiện, phản ứng của Đại Hán hoàn toàn khác xa với trước kia bọn họ đã dự đoán.
Đúng vậy, rất kì quái, sứ đoàn trú kinh thành Đại Hán vẫn luôn bị khiển trách nghiêm khắc, nhưng Đại Hán bây giờ hoàn toàn không có ý muốn mau chóng đạt thành thỏa hiệp, vẫn là cái kiểu không nhanh không chậm đi đàm phán. Bọn họ rốt cuộc là muốn đàm phán hay là không muốn đây? Nội Đằng Trung Trọng đã hoàn toàn nghỉ không ra được rồi.
Còn có những hành vi bí mật này, chẳng lẽ Đại Hán nghĩ rằng bên Nhật Bổn thật sự sẽ tin tưởng chỉ là do hải tặc gây nên sao? Chẳng lẽ bọn họ thật sự tin tưởng mình bên này sẽ nén giận sao? Cho dù Đại Hán làm việc luôn luôn quả quyết, hành động như vậy xem ra cũng là quá mức linh hoạt sắc bén rồi, quả thực giống như là không suy xét đến duy trì quan hệ sau này giữa hai nước, dựa theo thường xuyên lui tới mà phán đoán, lão không biết là quan môn cấp cao của triều đình Đại Hán này sẽ là những người không có lý trí như thế.
Hay là... Hay là bọn họ thật sự dự tính giải quyết xung đột bằng vũ trang? Nội Đằng Trung Trọng trầm tư một lúc lâu sau, trong đầu đột nhiên đã hiện lên suy nghĩ này.
Cái phỏng đoán này hai ngày trước từng có một vị quan phụ tá ở bên cạnh hỏi qua, nhưng rất nhanh đã bị chính mình và những người khác bác bỏ rồi. Mọi người cho rằng Đại Hán mặc dù đang tụ tập hải quân ở ngoài biển Nhật Bổn, nhưng chính là vì muốn phong tỏa ngoại thương Nhật Bổn, bức ép Mạc Phủ mau chóng đi vào khuôn khổ, dựa theo ý chí của bọn họ một lần nữa đến xác định khuôn phép mậu dịch, thực sự không phải là dự tính lấy vũ lực đi xâm chiếm Nhật Bổn.
Đó cũng không phải là bọn họ quá mức tự đại, mà là lực lượng ngoài biển của Mạc Phủ cũng đủ lớn mạnh, đủ để cho bọn hắn có được tự tin này.
Đức Xuyên Gia Khang bỏ bao công sức một tay thành lập hệ thống Mạc Phủ, cực đại khuếch trương địa vị gia tộc Đức Xuyên thống trị ở Nhật Bổn, và để lại một hệ thống quân sự khổng lồ. Theo quản hạt của tướng quân Đức Xuyên Mạc Phủ ngoại trừ Đại danh ra, còn có tiểu lãnh chúa kỳ bản thế tập riêng biệt làm quân sự, những kỳ bản này cũng giống như Thiên hộ, Bách hộ quan quân thế tập địa phương bên Đại Minh và kỵ sĩ quý tộc các nơi Âu Châu, đặc biệt có được đất đại và bổng lộc, nhiều thế hệ lấy sự nghiệp tòng quân đến bảo vệ xung quanh Mạc Phủ.
Dưới quản hạt của Tướng quân Mạc Phủ gần năm nghìn kỳ bản, những kỳ bản cộng thêm người nhà cùng với người hầu tổng cộng có mấy vạn người, được xưng "Kỳ bản tám vạn kỵ", mấy vạn người này chính là vũ lực trọng yếu nhất của Mạc Phủ, cũng là nền tảng mà bọn họ dựa vào để duy trì thống trị Nhật Bổn. Ngoài tinh nhuệ võ trang trực thuộc Kỳ bản ra, Mạc Phủ và Đại Danh thân Mạc Phủ còn nắm giữ đại lượng đất đai và nhân khẩu, tại thời điểm cần thiết còn từ trong đó chọn lựa chiêu mộ binh lính, nếu Mạc Phủ toàn lực ứng đối mà nói, ở trong địa bàn căn cơ Quan Đông còn động viên ra mấy chục vạn đại quân.
Mạc Phủ có được sức mạnh quân sự lớn mạnh như thế, Đại Hán nằm ở bên kia bờ biển, nói vậy sẽ không lao sư viễn chinh, sẽ bị tiêu hao nhân lực vật lực mà thôi —— lấy vũ lực thế mạnh như Mông Nguyên còn không đánh thắng Mạc Phủ Liêm Thương, huống chi là hiện tại Mạc Phủ Giang Hộ so với thời đại Liêm Thương còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần? Tin rằng triều đình Đại Hán làm ra phán đoán sáng suốt.
Tuy rằng cũng từng có tình báo nói Đại Hán đang tập kết binh lực ở Cao Ly, nhưng nhìn lại báo cáo về tầm vóc như thế nào cũng không giống như là Đại Hán đang dốc hết sức của một quốc gia tiến đến viễn chinh, ngược lại giống như là tập kết một bộ phân quân đội nhỏ đi trấn áp các nơi nội loạn tại Cao Ly —— căn cứ tình báo tin cậy, Đại Hán gần đây mạnh mẽ cứng rắn phế truất quốc quân đương nhiệm Cao Ly Lý Hồn, khiêu khích các nơi xôn xao, có lẽ Đại Hán vận chuyển quân đội đến Cao Ly chính là vì muốn trấn áp bất mãn của bọn họ —— bọn họ làm sao lại biết được, triều đình Trung Nguyên lại cả gan làm loạn đến mức độ này, không ngờ chỉ phái mấy ngàn quân đội là dám toàn diện xâm chiếm Mạc Phủ?