- Cho dù lừa được một người cũng là tốt, vậy áp lực của các ngươi sẽ ít đi một phần, sau này làm việc cũng sẽ thoải mái hơn chút. Nhất Điều Kiêm Hà khép lại hai tay, tay áo rộng thùng thình cũng đi theo rủ xuống.- Chỉ cần các ngươi cố gắng hăng hái, củng cố lại căn cơ triều đình, vậy không uổng công ta làm ra chút hy sinh ấy.
- Nhưng... Nhị Điều Khang Đạo còn muốn nói gì thêm.
- Ta nhìn tổng quát lịch sử Trung Quốc, bọn họ một vương triều tuy rằng chỉ duy trì hai đến ba trăm năm mà thôi... Hoàn toàn khác với chúng ta đã kế thừa trên trăm ngàn năm rồi. Còn chưa đợi y nói xong, Nhất Điều Kiêm Hà thẳng thừng đã cắt ngang, nói tiếp.- Bất kể vương triều lúc đầu mạnh mẽ cứng rắn đến cỡ nào, thiên hạ bố võ, tới giai đoạn giữa cũng sẽ suy yếu rất nhanh, lòng thượng võ và tiến thủ dần dần cũng sẽ bị xóa nhòa, cho đến cuối cùng khó tránh khỏi diệt vong cũng khó mà khôi phục trở lại được. Tiền Hán bốn trăm năm, trung kỳ cũng thiên hạ đại loạn. Đại Đường ba trăm năm, trung kỳ trải qua loạn An Sử cũng đã hoàn toàn suy yếu. Tống có Tĩnh Khang, Minh có Thổ Mộc Bảo. Chúng nó đều là như thế, nghĩ đến Hán triều hiện giờ vẫn sẽ bị như thế... Hiện giờ tuy rằng tình thế mạnh hơn người ta, nhưng dù sao chúng ta đơn độc ngoài biển, Trung Nguyên không chạm đến được. Chỉ cần chịu nhục, chờ đợi thời thế thay đổi, qua không được bao nhiêu năm, Đại Hán sẽ nội loạn, sẽ suy yếu, cái ngày chúng ta hoàn toàn đoạt lại độc lập cho Nhật Bổn cũng không xa lắm rồi. Trăm ngàn năm chúng ta cũng chờ được, đợi thêm mấy đời cũng chẳng sao cả, huống chi đến lúc đó chúng ta còn có thêm căn cơ và tài lực vật lực thâm hậu rồi.
- Tả phủ đại nhân nói rất đúng, đây đúng là suy nghĩ trong lòng ta. Nhị Điều Khang Đạo vội vàng phụ họa.- Tuy rằng sửa đổi tên là sỉ nhục, nhưng chỉ cần chúng ta chịu nhục, chắc chắn sẽ có lúc thủ được mây mờ trăng tỏ sáng. Hơn nữa ta cảm thấy chuyện này sẽ đến rất nhanh, Đại Hán dựa vào vũ lực như thế, tất nhiên sẽ có một ngày vật cực tất phản (sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại).
Nhất Điều Kiêm Hà gượng cười.- Chỉ hy vọng như thế. Tuy rằng chúng ta chưa chắc chờ đến nhìn thấy được ngày này, nhưng ít nhất có thể hy vọng một chút, tránh cho cuộc đời này vẫn còn chứa áy náy.
Nhị Điều Khang Đạo ngẩng đầu trả lời.- Tôi là tuyệt đối sẽ không áy náy.
Muốn có được cái gì, sẽ phải trả một cái giá nào đó, mà chỉ cần đạt thành mục đích, cho dù trả giá một chút thì có sao đâu?
- Ngươi thật ra ý chí kiên định a... Nhất Điều Kiêm Hà có chút ngạc nhiên, tuy nhiên rất nhanh bình thường trở lại.- Được rồi, như vậy cũng tốt, đến lúc đó triều đình cũng cần loại người như ngươi đến duy trì, loại người như ta... Cho dù bị giáng chức cũng không có gì cả.
Bởi vì nhìn ra Nhất Điều Kiêm Hà đã quyết định, cho nên Nhị Điều Khang Đạo cũng không khuyên răn nữa rồi, chỉ im lặng.
Nhất Điều Kiêm Hà một lần nữa quay trở lại, nhìn phía xa nhà nhà đốt đèn, cùng với thành cung sâu thẳm ẩn nấp ở phía sau nhiều điểm ánh sáng nhạt nhòa. Xa xa tự (chùa) đường thỉnh thoảng truyền đến âm điệu tiêu sênh, đó chính là những người đó bọn họ mang đến để che dấu bọn họ bí mật gặp mặt mà cố ý làm ra âm thanh này, ra vẻ như tất cả mọi người đang lạc hưởng bừa bãi. Chỉ hiện tại gã nghe thấy lại có cảm giác, cảm thấy trong lòng có chút buồn rầu.
Không biết Pháp hoàng bệ hạ hiện tại đang làm gì đấy? Đến lúc đó sẽ có ý kiến gì với chúng ta đây?
Thôi, suy nghĩ nhiều như vậy cũng không có ý nghĩa gì nữa, còn không bằng lung la lung lay sống như một gã say rượu đi. Cuộc đời này giống như lục bình vậy, ai cũng không tự chủ được đâu?
Gã thốt ra.- Cung tường nguyệt ám lệ nhãn hôn, tạo truyện hoang khâu hữu vô minh?
Câu thơ này vốn là câu thơ bên trong Đồng Bình Đế ngâm tụng "Nguyên thị vật ngữ", biểu đạt chính là đau thương sau khi mất đi người yêu, nhưng mà hiện tại dùng ở trong này, dường như cũng vô cùng chuẩn xác.
- Tường hạc đề minh kinh phá hiểu, tái chỉnh vũ nội đãi trọng thanh. Nhị Điều Khang Đạo ngơ ngẩn một lát sau, tự mình biên thêm một câu thơ đáp lại đối phương.
Câu thơ tiếp theo này, ý nghĩa đột nhiên biến đổi rồi, đầu một câu còn là ý cảnh đau thương, đột nhiên biến thành hăng hái trào dâng.
- Ngươi thật đúng là... Nhất Điều Kiêm Hà phá lên cười.- Tốt, tốt!
Sau khi cùng với bọn công khanh triều đình trao đổi lần này, vì để tránh cho bại lộ, Chu Phác không bao giờ lui tới cùng với Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo, chỉ là thông qua Kiều Bản Thực Thanh ngẫu nhiên truyền một hai lời, giao lưu thêm một chút tin tức của hai bên, bình thường ở trong Kiều Bản gia, cũng là vui mừng tự đắc.
Bởi vì thương đội Tam Tỉnh gia còn có vài ngày mới đi, cho nên gã dứt khoát theo dẫn dắt của đám người Kiều Bản Thực Thanh đem danh thắng phụ cận Đô Kinh du đãng một vòng, bao gồm Kim Các tự, Ngân Các tự nổi danh tại Cửu Phụ, cũng xem như là chơi đến khá vui vẻ.
Cho đến khi thương đội Tam Tỉnh gia một lần nữa khởi hành, gã mới một lần nữa bước lên đường trở về Cửu Châu.
Tuy nhiên so với lần trước, hành động lần này của gã phải khuôn phép nhiều hơn, hết thảy đều muốn mau chóng chạy về Cửu Châu.
Mà gã đương nhiên sẽ không biết, lúc này các đồng liêu thân ở Cửu Châu của gã, đã sa vào trong hoàn cảnh tinh tế.
Ngay tại sau khi gã rời khỏi vài ngày, Lưu Tĩnh vẫn ở thương quán Cửu Châu đột nhiên lại tiếp nhận lấy truyền gọi của Lão trung Nội Đằng Trung Trọng.
Mang theo tâm trạng nghi hoặc mà lại có chút khẩn trương, gã lập tức bỏ xuống các công việc khác, trong buổi chiều cùng ngày đi tới trong công sở Trường Khi yết kiến vị Lão trung này.
Thừa hành Trường Khi lúc trước là Trúc Trung Trọng Nghĩa, bởi vì tham nhũng mà bị Mạc Phủ phát giác, hiện tại đã bị bắt lấy và bị mang đến Giang Hộ, hơn nữa nghe nói lần này trốn không thoát sẽ bị xử trí mổ bụng. Bởi vì Trúc Trung Trọng Nghĩa bị bắt, Lão trung Nội Đằng Trung Trọng gần đây vẫn luôn ở Trường Khi tẩy trừ quan viên thân tín của y, cho nên hôm nay khi gã đến công sở phát hiện có rất nhiều gương mặt lạ hoắc, những người này thấy gã cũng không lạnh không nóng, không còn sảng khoái thân thiện như những người cũ.
Gã ở trong phòng tiếp kiến chờ thật lâu, cho đến khi đã có chút không kiên nhẫn rồi, một người hầu mặt mày sa sầm mới đi đến bên trong phòng tiếp kiến tuyên triệu gã, sau đó gã theo đối phương đi tới trong phòng của Nội Đằng Trung Trọng.
Vừa tiến đến, gã phát hiện Nội Đằng Trung Trọng đang ngồi ở trên ghế xử lý công văn, khi nhìn thấy gã vẫn như cũ nhìn không chớp mắt, chỉ là bàn tay hơi chút giơ lên, ra hiệu gã ngồi xuống.
Bởi vì cùng với thương thuyền Tây Dương và Đại Hán thường xuyên lui tới, cho nên nơi này nhận lấy ảnh hưởng khá lớn của thế giới bên ngoài, có khác nhau rất lớn với đất liền Nhật Bổn. Không riêng gì kết cấu xây dựng trong thành học theo kiểu Tây Dương, mà ngay cả cách sắp đặt bên trong công sở cũng có rất nhiều sắc thái ngoại lai, chẳng hạn như Nội Đằng Trung Trọng đang ngồi trên ghế dựa Tây Dương, chính là đồ vật mà người Nhật Bổn bình thường không dùng đến.