- Ha ha ha ha, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau thôi. Triệu Tùng phá lên cười.- Chu đại nhân định ra kỳ hạn hai ngày cho bọn hắn, tôi cảm thấy tốt lắm, hai ngày cũng đủ cho những người này suy nghĩ thông suốt rồi, trong khoảng tháng ngày này tôi cùng với Nghiêm tham nghị còn ngươi nữa, dứt khoát ngay tại chỗ này đợi chút đi...
Tiếp đó, gã nhấn mạnh giọng điệu.- Đợi tới sau khi đông đủ các phiên chủ Cửu Châu này đồng ý quy hàng đến phía chúng ta, chúng ta sẽ mang theo các phiên chủ và thủ hạ của bọn họ cùng đi đến dưới thành Cửu Lưu Mễ, cho bọn họ chứng kiến một chút quân uy của Đại Hán chúng ta!
- Đại nhân cao kiến! Chu Phác lập tức phụ họa theo đề nghị của đối phương.- Người Nhật Bổn từ trước đến nay chỉ nể phục cường nhân, muốn làm cho bọn họ thành thành thật thật đi theo chúng ta, phơi bày một số pháo đạn của bên ta đúng là thủ đoạn rất hữu hiệu đó.
Tuy rằng Lập Hoa Tông Mậu đứng ở bên cạnh bọn họ, nhưng bởi vì lão không hiểu Hán ngữ, cho nên Chu Phác cũng không có e dè, nói đến có chút chua ngoa, mà bộ dáng lão cũng như một lão tăng ngồi vào chỗ của mình vậy, không khỏi có chút tò mò với cuộc trò chuyện của ba người họ, nhưng thật ra rất nhanh cũng quen với thân phận của mình.
- Vậy cứ quyết định như vậy đi, chỉ trông mong hịch văn của đại nhân dọa động thêm vài tên phiên chủ. Triệu Tùng phất phất tay.- Thời giờ cũng không sớm rồi, chúng ta hãy uống vài chén rượu, xem như mừng công trước đi!
- Nào dám không tòng mệnh! Chu Phác cũng đắc chí vừa lòng, cười chắp tay.
Ngay tại khi quan viên cấp cao của Đại Hán tại Cửu Châu đang thảo luận, hịch văn "Cửu Châu thưởng phạt lệnh" của Chu Phác tuyên bố cũng quả thật thông qua đám sứ giả phát tán ra khắp nơi Cửu Châu, ngoại trừ quân tiên phong của Tất Túc đang hướng tới phiên Tiểu Thương kia ra, cũng khiến những phiên chủ khắp chốn này sa vào đến trong bàng hoàng mà trước nay chưa từng có.
Những phiên chủ đang bàng hoàng này, còn có phiên chủ Bình Hộ phiên Tùng Phổ Long Tín, bởi vì Bình Hộ phiên cách Trường Khi tương đối khá gần, cho nên ông ta cũng là một trong các phiên chủ đầu tiên gặp được lựa chọn. Vị phiên chủ năm nay chỉ mới ba mươi mấy tuổi này, cả đời gặp phải nhiều lần đại biến, nhưng chưa từng có bất luận một lần nào, gặp phải tình thế hiểm ác như ông ta hiện tại vậy.
Phần hịch văn này dùng từ vô cùng không khách sáo, thậm chí nói được là vênh váo tự đắc, trong vòng hai ngày cho ra trả lời, nếu không đầu hàng thì ngọc nát đá tan, cái đòi hỏi này càng thêm là không lưu tình chút nào, nhưng ông ta lại không cẩn thận suy xét loại đòi hỏi không biết điều này không được.
Bình Hộ phiên nằm chính giữa Trường Khi và Phúc Cương phiên, cho nên quân đội Đại Hán hai lần thắng lợi huy hoàng trên chiến trường, đều đã mang đến cho bọn hắn cảm thụ trực quan sâu sắc hơn so với các nơi khác. Huống chi, khi hạm đội Đại Hán từ vịnh Bác Đa xuôi nam đến hải ngoại Trường Kỳ, hạm đội khổng lồ kia, cũng cấp cho từng phiên dân Bình Hộ khi nhìn thấy cái đỉnh cao chót vót này đều để lại ấn tượng cả đời khó quên.
Ngoài ra, Mạc Phủ thảm bại đã mang đến cho bọn họ những thứ hậu quả không tốt —— Gần đây, dân chạy nạn vẫn liên tục không ngừng tuôn qua từ hai cái nơi chốn kể trên, thế cho nên dẫn đến trong phiên sắp sửa tới mức không chịu đựng nổi.
Y là từ trong tay sứ giả Liễu Hà phiên nhận được phần "Cửu Châu thưởng phạt lệnh " này, cho nên y cũng biết, Đảo Tân Trung Hoằng và Lập Hoa Tông Mậu —— hai nơi phiên chủ nổi tiếng nhất tại Cửu Châu đã đầu phục Đại Hán, và thật sự đã dẫn quân phối hợp Đại Hán tiến công Cửu Châu.
Từ chiến sự mấy ngày nay, ông ta liên tiếp triệu tập trọng thần gia lão trong phiên, muốn cùng bọn họ thương lượng ra một chút cách gì đó đến giải quyết, nhưng bọn gia lão vẫn không ai đề xuất ra một câu trả lời làm người ta vừa lòng.
Đúng vậy, không có ai biết nếu không đồng ý đòi hỏi của Đại Hán mà nói, sẽ phải đi đối mặt với hậu quả gì.
Chống cự hiển nhiên là không hiện thực, Bình Hộ phiên chỉ là một cái phiên nhỏ có sáu mươi mốt ngàn thạch, người trong phiên cũng không nhiều, triệu tập không nổi bao nhiêu người chống cự được. Cho dù là phiên lớn như Phúc Cương phiên vậy, thậm chí quân đội Mạc Phủ của mình cũng đỡ không nổi Đại Hán, trông cậy vào Bình Hộ phiên của mình thì làm sao ngăn trở được quân tiên phong.
Đại Hán đã nói đến vô cùng rõ ràng, nếu thần phục quy hàng còn bảo toàn được thân gia, nếu dám cả gan phản kháng mà nói, vậy sẽ khiến cho người trong phiên ngọc nát đá tan, theo uy hiếp như thế, cũng không ai dám đề nghị toàn lực chống cự.
Tuy rằng khi thảo luận, bọn gia lão e dè phiên chủ nổi giận, không ai đề xuất ra muốn đầu hàng, làm việc theo điều kiện mà Đại Hán đã đề xuất, nhưng trong lúc bọn họ nghị luận, trong âm thầm lén lút đã rất rõ ràng, đều là hy vọng Tùng Phổ Long Tín lấy đại cục và toàn bộ tính mạng phiên nhân làm trọng, không nên hành động theo cảm tính.
Tùng Phổ Long Tin biết ý của bọn họ, ông ta cũng không muốn rơi xuống kết cục ngọc nát đá tan, nhưng ông ta vẫn còn có chút khó làm ra quyết định được.
Để nuôi một phần hy vọng cuối cùng, y triệu kiến người Hà Lan, cũng muốn hỏi thử một chút người Hà Lan có cách nhìn gì đối với Đại Hán tùy tiện tiến công Cửu Châu —— Bình Hộ phiên có thương quán Hà Lan, vả lại vẫn luôn giữ tới lui rất tốt với người Hà Lan.
Đại diện thương nghiệp của Công ty Đông Ấn Độ Hà Lan ở Bình Hộ là Qua Trạch Đặc rất nhanh đã tới rồi, quần áo của gã không bắt bẻ được, nhưng có lẽ là bởi vì gần đây nhiều chuyện phiền lòng, nên sắc mặt có chút âm trầm.
Sau khi hai bên thăm hỏi với nhau, Tùng Phổ Long Tín đi thẳng vào vấn đề ngay.
- Qua Trạch Đặc tiên sinh, Đại Hán hiện giờ ở Cửu Châu đã phái ra đại quân, nói vậy ngươi cũng biết được, Mạc Phủ chúng ta đã hoàn toàn thất bại rồi. Ông ta thẳng thừng nói rõ với đối phương về tình hình thực tế.- Hiện tại, người của Đại Hán đã ban bố thông cáo cho chúng ta, đòi hỏi chúng ta mau chóng đầu hàng, muốn ta đi yết kiến tướng quân mà Đại Hán phái tới Trường Khi, tôi muốn hỏi ông, ông có cách nhìn như thế nào với Đại Hán?
Bởi vì có người Hà Lan trong phiên, nên trong lòng ông ta còn tồn tại một phần trông cậy ỷ vào, ông ta mặc dù biết được thương thuyền của người Hà Lan bây giờ đang ở Bình Hộ là không cách nào đối kháng với hạm đội Đại Hán hùng mạnh, nhưng gã cũng biết người Hà Lan thường xuyên có buôn bán lui tới với Đại Hán, quen biết đôi bên cũng không tệ, cho nên gã muốn nhờ vả người Hà Lan giúp mình nói tốt với bên đó một chút, ít nhất tranh thủ được một cái điều kiện tốt hơn.
Nhưng mà, gã thật không ngờ, câu trả lời của người Hà Lan thật ra vô cùng đơn giản ngắn gọn.
- Phiên chủ đại nhân, chỉ sợ ngài không có cách nào trông cậy vào sức mạnh vũ trang của chúng tôi rồi. Chúng tôi ở Bình Hộ chỉ có một số thương thuyền, những thương thuyền này thì không cách nào chống cự nổi hạm đội pháo đạn bên Đại Hán, hơn nữa chúng tôi cũng không có lấy sinh mạng chính mình và bọn thủy thủ đi mạo hiểm. Qua Trạch Đặc nghiêm mặt nói.- Nếu ngài muốn tôi ở trong tình cảnh của ngài cho ra lời đề nghị mà nói, tôi đề nghị ngài mau chóng đáp ứng điều kiện của Đại Hán, và hỗ trợ giúp đỡ bọn họ giữ gìn tốt trật tự trong phiên và đảo Cửu Châu.