Chu Phác cười hỏi lại.- Vậy Tả phủ đại nhân cảm thấy dùng cái danh hiệu gì là tốt nhất?
- Phế bỏ chữ hoàng mà nói, dùng chữ vương vẫn được chứ? Xưng là quốc vương Nhật Bổn sẽ không phạm huý a? Nhất Điều Kiêm Hà cẩn thận hỏi.- Ta nghe nói bên Cao Ly chính là xử lý như thế.
- Cái này... Hẳn là được. Tuy rằng Chu Bá cũng không có được chỉ thị của trong nước, tuy nhiên chuyện này quả thật có tiền lệ, cho nên y cũng cho phép trước.
- Tuy nhiên, chúng ta chấp nhận, quân chủ quý quốc chấp nhận sao?
- Vì phục quốc, khó khăn lớn hơn nữa chúng tôi cũng chịu được, huống chi là chuyện hư danh? Nhất Điều Kiêm Hà gượng cười.- Pháp hoàng bệ hạ đã trao toàn quyền cho chúng tôi rồi, cho nên chuyện chúng tôi đã đàm phán, ừ...
Khi nói tới đây, gã đột nhiên giật mình bốn chữ Pháp hoàng bệ hạ này đã là không hợp thời rồi, vì thế lập tức mịt mờ cho qua luôn.- Ngài tiếp nhận được, về phần trong nước, tôi dự tính đến lúc đó nhất định sẽ có người lên tiếng phản đối, nhưng chỉ cần chúng tôi dụng tâm đi trấn an, hẳn là trấn an xuống được...
- Đại nhân một lòng trung can, thật là khiến người cảm động. Nếu nói như vậy, nước ta cũng không có lý do gì không giúp triều đình quý quốc rồi, chỉ cần chúng ta chân thành đoàn kết, đại sự đều thành công!
- Chỉ trông mong ngày đó nhanh chóng đến được! Nhất Điều Kiêm Hà vừa bất đắc dĩ vừa chờ mong.
Sau khi đạt thành bước đầu vấn đề trọng yếu nhất và có chung nhận thức, bọn họ đã không còn bao nhiêu chỗ xung đột rồi, kế tiếp, ba người lại cẩn thận thương thảo một chút phương thức đưa tin sau khi Chu Phác trở về Cửu Châu, nhất là phương thức báo tin trước khi Đại Hán tiến binh, điểm này rất là trọng yếu, bởi vì những người ở Đô Kinh này, tương lai chính là căn cứ vào phương thức và thời cơ này để cứu ra hai vị bệ hạ.
Đợi cho đến khi bọn họ đàm phán xong xuôi rồi, thời giờ đã tiếp cận đêm khuya, theo mệnh lệnh của Nhất Điều Kiêm Hà, Chu Phác đi theo Kiều Bản Thực Thanh trở về, mà hai người Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo thì ở lại.
Nhất Điều Kiêm Hà ngửa đầu nhìn lên khoảng không bầu trời, lúc này mầu trời đã tối hẳn, ánh sao cũng vô cùng ảm đạm, sâu thẳm đen tối dường như nuốt hết tất cả.
Kiểu đen tối thâm thúy này, cắn nuốt hết vẻ hưng phấn lúc nãy của gã, cũng cắn nuốt hết phẫn nộ vừa rồi của gã, hiện tại gã một mảnh bình tĩnh, chỉ ngơ ngác nhìn bầu trời đêm.
Nhị Điều Khang Đạo cũng không nói gì, cùng gã đứng ở bên cạnh, bào phục của hai người hơi hơi phiêu đãng ở trong gió đêm, trong lúc nhất thời cũng có chút ý tứ hàm súc xuất trần.
- Nhớ rõ khi đó ngươi cũng là ở nơi này nói với ta chuyện này...
Sau khi không biết trôi qua bao lâu, Nhất Đạo Kiêm Hà cuối cùng mở miệng.
- Hiện tại hồi tưởng lại, quả thực như đã cách một đời người rồi, thật không nghĩ tới thoáng cái đã tiến triển tới mức độ này rồi!
- Vậy Tả phủ đại nhân cảm thấy là tốt hay là không tốt vậy? Nhị Điều Khang Đạo chậm rì rì hỏi lại.- Ta xem thần sắc đại nhân có tí kỳ quái, dường như có chút khó chịu.
Nhất Điều Kiêm Hà đột nhiên thở dài.
- Phúc này họa đi theo, họa này phúc đi theo, nhân quả tuần hoàn, làm sao nói ra rõ ràng được! Nếu như là trước kia, tôi còn cảm thấy đây là một chuyện rất tốt, chỉ là hôm nay xem ra, chưa hẳn như thế. Mạc Phủ là ác lang, nhưng là chúng ta nhờ vả ác hổ đuổi khỏi bọn hắn, chỉ sợ sau này cũng sẽ bị hổ đói áp chế đó...
Nhị Điều Khang Đạo phản bác.- Ác lang ở gần bên người, cái gì đều muốn cái gì đều đoạt, ác hổ cách chúng ta rất xa, ít nhất muốn đoạt thứ gì cũng giảm đi rất nhiều, trong chuyện này vẫn có khác nhau đó. Chỉ là cái hư danh mà thôi, ta xem cho dù làm theo bọn họ thì có sao đâu.
- Bọn họ hiện tại chỉ muốn cái hư danh, vậy sau này thì sao? Sau này cũng sẽ không muốn những thứ khác sao? Sau này chúng ta sẽ bị người ta áp chế, chỉ sợ vẫn là vẽ đường cho hươu chạy. Tầm mắt Nhất Điều Kiêm Hà suy sụp thõng xuống.- Sau này chỉ sợ là chúng ta phải thật sự chịu đựng bêu danh rồi.
Nhị Điều Khang Đạo kiên định nói.- Vẽ đường cho hươu chạy, vẫn tốt hơn so với phải trở thành cô hồn dã quỷ phiêu linh trong gió! Nếu Đại Hán cần chúng ta đi duy trì Nhật Bổn, như vậy ít nhất chúng ta sẽ có một nơi dựng thân, vẫn tốt hơn so với hiện tại không có chỗ nào không phụ thuộc được. Ngẫm lại đi, lấy thân phận của chúng ta, Mạc Phủ định ra gia lộc một năm cũng chỉ có hai ngàn đến ba ngàn thạch, ngay cả một võ sĩ kỳ bản cũng không bằng, càng thêm không khả năng so sánh với Đại Danh... Nhục nhã như thế, chẳng lẽ chúng ta chịu được sao?
Nhất Điều Kiêm Hà cắn răng nói.- Dĩ nhiên là không được... Nhưng nếu tất cả mọi chuyện chúng ta đều thuận theo lời của bọn họ, sớm hay muộn gì chúng ta cũng sẽ trở thành người hèn nhát trong mắt thiên hạ, đến lúc đó ngay cả nơi dựng thân thật vất vả cầu đến cũng bảo vệ không nổi.
- Hiện tại làm sao còn nghĩ đến được nhiều như vậy! Bởi vì sợ Nhất Điều Kiêm Hà dao động, cho nên Nhị Điều Khang Đạo vội vàng quát bảo ngưng lại.- Tả phủ đại nhân, hiện tại cũng không phải là lúc do dự!
- Ta không có do dự, chỉ là tình hình bây giờ diễn biến có chút bất ngờ, có một số việc không suy nghĩ không được. Nhất Điều Kiêm Hà lắc lắc đầu.- Chúng ta nhất định phải cho người trong thiên hạ một lời giải thích, ít nhất phải khiến cho bọn họ không đến mức thù hận Pháp hoàng bệ hạ.
- Người làm việc lớn không bận tâm tới chuyện tiểu tiết, chỉ cần đoạt lại được quyền vị, cho dù trả chút giá cũng phải trả thôi, cái này không có gì đáng kể? Nhị Điều Khang Đạo có chút khó hiểu.
Nhất Điều Kiêm Hà ấm giọng trả lời.- Không, không được đấy. Quyền uy triều đình dựa vào Pháp hoàng và quyền uy của Thiên hoàng, quyền uy của bọn họ bị hao tổn, triều đình sẽ bị hao tổn, mà nếu bọn họ bị tổn thương mà nói, đất nước phải tự xử như thế nào đây? Cho nên chúng ta phải nghĩ cách, khiến cho tổn thất này giảm bớt đến mức thấp nhất.
Tiếp theo, gã nói ra suy nghĩ của chính mình.- Tả phủ đại nhân, đợi đến khi Đại Hán đánh tới, mật ước của chúng ta công khai xuống, ta sẽ đem tất cả trách nhiệm đều kéo về trên người mình, tìm cách giúp Pháp hoàng bệ hạ phủi sạch hết quan hệ, sau đó từ chức, quy ẩn núi rừng, đến lúc đó triều đình phải dựa vào ngươi rồi.
Nhị Điều Khang Đạo kinh hãi.- Tả phủ đại nhân? Tội gì phải làm như vậy?
Nhất Điều Kiêm Hà điềm tĩnh đi trả lời.- Ta thân là gia trưởng Đằng thị, lại là thành viên trong hoàng thất, nếu triều đình thật sự một lần nữa đoạt lại được quyền vị, ta tiếp tục lĩnh quốc chính mà nói, không riêng gì không hợp với lễ nghĩa, hơn nữa cũng dễ dàng tự rước họa vào thân. Cho nên nếu nhất định phải từ chức, ta đây dứt khoát đem hết tất cả tội lỗi cũng đều mang đi, như vậy Pháp hoàng bệ hạ và ngươi thoải mái nhiều lắm.
Nhị Điều Khang Đạo vẫn khó chấp nhận.- Nhưng... Nhưng người trong thiên hạ sẽ không tin tưởng hết thảy là do ngươi khăng khăng làm theo ý mình!