Năm đó khi Đại Nguyên tiến binh, chính là gặp phải khốn cảnh quá ít địa điểm thích hợp để đổ bộ, không cách nào không tập trung đại quân hai lần đều theo vịnh Bác Đa tiến công, kết quả hai lần đều nhận lấy thất bại, lần thứ hai lại bị chắn ở ngoài công trình tường đá mà quân Nhật sớm đã chuẩn bị sẵn, dẫn đến bị tổn thất thật lớn.
Một khi đã như vậy, còn không bằng chờ thêm một chút, trước tiên tồn trữ xong tất cả hàng hóa quân tư cần đến đặt tại Cao Ly, sau đó trong tương lai khi tiến binh Cửu Châu đem Phủ Sơn làm căn cứ, đem tất cả quân tư đều tập trung ở nơi đó, sau đó dọc theo bờ biển từ từ tiến binh, cuối cùng mới chiếm lĩnh toàn bộ đảo Cửu Châu, thu hoạch một nơi củng cố đủ sức để đổ bộ. Nếu không, khó tránh khỏi sẽ dẫm vào vết xe đổ mạo hiểm như Đại Nguyên vậy, buộc phải đem đội thuyền và binh lính tập trung ở vịnh Bác Đa eo hẹp mà bị quân Nhật nhân cơ hội này bao vây tiêu diệt.
Không nói không được hai bên suy xét đều rất có đạo lý, cho nên đều tranh chấp không ngừng tại hội nghị quân sự, mà ngay cả bản thân chủ soái Triệu Tùng và thái tử điện hạ, cũng đều còn đang suy nghĩ, chưa có làm ra quyết định được. Tuy nhiên, thời giờ đã một ngày một ngày tới gần, trong lòng thái tử cũng luôn luôn vì thế rối rắm, bất kể như thế nào, phải làm ra một quyết định mới được.
- Hiện tại chúng tôi cũng đang thảo luận khi nào tiến binh cho thỏa đáng, ngươi gần đây vẫn luôn ở Nhật Bổn, ta muốn hỏi qua ý kiến của ngươi, xem ngươi cảm thấy có cách nào tương đối khá hơn không. Suy nghĩ một lát sau, thái tử quyết định dứt khoát tham khảo một chút ý kiến của Chu Phác.
Tiếp theo, nó đem hiện tại thảo luận trong quân nghị có ý kiến khác nhau đều nói cho Chu Phác nghe, sau đó yên lặng chờ đợi cách nhìn của Chu Phác.
Đối với Chu Phác mà nói, gã đương nhiên là hy vọng càng nhanh càng tốt rồi, như vậy mạo hiểm mà gã gặp phải mới được giảm xuống thấp nhất. Tuy nhiên gã cũng biết, gã là không được lấy an toàn bản thân làm lý do đi thuyết phục điện hạ.
- Đại sự quân quốc thần vốn là không có thân phận xen vào, tuy nhiên nếu điện hạ trưng cầu ý kiến của thần, thần cũng chỉ nói ra một số cách nhìn của mình. Gã trước hết tìm cho mình một lối thoát.
- Cứ nói đừng ngại, cho dù nói sai rồi cũng sẽ không có người trách ngươi. Thái tử không kiên nhẫn đi thúc giục.
- Thần cảm thấy ý kiến của hai phe đều có đạo lý, tuy nhiên nhanh chóng tiến binh tương đối xem ra sẽ tốt hơn một chút. Chu Phác thật cẩn thận đi nói.- Còn ý kiến hy vọng chậm trễ tiến binh, sợ hãi chính là sau khi Trường Khi bị phá hư, cũng không đủ bến cảng cho ta dùng, nhưng hiện giờ Nhật Bổn và năm đó đã có khác nhau rất lớn. Năm đó Nhật Bổn và ngoại quốc cũng không có bao nhiêu mậu dịch lui tới, hiện giờ cũng đã mở biển trên trăm năm rồi, lúc trước các nơi từng tiến hành qua mậu dịch với người Tây Dương, cũng có dựng lên bến cảng, cho nên bến cảng trên đảo Cửu Châu thích hợp cho quân ta dùng đã có rất nhiều rồi, sau khi chúng ta lấn chiếm được Cửu Châu, cho dù Cửu Châu tạm thời không dùng được, ta cũng dùng được các bến cảng khác.
- Các bến cảng khác sẽ không bị phá hủy sao? Thái tử hỏi lại.
- Chắc có lẽ không. Chu Phác lắc lắc đầu, có vẻ vô cùng chắc chắn.- Hiện tại cảng Cửu Châu, rất nhiều đều là nắm giữ ở trong tay gia tộc quyền thế địa phương. Chẳng hạn như Tát Ma phiên và Bình Hộ phiên, những phiên này đều có giao tình không tốt với Mạc Phủ, thậm chí có thù hận với nhau, cho nên bọn họ nhất định sẽ vui vẻ muốn được nhìn thấy chúng ta công phạt Mạc Phủ. Tát Ma phiên không nói nữa, bọn họ đã đồng ý hợp tác với chúng ta rồi, đến lúc đó bến cảng của bọn họ sẽ mở ra cho chúng ta. Bình Hộ phiên thì thần lúc trước cũng đã có thương lượng qua rồi, bọn họ rất có phản cảm với Mạc Phủ, thần tin rằng khi khai chiến sẽ thuyết phục được Bình Hộ phiên đứng về phía chúng ta. Lúc trước Bình Hộ chính là bến cảng lớn chuyên thông thương, đủ thỏa mãn cho quân ta dùng tới.
Thái tử mừng rỡ.- Nếu quả thực như thế, vậy thật tốt quá rồi! Xem ra, phụ hoàng phái ngươi đi Nhật Bổn thật là biết nhìn người. Phụ hoàng đây là minh xét ngàn dặm a!
Tiếp theo, nó hưng phấn mà đứng lên, giống như đã vì vậy mà quyết định làm ra quyết tâm gì rồi.
- Ta hỏi ngươi một lần nữa, đại sự quân quốc cũng không phải là trò đùa, nếu như phán đoán sai lầm, chỉ sợ sẽ có không ít tướng sĩ bởi vậy vô tội mà chết... Ngươi xác thực nắm chắc được không, xác định lời nói vừa rồi có khả năng đạt thành?
Theo chất vấn của nó, Chu Phác đột nhiên cảm giác có chút khó thở, áp lực nặng nề như núi đè tới trên người của gã vậy.
Gã cúi đầu xuống, cẩn thận suy tư lại, cân nhắc mình rốt cuộc nắm chắc được bao nhiêu phần, trong lúc nhất thời trên trán cũng xuất hiện mồ hôi.
Dường như trở về cái ngày gã tham dự hội nghị quốc sự vậy, ngày đó gã đã ở trước mặt hoàng thượng để lại một ấn tượng rất tốt, và được ủy thác trọng trách, mà thái tử điện hạ là hoàng đế tương lai, nếu gã cũng ở chỗ điện hạ lưu lại ấn tượng khôn khéo quả cảm mà nói, vậy sau này chẳng phải là bảo vệ được phú quý lâu dài sao?
Qua hồi lâu sau, gã rốt cục gật gật cái đầu thật mạnh.- Bẩm điện hạ, thần không dám lỗ mãng, cho nên không được nói nắm chắc mười phần được, tuy nhiên thần cũng nắm chắc bảy tám phần, đại quân triều đình ta sau khi tiến quân Cửu Châu, Bình Hộ nhất định cho ta dùng, ít nhất sẽ không bị đốt quách cho rồi. Thần nghĩ đến không cần lo lắng về chống cự của Cửu Châu, bởi vì sức mạnh Mạc Phủ vô cùng suy yếu tại Cửu Châu, sẽ không mang đến bao nhiêu trở ngại cho chúng ta đâu.
Trong lòng của gã đương nhiên rõ ràng phân lượng lời nói này, tuy nhiên gã cũng biết gã làm như vậy sẽ lưu lại cái gì ấn tượng cho thái tử điện hạ, gã càng thêm nắm chắc mười phần phán đoán của mình.
Thái độ kiên định của gã, đủ để lây nhiễm thái tử điện hạ rồi, dựa vào vị đại thần vừa mới gấp gáp trở về này, nó rốt cục đã quyết định hạ quyết tâm cuối cùng.
- Tốt lắm, ta đây sẽ triệu tập bọn họ tới, đem quyết định của ta nói cho bọn hắn biết. Ngươi cũng cùng tham gia đi, đem ý kiến mà hôm nay ngươi nói với ta đều nói cho bọn hắn biết, khiến cho mọi người ở trong hội nghị lần này định xong thời giờ tiến binh. Ngoài ra, có chuyện gì cần bọn họ trợ giúp, ngươi cũng sớm nói rõ ràng với bọn họ đi, tránh cho đến lúc đó khi mọi người đánh lên trên Cửu Châu, lại không phối hợp thật tốt.
- Vâng, thưa điện hạ!
Ngay khi Chu Phác và đám người thái tử thương định thời giờ tiến binh cuối cùng, thư dâng lên của Nội Đằng Trung Trọng nói về hiện giờ tình thế tinh tế giữa hai nước cũng được đưa đến trong thành Giang Hộ rồi, vả lại ở bên trong cấp cao Mạc Phủ dẫn phát ra một trận xôn xao thật lớn.
Bên trong biểu điện to lớn sâu thẳm, vài vị Lão trung đang ở Giang Hộ đều bị triệu tập, theo tình huống có mặt của tướng quân Đức Xuyên Gia Quang tham dự thảo luận hiện giờ tình thế càng phát ra nghiêm trọng và đối sách xử lý.