- Cái gì? Tùng Phổ Long Tin bị thái độ của người Hà Lan làm cho hoảng sợ —— những người Hà Lan này, không những không giúp được chuyện gì cho ông ta, ngược lại khuyên ông ta sớm một chút chấp nhận hết thảy điều kiện mà Đại Hán đề xuất, quy hàng Đại Hán.- Qua Trạch Đặc tiên sinh, các ngươi chẳng lẽ đồng ý đi nhìn Cửu Châu rơi vào trong tay của Đại Hán sao?
- Cho dù là rơi vào trong tay của Đại Hán, cũng còn tốt hơn nhiều so với chiến tranh lề mề vẫn cứ kéo dài mãi. Qua Trạch Đặc nhún vai.
- Tiên sinh, chúng ta tới Nhật Bổn là làm chuyện buôn bán, nếu Nhật Bổn vẫn luôn phải chiến tranh mà nói, việc này đối với lợi ích trong chuyện buôn bán của chúng ta là một hậu quả không chịu đựng được.
Từ ngày đó tận mắt nhìn thấy hạm đội Đại Hán, và sau khi đàm phán qua với tướng quân Đại Hán được phái tới Nhật Bổn, Qua Trạch Đặc hiểu được, lần này Đại Hán đã hạ quyết tâm, nhất định phải đánh bại Mạc Phủ Nhật Bổn rồi. Vốn, suy xét theo lợi ích buôn bán của người Hà Lan, y nhất định hẳn là phải ủng hộ chính là Nhật Bổn, giúp đỡ bọn họ chống cự xâm lược của Đại Hán, để tránh Nhật Bổn khuất phục dưới Đại Hán.
Nhưng... Y bây giờ cũng không có sức mạnh đi ủng hộ Nhật Bổn, y mang đến thương thuyền cũng không chống cự nổi hạm đội của Đại Hán. Cũng không trông cậy vào Ba Đạt Duy Á, tuy rằng y hiện tại đã viết báo cáo phái thuyền đưa đến bản bộ công ty Đông Ấn Độ, nhưng y không tin Ba Đạt Duy Á sẽ vì vậy mà đi đến chiến đấu với Đại Hán.
Công ty Đông Ấn Độ đồng thời cũng chịu không nổi hậu quả mất đi hai thị trường lớn như Trung Quốc và Nhật Bổn, hơn nữa, công ty bây giờ đang chiến tranh với người Tây Ban Nha, thật sự cũng không có dư sức đến can thiệp vào trong chiến tranh giữa Đại Hán và Nhật Bổn.
Cho nên, y cảm thấy chỉ đành lui mà tìm cách tiếp theo, hy vọng trận chiến này nhanh chóng chấm dứt, như vậy mậu dịch giữa Hà Lan và hai nước cũng khôi phục lại được bình thường —— Nếu trong chiến tranh Đại Hán đánh trận bất lực, người Hà Lan thậm chí còn đứng ra làm hòa giải, ngồi nhận cảm kích của hai bên.
Đương nhiên, Đại Hán nếu thoải mái đánh bại Nhật Bổn mà nói, vậy thì cũng khiến cho người ta có chút khó chịu, tuy nhiên như vậy cũng chỉ đành không làm được gì rồi.
Tóm lại, Qua Trạch Đặc một chút cũng không có ý muốn can thiệp vào trận chiến tranh này, vì không muốn trong lòng Bình Hộ phiên còn ôm lấy hy vọng, vì không để cho đám người bên mình vô duyên vô cớ sa vào đến trong lốc xoáy chiến tranh, gặp phải mạo hiểm đến sinh mạng, y dứt khoát đoạn tuyệt hy vọng của phiên chủ Bình Hộ, nói cho ông ta biết Hà Lan cũng bất lực.
- Ý của Qua Trạch Đặc tiên sinh là, người Hà Lan không cung cấp được bất cứ trợ giúp gì cho chúng tôi đúng không? Đã im lặng một lát sau, Tùng Phổ Long Tín rốt cuộc hiểu rõ ý của Qua Trạch Đặc.- Các ngươi ngược lại còn đề nghị chúng ta đầu hàng phía giặc Hán đã xâm lược chúng ta?
-...... Đúng vậy, đại nhân, nếu ngài muốn cho rằng lời nói của ta là như vậy. Qua Trạch Đặc do dự một chút, cuối cùng vẫn là hơi có vẻ lúng túng trả lời.- Nhưng xin ngài hãy tin rằng, chúng tôi quả thật cho rằng đây đối với ngài mà nói cũng là một cách giải quyết tốt nhất. Ở trong quan niệm của người Tây Dương chúng tôi, khi giáp mặt với sức mạnh không cách nào chống đỡ được, đầu hàng cũng không có gì là đáng xấu hổ... Tôi nghĩ, bây giờ đối với ngài mà nói, sức mạnh quân sự Đại Hán chỉ sợ là không cách nào chống đỡ, cho nên ngài hẳn là phải vì dân chúng trong thuộc địa mình làm ra một lựa chọn sáng suốt.
- Được rồi, ta biết rồi, các ngươi trở về đi.
Tùng Phổ Long Tín cũng không muốn nhiều lời với bọn họ, phất tay cho y rời khỏi.
Sau khi Thương Trạch Đặc rời khỏi, trong Thiên Thủ các sa vào trong một mảnh yên tĩnh quỷ dị.
Tùng Phổ Long Tín vẫn luôn đang trầm tư, mà đám gia lão không ai dám can đảm nói chuyện —— Thật sự ra bọn họ cũng đều cảm thấy, không cần phải nói thêm gì nữa.
- Còn ai có đề nghị khác không? Đã im lặng một lúc lâu sau, Tùng Phổ Long Tín ngẩng đầu lên hỏi.
- Năm đó chính là Mạc Phủ đã ép chết tổ tiên phiên chủ... Hiện tại cho dù quay giáo một kích, chúng ta cũng là có đạo lý. Một vị gia lão thân phận già nhất đột nhiên nói.
Trong miệng ông ta nói đến tổ tiên phiên chủ kia, chính là Tùng Phổ Cửu Tín phụ thân của Tùng Phổ Long Tín đấy. Lão ở trong trận chiến Quan Nguyên tham dự vào trong Tây quân, kết quả Tây quân chiến bại, sau đó Mạc Phủ mệnh lệnh Tùng Phổ Cửu Tín đi đến Giang Hộ yết kiến tướng quân, kết quả Tùng Phổ Cửu Tín đã bị chết ở trên đường.
Gia lão đột nhiên nhắc tới một đoạn chuyện cũ này, kỳ thật cũng là vì cấp cho phiên chủ một bậc thang, cung cấp cho hành động kế tiếp của Bình Hộ phiên có một cái cớ hợp lý.
Tùng Phổ Long Tín hoàn toàn hiểu được ý của đối phương, cho nên nở nụ cười gượng.
Ông ta tuy rằng cũng không phản đối đầu hàng với Đại Hán, nhưng cho đến cuối cùng cũng không ai đồng ý đứng ra huyết chiến tới cùng với quân đội Đại Hán, lấy thân tuẫn phiên, thật sự cũng làm cho ông ta có chút thổn thức. Nếu ông ta không đồng ý, chỉ sợ ông ta cho dù muốn khiến cho các trọng thần gia lão này đi chống cự, bọn họ cũng sẽ không nghe theo đâu.
- Vậy xem ra chỉ có đầu hàng, chúng ta đã không có đường khác để đi. Sau khi nở nụ cười một lát, ông ta cuối cùng nói ra câu nói mà mọi người đã chờ mong rất lâu kia.
Tuy rằng vẫn không có người nào nói chuyện, nhưng Tùng Phổ Long Tín rõ ràng cảm nhận được người trong sảnh rõ ràng đồng thời nhẹ nhàng thở ra.
Ông ta cũng không màng đến suy nghĩ của những người khác, tiếp tục nói.- Tướng quân Đại Hán bảo ta đi đến Trường Khi yết kiến, ta nếu muốn đầu hàng, vậy dĩ nhiên là phải đi qua bên đó, các ngươi sắp xếp một chút đi, chọn ra vài người cùng ta tiến đến bên đó.
Tuy rằng con đường phía trước gian nguy, quân đội của Đại Hán hung tàn vô tình, nhưng ông ta không dám vi phạm mệnh lệnh của Đại Hán, đành phải tự mình đến Trường Khi.
Đồng thời, như là đã quyết định đầu hàng, Tùng Phổ Long Tín đã cảm thấy ít nhất vẫn là sớm một chút đi đến bên đó, Bình Hộ cách Trường Khi gần như vậy, nói không chừng ông ta còn đoạt được cái cuối cùng, ở trong mắt của quân đội Đại Hán lưu lại một ấn tượng tốt.
Mang theo một chút tâm tư như vậy, trong phiên rất nhanh chuẩn bị kỹ càng cho ông, ông mang theo một số thân tín của mình rời khỏi phiên thành Bình Hộ, xuôi nam xuất phát về hướng Trường Khi.
Ở trên con đường đều là lưu dân, bọn họ mặt mày dơ bẩn bụng ăn không no, vây quanh ở bên cạnh đám người Tùng Phổ Long Tín muốn ăn xin, nhìn thấy cảnh tượng như thế, Tùng Phổ Long Tín thực sự cảm thấy có chút đáng thương. Gần đây bởi vì chiến tranh, rất nhiều lưu dân đều tụ tập tới trong phiên Bình Hộ của ông ta.
Tuy nhiên, ông ta cũng biết trong phiên tồn trữ lương thực có hạn, trợ giúp không được bao nhiêu người, cho nên đành phải cứng rắn nhẫn tâm đi xuyên qua đám người bọn họ, trong lòng cũng đồng ý lời nói của người Hà Lan Qua Trạch Đặc —— trận chiến tranh này vẫn là nhanh chóng chấm dứt cho thỏa đáng, cho dù Đại Hán đánh thắng, cũng tốt hơn so với chiến tranh vẫn cứ kéo dài mãi.