Cổ họng Triệu Tùng vừa khẽ động, muốn nói cái gì đó, nhưng lại không nói nên lời, bởi vì y hiểu rõ thực tế đối phương kia nói rất đúng, kỳ thực y cũng đoán trước.
- Ngươi nói ta cũng hiểu được, nhưng ta tung hoành trong quân nửa đời người, sinh tử gặp qua không ít, đã sớm xem nhạt nhẽo rồi, chính là không bỏ được những huynh đệ này, bọn họ cũng vì nước mà cống hiến nửa đời người, nếu như bị xuất ngũ, cho dù lĩnh được khoản tiền về với ông bà, cũng thực sự quá đáng tiếc. Nếu như… Nếu như bị điều động tới dưới trướng quân khác, đó cũng là cực kỳ nghẹn khuất, nhà người ta nhất định là muốn chiếu cố bộ hạ mình một chút.
Triệu Tùng thở dài.- Tự chúng ta bò lên rồi, nhưng ngươi nói chúng ta về sau sao nhẫn tâm để người phía dưới cứ long đong như vậy saoo? Cho nên… Cho nên ta đã nghĩ thừa cơ hội hiện tại, đề bạt nhiều thêm được mấy người thì hay bấy nhiêu.
- Triệu soái, quân Liêu Đông cải biên, xu thế này phải làm, nhưng cũng tuyệt không phải nói người quân Liêu Đông chúng ta về sau sẽ bị người giẫm dưới chân rồi, những thứ khác không nói, thiên tử vẫn hết sức tín nhiệm và tin tưởng chúng ta. Ngươi xem, Trần địa soái không phải đã được điều động đến kinh thành rồi sao, trở thành đại thần lục quân, cai quản lục quân thiên hạ sao? Đây là bao nhiêu tín nhiệm? Cho dù là phủ Quân Nghị, hiện tại đã có bao nhiêu người là từ quân Liêu Đông ra. Cho nên về sau chẳng sợ quân Liêu Đông bị đánh tan, về sau mọi người vẫn có được chiếu ứng, người quân Liêu Đông chúng ta, chúng quy vẫn có khả năng tiếp tục ra sức vì nước. Nghiêm Quảng lắc đầu.- Bệ hạ nhớ ân tình cũ, hơn nữa ngài ấy đối với mọi người có cảm tình, sẽ không để mọi người thiệt thòi lớn như vậy. Tuy rằng ta không có cách thấu tâm tư bệ hạ, nhưng ta ở phủ Quân Nghị nhiều năm như vậy, coi như đã biết được không ít. Trần đại soái vào kinh thành làm lục quân chỉ là bắt đầu mà thôi, sau này bộ dáng lục quân sẽ đổi.
- Biến thành bộ dạng gì?
Triệu Tùng lập tức hỏi.
- Cụ thể tôi cũng không thể nói được, tuy nhiên đại khái Nội các lục quân cùng phủ Quân Nghị chúng tôi có khả năng sẽ cùng đồng tiến, trở thành cơ cấu cai quản toàn bộ lục quân. Bộ lục quân là cơ cấu bên trong Nội các, nói cho cùng là tham dự đến bên trong Nội các, trợ giúp Nội các và đại thần phụ chính khống chế quân đội, nói khó nghe là riêng biệt ở bên trong Nội các đè người. Trần đại soái tổng quản nhân sự, thăng chức và phân phối tài vụ, phủ Quân Nghị chúng tôi vạch kế sách cùng truyền đạt mệnh lệnh, như thế là đem quân chính và quân lệnh tách ra xa nhau. Nói thật, ý này của bệ hạ tôi vô cùng ủng hộ, trước kia cai quản lục quân thật sự là quyền lực và trách nhiệm thực sự mơ hồ, hơn nữa câu thông giữa Nội các và bên dưới cũng thực sự rất phiền toái, mà ngay cả tôi cũng rất nhiều lần cãi cọ trên chuyện không liên quan đến đánh giặc, bây giờ làm như vậy, thật khiến mọi người thoải mái hơn nhiều, về sau tôi chỉ chuyên tâm gánh vác đánh giặc rồi.
- Quân chính, quân lệnh? Triệu Tùng đọc hai từ này một lúc, tuy rằng nghe vô cùng lạ lẫm và mơ hồ, nhưng y loáng thoáng cảm nhận được ý tứ trong đó.- Vậy… Nghiêm tham nghị, các ngươi đây không phải là phát đạt hay sao? Trước kia các ngươi tuy rằng hiển quý, nhưng nói ra chẳng qua là thư ký bên cạnh bệ hạ… Bây giờ danh chính ngôn thuận thống quản quân đội… Vân vân.
Triệu Tùng đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Quảng.- Bệ hạ đem ngươi điều động lại đây, chẳng phải là nói…?
- Đúng vậy, chính là đem điều tôi lại đây mạ vàng, đương nhiên chúng ta có tiền đồ này, dựa vào đánh hay, đánh để bệ hạ vừa lòng. Nếu như chúng ta đánh hay, Triệu soái mượn công lao này phong hầu cũng dễ dàng, tôi trở về đại khái cũng mượn được công lao này lại tăng một bậc, nói không chừng có khả năng trở thành chủ tọa tham nghị trong phủ Quân Nghị. Tuy rằng vẻ mặt vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong giọng nói Nghiêm Quảng đã không che giấu được vài phần đắc ý.
- Vốn dĩ theo như xuất thân, tôi đánh trận nhiều năm như vậy, cục diện lớn nào cũng đã từng trải qua, từng trải cũng không phải tại người phía dưới. Nếu đánh tiếp thêm một trận này, chỉ sợ đồng liêu bên trong phủ Quân Nghị, công huân sẽ không có người áp đảo tôi, khi đó tôi làm quan tham nghị đứng đầu, chẳng phải là danh chính ngôn thuận sao?
- Ta hiểu… Ta hiểu… Triệu Tùng thì thào tự nói.- Đây há chẳng phải là nói, ngày sau… Ngày sau đại thần lục quân và quan tham nghị đứng đàu phủ Quân Nghị đều là người quân Liêu Đông chúng ta sao?
- Đúng vậy, chính là như vậy, tôi nói, bệ hạ không quên quân Liêu Đông chúng t. Nghiêm Quảng gật đầu nhẹ một cái.- Đánh xong trận này, ngươi được thăng chức, Trần đại soái có mặt mũi, ta cũng lập được công, đến lúc đó bệ hạ để cho chúng ta chấp chương một số chức quan yếu hại của bộ lục quân, những các Tướng quân Nguyên soái nơi khác cho dù ở trong lòng có ý kiến gì, cũng tuyệt không nói nên lời. Mà khi đó… yếu hại đều tại chúng ta trên tay, chẳng lẽ các lão huynh đệ quân Liêu Đông, còn có ai bị bạc đãi sao?
- Thì ra là như vậy… Thì ra là như vậy… Triệu Tùng rốt cục cũng tỉnh ngộ.
- Khó tránh người dọc đường đều đối với ta lạnh lùng như vậy.
- Không được lạnh lùng với ngươi sao? Chúng ta chấp chưởng yếu hại, bản thân vô cùng mẫn cảm, nếu như mỗi ngày bám vào giao tình kia leo trên vậy bên trên sẽ thấy thế nào? Càng không nói ngươi còn dồn tâm huyết muốn tiếp tục ôm đồm… như thế, vừa chấp chưởng yếu hại, vừa muốn âm thầm tiếp tục ôm đồm, ngươi tính để bệ hạ nghĩ như thế nào? Nghiêm Quảng đột nhiên nghiêm mặt lên.- Triệu soái, muốn chiếu cố lão huynh đệ cũng không cần cấp bách nhất thời?
- Ngươi nói rất đúng, đúng là ta không nghĩ rõ ràng được. Triệu Tùng thấp giọng tự nói.- Bây giờ ngươi đã nói vậy, ta trái lại đã rõ ràng… Thánh thượng đối với chúng ta, đó thật đúng là niệm tình cũ. Qquân Liêu Đông chúng ra cho dù về sau tản đi tứ phía, chí ít mọi người còn có tiền đồ để bảo vệ.
- Ngươi nói thật rất đúng. Là ta không nghĩ rõ ràng. Triệu Tùng khẽ thấp giọng nói.- Bây giờ trải qua ngươi nói như vậy, ta thật hiểu rõ ràng… Thánh thượng đối với chúng ta, thật đúng là niệm tình cũ. Quân Liêu Đông chúng ta về sau cho dù tứ phía rồi, ít nhất tất cả mọi người còn có tiền đồ.
- Cho nên chúng ta phải đem chuyện này làm cho tốt, không được phụ một phen hảo ý của bệ hạ đúng không? Cái này ngươi nên hiểu rõ? Ở vị trí như vậy, không riêng gì tôi, Trần đại soái cũng không được cùng người của ngài và phía dưới thể hiện ưu ái riêng, chúng ta đã có được đủ chiếu cố! Triệu soái, tôi nói ngài thấu hiểu một chút, lấy kinh nghiệm và công huân trước kia của ngài, hơn nữa công lao chinh phạt Nhật Bôtn lần này, về sau trong quân, ngoại trừ mấy vị Nguyên soái, còn có ai cùng ngươi tranh phong được đây? Đợi đến khi mấy vị Nguyên soái kia lui về sau, đại thần lục quân này, tôi thấy ngài về sau cũng có cơ hội thế chỗ! Cho nên… Triệu soái ngài bây giờ phải thận trọng từ lời nói tới việc làm, có một số việc không được làm, cũng đừng để bên trên và bên dưới nghĩ ngài lòng dạ riêng quá nặng.