Mà binh Mạc Phủ liền không phải như vậy, bọn họ mặc đều là y phục màu xám đen, ở trong ban đêm bị dung nhập vào bên trong bối cảnh, hoàn toàn nhìn không rõ lắm, lúc cùng nhau xung phong thật không phải quá khẩn thiết, nhưng vào thời điểm đối trận chém giết liền trở thành một nhược điểm lớn, ở trong bóng đêm binh Mạc Phủ chen tới lui sau, có lúc thậm chí vung đao tạo thành ngộ thương, vô duyên vô cớ tăng thêm càng nhiều thương vong cho mình.
Mã Đồng Tể bên trong chém giết chỉ huy bình tĩnh, vẫn luôn mang các quân sĩ mình trực thuộc hướng nơi hiểm nguy nhất, đoạn tuyến áp lực lớn nhất xông giết, bởi vì có đoàn trưởng xung phong liều chết, cho nên mỗi chỗ y tới, người nơi đó liền thanh thế đại chấn, cùng với bộ đội tiếp viện phản kích xông giết, mang tới cho quân địch tổn thương thảm trọng, hơn nữa tự mình y cũng tham gia vào bên trong chém giết, thậm chí còn vung đao giết chết hai tên binh địch.
Sau khi chém giết hồi lâu, thanh thế binh Mạc Phủ đã suy kiệt thật lớn, tiếng hô la cũng càng lúc càng nhỏ, đằng sau cũng không có binh tăng viện mới xông tới nữa, Mã Đồng Tể cảm thấy một cỗ quân địch này đã tới lúc nỏ mạnh hết đà rồi.
- Địch nhân đã không có sức tiếp nữa! Mọi người giữ vững tinh thần, giết cho ta!
Mã Đồng Tể lớn tiếng hô lên.
Tiếp đó, y rút ra quân đao của mình, sau đó nghiêng về phía trái vung chém thật mạnh, quân đao sắc bén lập tức liền lưu lại bụng và trên cổ của binh Mạc Phủ ở bên cạnh này một đường vết cắt vừa dài vừa sâu, huyết quang gần như vào cùng thời khắc đó lóe hiện, sau đó chính là hét thảm một tiếng, một người xiêu xiêu vẹo vẹo cái cổ ngã xuống đất.
Huyết quang tóe ra rơi tung tóe xuống trên mình y, khiến trên mặt y cũng nhuộm không ít vết máu, mùi máu tươi gay mũi rót vào bên trong cái mũi của y. Loại mùi vị này sẽ khiến người không quen ngửi muốn buồn nôn, lập tức thu đao. Mà thời điểm y thu đao, hai tên binh Mạc Phủ bên cạnh cũng huy động thái đao và thế đao trong tay vung chém về phía y.
Mã Đồng Tể nhất thời thu không được thân thể, mắt thấy hai kiện binh khí đó đã quét tới trước mặt của mình, cỗ kình phong bổ tới kia giống như đi trước thổi tới trên mặt y.
- Choang! Tiếng kim thiết giao nhau chợt vang lên, sau đó đốm lửa nhè nhẹ từ chỗ giao nhau của binh khí bắn ra, hai kiện binh khí vung chém tới bị binh sĩ bên cạnh sườn Mã Đồng Tể dùng trường thương gắng sức ngăn đỡ. Còn chưa có đợi bọn họ đâm tới lần nữa, Mã Đồng Tể lại vung đao lên, hung hăng quét về phía đối diện.
Nương theo một tiếng kêu thảm thê lương, một cái tay cụt nắm chặt thái đao rơi rụng tới trên đất, vết máu trên thân Mã Đồng Tể tăng thêm không ít.
Trên mình binh Mạc Phủ bên cạnh cũng bị văng tới máu tươi, mùi máu tươi đặc quánh từ bên trong điên cuồng sực tỉnh, có mấy người dừng lại bước chân và binh khí, ngơ ngác đứng lại nguyên chỗ, nhìn về hướng binh lính Đại Hán bọn họ xông tới. Trong lúc mơ mơ hồ hồ, những binh sĩ Đại Hán mặc áo đỏ trên mình cũng nhuộm đầy máu tươi này, lại thêm vào ánh lửa sau lưng, thoạt nhìn quả thật liền giống như ác quỷ từ bên trong địa ngục đi ra.
Dũng khí cưỡng ép thúc giục, sau khi suy kiệt gần như lập tức liền sẽ biến thành sợ hãi sâu không thấy đáy.
- Oa! Bỗng dưng có một số người rốt cuộc không chịu nổi áp lực như vậy nữa, hoặc vứt bỏ binh khí, hoặc là cầm đao liền hướng phía sau chạy như điên, thậm chí so với tốc độ bọn họ vừa mới xông tới còn phải nhanh hơn.
Mà theo chống cự quyết liệt của bọn người Mã Đồng Tể, binh Mạc Phủ xông vào quân trận Đại Hán chịu phải thương vong thật lớn, trận tuyến lần nữa trở nên vững chắc. Bởi vì lãnh chúa áp bức vô cùng khốc liệt, cùng với duyên cớ tín ngưỡng tôn giáo, ngoại trừ số ít võ sĩ, đại bộ phận túc khinh trưng mộ và nông binh từ nhỏ cũng không ăn đồ mặn, bởi vậy vô cùng gầy bé, về sức lực liền không cách nào so sánh được với quan binh Đại Hán nuôi dưỡng đầy đủ.
Bọn họ duy nhất đủ dựa vào chỉ là hỗn loạn màn đêm mang tới mà thôi, một khi trong màn đêm liều mạng cũng không có cách nào phá hủy quân đội Đại Hán đối diện, dũng khí của bọn họ đã toàn bộ tiêu tán rồi, cái chết của đồng bào không cách nào kích khởi cừu hận của bọn chúng chỉ đành mang tới sợ hãi.
Người chạy trốn ban đầu chỉ có ít ỏi mấy cái, nhưng rất nhanh liền càng lúc càng nhiều, không ít người thẳng thừng chạy trốn bốn phía, chỉ muốn thừa dịp bóng đêm rời khỏi mảnh chiến trường máu tanh này, thậm chí cũng không muốn rút trở về bản đội nghỉ ngơi.
- Đừng chạy nữa! Đừng chạy nữa! Tằng Ngã Cổ Hựu dẫn đội mấy lần hét lớn, muốn thu nạp những bại binh đó.
Bởi vì vừa rồi thân xung phong liều chết trước binh sĩ, trên mình y nhuộm đầy vết máu và tro bụi, rốt cuộc cũng không thấy rõ dáng vẻ vốn có nữa, chỉ có ánh mắt còn bên trong đêm tối lập lòe tỏa sáng.
Thời điểm y dẫn đội xông vào quân trận, y vốn dĩ cho rằng hy sinh của mình và bộ hạ cuối cùng đã mang tới hồi báo, nhưng không ngờ tới quân đội Đại Hán sau khi bị xông phá, không ngờ trong đêm tối còn cứng cỏi như vậy, ngăn đỡ bộ hạ của y từng lần công kích.
Y muốn tiếp tục liều chết, nhưng bất kể y ngăn cản và cưỡng bức thế nào, thậm chí rút ra đao chém giết đào binh, người trước trận chạy trốn vẫn là càng lúc càng nhiều, mắt thấy đã trấn áp không được trận cước rồi.
- Lão trung đại nhân vì sao còn không có mang viện binh tới? Y tức giận tới đầy mặt đỏ bừng, sau đó ngửa mặt lên trời hô to.
Chiếu theo kế sách ban đầu, bởi vì chính diện có hạn, cho nên cần phải luân phiên tấn công, cho nên y trước dẫn đại đội nhân mã xung phong, chỉ cần tạo thành chiến quả, Lão trung Nội Đằng Trung Trọng liền mang người còn lại cũng men theo đường cũ xông lên, tăng viện mình, thuận tiện mở rộng chiến quả, nhưng y đã chém giết như vậy rồi, đằng sau lại không có tiếp viện đi lên, điều này khiến y vô cùng cáu giận.
Người lui bước chạy trốn càng ngày càng nhiều rồi, quân đội mặc áo đỏ lấy bước chân chậm rãi đưa đẩy về phía bên này của y. Y giết đỏ cả mắt cũng mặc kệ những đào binh này rồi, cầm đao lên liền muốn xông tới phía trước, muốn cùng những giặc Hán đáng giận này đồng quy vu tận.
Nhưng người bên cạnh lại kéo y lại.- Thừa hành đại nhân! Hiện giờ giặc Hán thế lớn, chúng ta không cần lấy trứng chọi đá, trước lui lại đi! Về sau lại liều mạng với bọn chúng.
- Về sau còn có cơ hội liều mạng hay sao!
Lời của bọn họ Tằng Ngã Cổ Hựu làm sao chịu nghe liều mạng giẫy dụa muốn xông tới, nhưng người bên cạnh cũng không khuyên nữa, kèm hai bên y liền thoái lui về phía sau.
Cứ như vậy, quân đội Đại Hán một lần nữa đánh lui tấn công của quân Mạc Phủ, đêm nay thành là ác mộng của bao nhiêu người.
Thời điểm lui bước quân đội Đại Hán không còn kiêng kỵ sát thương người phe mình nữa, hỏa pháo của bọn họ lần nữa bắt đầu pháo kích, vốn dĩ binh Mạc Phủ đã chạy trốn bốn phía gặp phải thương vong nghiêm trọng, nhưng không có người nào bận tâm chiến hữu té ngã trên đất rồi, chỉ là tán loạn giống như ruồi bọ không đầu.