- Thiên sứ đến, bọn tôi không đón tiếp được từ xa, thật là hổ thẹn.
Sau đó, gã ngay lập tức đưa tay vào trong ngực, lấy ra một phong thư, sau đó giơ lên cao ngang bằng cổ mình.
- Đại nhân, may mắn được Tả đại nhân trí dũng vẹn toàn, đã đem tin tức thiên sứ giá lâm truyền đạt cho Pháp hoàng bệ hạ, bởi vì bây giờ Pháp hoàng bệ hạ thật sự có nhiều bất tiện, cho nên bệ hạ hạ bút thư, trao quyền ta thay bệ hạ tới đón tiếp đại nhân, hơn nữa chúng ta đàm phán bất cứ nội dung gì, Pháp hoàng bệ hạ sau này cũng sẽ thuận theo thừa nhận.
- Ngài nếu đã là đại thần quan giai cấp bậc cao nhất triều đình, cũng là thân đệ đệ của Pháp hoàng bệ hạ, cho nên hẳn là người duy nhất thay được Pháp hoàng bệ hạ thương lượng cùng đại nhân, danh chính ngôn thuận. Nhị Điều Khang Đạo cũng ở bên nói giúp vào.
- Một khi đã như vậy, việc này không nên chậm trễ, bây giờ mọi người bắt đầu đàm phán, vừa hay ta cũng có ít chuyện cần làm rõ với chư vị. Chu Phác cũng không rối rắm vấn đề này, rất nhanh liền đồng ý xử trí của đối phương.
- Đại nhân, hôm nay ban ngày ngày xuân sáng sủa, bây giờ chạng vạng tối liền gió lạnh hiu hiu, tiết trời thực không tệ. Sảnh đường nơi này có chút nghẹn thở, không biết nếu chúng ta ra ngoài nói chuyện được không? Nhất Điều Kiêm Hà ngược lại không nóng vội, mỉm cười đề nghị với Chu Phác sau đó chỉ chỉ y một chút, lại chỉ Nhị Điều Khang Đạo.
Chu Phác rất nhanh liền hiểu rõ, là bọn họ không có ý định ở đây đàm phán, mà là muốn tiến hành thảo luận bí mật giữa ba người.
Như vậy cũng tốt. Y lập tức gật đầu đồng ý.
- Vậy hết thảy theo ý Tả địa nhân lo liệu đi.
- Mời đi theo ta. Nhị Điều Khang Đạo đi tới bên cạnh Chu Phác - Chùa miếu này tuy rằng nhỏ hẹp, nhưng vẫn có mấy chỗ yên tĩnh.
Sau đó, Chu Phác đi theo Tả Hữu đại nhân đi khỏi sảnh đường, những người còn lại vẫn tiếp tục tiệc rượu, còn cố ý phát ra âm thanh cười vui rất lớn, nhằm để bọn họ càng thêm tự tại đàm phán riêng.
Dọc theo đường mòn bị bao bọc bên trong rừng cây, bọn họ đi lên một đoạn tường cao, sau đó ngồi xuống ghế đá trên tường cao.
Lúc này trời đã vào đêm, bởi vậy xung quanh mờ tối một mảng, chỉ có thái dương hạ sơn còn có vài tia nhá nhem, xem như cho khắp nơi một chút ánh sáng tàn.
Đứng ở trên một đoạn tường cao đắp đất, phóng tầm mắt nhìn những ngọn đèn dầu xa xa trong kinh thành, Nhị Điều Khang Đạo hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy mênh mông.
Hai tháng trước, y cũng chính ở nơi này, cũng mượn cơ hội tiệc rượu đem kế sách của mình nói cho Nhất Điều Kiêm Hà nghe, khi đó y tuy rằng hùng hồn, những thế nào cũng không khả năng nghĩ đến, khoảng chừng hai tháng sau, kế sách của y liền tiến tới mức như vậy, hơn nữa còn nhìn thấy hy vọng thành công. Thấy được là trời cao phù hộ bản thân, vinh quang các vị tổ tiên nhất định giành lại khôi phục được trong tay mình.
- Vừa rồi trước khi tôi đến, thiên sứ đã thương lượng qua với bọn Hữu phủ phải không? Đúng lúc này, Nhất Điều Kiêm Hà bên cạnh gã bắt chuyện với Chu Phác.- Xin hỏi thiên sứ, nếu chúng tôi thực sự mang hai vị bệ hạ rời khỏi kinh thành, có cách nào phái người tới hộ tống chúng tôi đi Cửu Châu không?
- Nếu là các người trước khi chúng tôi tiến binh thoát đi, tại hạ không có cách nào trước đó phái người hộ tống quân chủ quý quốc rời đi. Quan ải Đô Kinh và Cửu Châu ngăn cách, ở giữa cũng không thiếu phiên quốc thân Mạc Phủ tồn tại, thật sự khó với tình hình không bứt dây động rừng phái binh đi trước. Vì để tránh đối phương sinh ra cách nghĩ không thiết thực, Chu Phác thẳng thắn đáp.- Cho nên chỉ đành xin Tả đại nhân tới lúc đó xem xét thời thế, dựa vào sức của mình trốn chạy. Nếu như thừa sơ hở chạy đến Cửu Châu là tốt nhất, nếu không được, thì dứt khoát ẩn nấp ở thôn làng bên trong Đô Kinh, đợi sau khi đại quân triều ta bắc tiến sẽ đầu nhập bên trong chúng tôi.
- Việc kia xem ra cũng chỉ đành mạo hiểm. Nhất Điều Kiêm Hà cười khổ.- Nói chung, bất kể là chạy trốn tới Cửu Châu hay là ẩn nấp, đều phải thử một lần, tuyệt đối không được để người Mạc Phủ kiềm kẹp Pháp hoàng và Thiên hoàng bệ hạ trở lại Quan Đông, nói như vậy sẽ cho mọi người thêm vô số phiền toái.
Ngừng lại một lát gã lại nói.- Đại nhân, đợi sau khi chúng tôi chạy khỏi kinh thành, chúng tôi liền bảo bệ hạ giáng chỉ cầu viện, tuyên bố mọi nơi Đức Xuyên gia là địch triều, thiên hạ cùng tới đánh. Nếu như phiên chủ ven đường đi ai phản kháng cầu viện, tức thì bị xem là địch triều, kính xin Đại Hán không cần thủ hạ lưu tình, phải đánh đau tiêu diệt chúng, để tránh lưu lại hậu họa. Mặt khác, Đại Danh phổ đại và Đại Danh thân phiên của Đức Xuyên gia cũng là người theo nghịch tặc, xin Đại Hán nhất định tiêu diệt giúp, tốt nhất cả thân tín võ sĩ của bọn chúng cũng chém tận giết tuyệt. Công khanh triều đình ta đảm nhận quan địa phương hiệp trợ quân đội Đại Hán điều động tiền lương, trấn thủ địa phương.
Tuy rằng đòi hỏi Đại Hán hạ sát con dân của mình nhìn qua có phần quá phận, nhưng Nhất Điều Kiêm Hà xem ra, đây đúng là cần thiết. Quần thần triều đình sở dĩ bị mất đi quyền lực, cũng là bởi vì quyền thống trị địa phương và của cải đều bị võ gia giữ lại, uy quyền triều đình không cách nào lệnh xuống địa phương, càng không có tài lực vật lực thuyên chuyển, chỉ đành chịu võ gia khắp nơi ức hiếp.
Nếu như sau trận chiến này vẫn là vận mệnh này thì hiển nhiên cái gì cũng sẽ không đổi thay, vất vả như vậy liền hoàn toàn uổng phí. Vì giải quyết vấn đề này, hiển nhiên chỉ đành lệ thuộc người tới đảm nhiệm quan địa phương, khống chế quyền tài phú trong một mảnh đất, mà thế lực địa phương vốn có tốt nhất phải nhổ tận gốc, làm cho bọn chúng không cách nào mang đến tai họa cho triều đình.
- Triều đình quý quốc đã mấy trăm năm tiếp xúc qua chính sự rồi, nhân tài trị chính khẳng định là vô cùng khuyết thiếu, như vậy sẽ mang đến phiền toái hay không? Nghĩ một lát, Chu Phác đưa ra ý kiến của mình.- Nếu như là tiếp tay người địa phương chưa hề có kinh nghiệm, không chỉ không cai quản địa phương tốt, chỉ sợ còn khiến trật tự địa phương đại loạn, ảnh hưởng đến chiến sự.
Hỏi vặn lại cái này, khiến Nhất Điều Kiêm Hà có chút quặn quẹo.
Tuy rằng gã rất muốn phản bác lời của đối phương, thế nhưng gã cũng biết, lời của đối phương thực có lý. Công khanh đã rời xa chính sự lâu rồi, cho dù là thực sự chiếm được cơ hội, tạm thời cũng không chân chính trông coi triều chính, làm không tốt sẽ đưa tới một mảnh hỗn độn.
Nhưng cái gì cũng không làm thì không được, Nhật Bổn cũng không có thi khoa cử, bây giờ cũng không có thành hình giáo dục, được giáo dục chỉ có công gia và võ sĩ, võ gia, cùng với số ít phiên sĩ mà thôi, nếu như công gia không cai quản địa phương, rất có khả năng chính quyền địa phương sẽ rơi vào trong tay phiên sĩ cũ.
- Vậy Đại Hán trước phái một số quan viên tới làm quan chăn dân đi, người trẻ tuổi công gia liền cho những quan viên này thực tập và quan sát sứ, học một thời gian ngắn trị chính, sau đó lại do bọn họ tiếp nhận, đại nhân cảm thấy như thế nào? Suy nghĩ một lát, gã hỏi lại Chu Phác.