- Đây là phán đoán của ta làm đoàn trưởng. Tất Túc điềm tĩnh trả lời.- Đại quân ở ngoài, kiêng kỵ nhất chính là câu nệ kế sách đánh trận trước đó, không biết bởi vì biến hóa cục diện mà biến thông. Không làm được tùy cơ ứng biến còn đánh trận gì nữa? Ta hiện giờ là đoàn trưởng, là quan chỉ huy cao nhất nơi này, ta lý nên chiếu theo cục diện hiện giờ tới suy xét chiến lược sau đó của chúng ta. Trường Khi bên đó tuy rằng còn chưa có truyền tới mệnh lệnh của Triệu soái, nhưng chí ít hiện giờ tin tức truyền tới cũng là nói một mực thuận lợi. Nếu như một mực thuận lợi, vậy bên này tạm thời liền không cần chúng ta liên thủ đánh trận. Chúng ta hà cớ gì còn ở nơi này im lặng chờ đợi, cái gì cũng không làm? Chúng ta hiện giờ chính là hẳn thừa dịp quân địch đang còn tập kết, lập tức tiến binh, đánh bọn chúng một cái trở tay không kịp.
- Đoàn trưởng nói ngược lại cũng có đạo lý, nhưng… Hoàng Xương Quốc vẫn là có chút do dự.
- Hoàng tham nghị, đừng quên… chúng ta là quân Liêu Đông, là quân đầu tiên của Đại Hán a! Hiện giờ huynh đệ đoàn khác đang ở Trường Khi ăn thịt, chúng ta lại ở nơi này nhàn rỗi, đợi là trợ thủ cho người ta. Đây truyền trở về ngươi khiến các huynh đệ Liêu Đông thấy thế nào? Lại khiến người thiên hạ thấy thế nào? Tất Túc đột nhiên cắt đứt lời của Hoàng Xương Quốc.
- Ta không có trách an bài của Triệu soái, Triệu soái là chủ soái một quân, ngài không được có thiên vị, chí ít bền ngoài không được thiên vị. Ngược lại có cơ hội lập công tốt gì ngài vẫn phải trước tiên bày cho các huynh đệ hai đoàn khác. Nhưng chúng ta không được chỉ chịu đựng kết quả như vậy phải không? Chúng ta được một đao một thương đánh ra tự lập công cho mình, tránh ra mặt mũi cho quân Liêu Đông! Ngươi suy nghĩ một chút, chờ Trường Khi đánh xong, sau đó liên thủ đánh trận với bọn họ, và chúng ta hiện giờ chủ động xuất kích, đánh sụp đổ kẻ địch trước mặt và một đường tiến quân đánh tan kẻ địch, hai cái kết quả này, cái nào đối với chúng ta mà nói tốt nhất?
Ngay thời điểm nói tới quân Liêu Đông, Hoàng Xương Quốc rốt cuộc cũng hiểu rõ dụng ý của Tất Túc.
Đúng a, theo chiến sự Liêu Đông dần dần bình định, công lao quân Liêu Đông đã đạt tới đỉnh điểm rồi, nhưng nguy cơ cũng chợt xuất hiện rồi, bởi vì không có đánh trận lớn, cho nên công lao quân Liêu Đông hiện giờ lại cũng không so được với các quân khác. Hiện giờ trên trên dưới dưới trong quân đều có chút vô cùng lo lắng, ngóng trông tìm được cơ hội thật tốt biểu hiện, khiến cho tướng lĩnh một đời mới của quân Liêu Đông có cơ hội chen lên, không đến mức khiến cho địa vị quân Liêu Đông rơi xuống.
Hiện giờ chinh phạt Nhật Bổn chính là cơ hội tốt quân Liêu Đông trông ngóng rất lâu, Tất Túc lại có khả năng thế nào cam lòng làm trợ thủ cho người hai đoàn khác? Một khi phán đoán áp lực đối mặt vịnh Bác Đa bên này không lớn, y liền đánh chủ ý muốn tiến quân thẳng biểu hiện thật tốt võ lực tinh nhuệ quân Liêu Đông.
- Ý của đoàn trưởng, tôi đã hiểu rõ rồi… Đoàn trưởng, kỳ thật xuất thân là quân Liêu Đông, tôi cũng muốn khiến quân Liêu Đông chúng ta giành lấy mặt mũi lớn… Hoàng Xương Quốc nhẹ nhàng thở dài.- Nhưng đoàn trưởng không nên quên, Triệu soái cũng là người xuất thân quân Liêu Đông chúng ta a! Chúng ta nếu như vứt bỏ mặt mũi của Triệu soái, tới lúc đó ngài còn thế nào đối mặt với những người quân khác đây? Chúng ta phải nghĩ vì Triệu soái!
- Tham nghị không cần lo lắng, Triệu soái bảo chúng ta tùy cơ mà động, đây chính là đã để lại đường lui cho chúng ta rồi. Tất Túc đột nhiên cười quỷ dị.- Chúng ta thân là đoàn trực thuộc của Triệu soái, phải cẩn thận thể hội thâm ý của Triệu soái a! Ngươi nghĩ xem, hiện giờ trên bờ đều là người đoàn Liêu Đông chúng ta, chẳng lẽ ý của Triệu soái chỉ là bảo chúng ta ở nơi này hóng gió sao? Chắc chắn sẽ không a!
Những lời này, cũng là làm cho Hoàng Xương Quốc trong lòng sáng ngời.
Đúng vậy a, Triệu soái không rõ ràng thiên vị chúng ta, nhưng Tất Túc y cũng là xuất thân quân Liêu Đông, thế nào sẽ bỏ qua tình nghĩa những huynh đệ cũ này chúng ta mặc kệ? Y nhất định là ngấm ngầm đã làm tính toán vì chúng ta, chỉ là ngoài miệng không chịu nói rõ mà thôi.
Mang theo thấu hiểu như vậy, Hoàng Xương Quốc chân chính động lòng rồi.
- Đoàn trưởng… lời của đoàn trưởng thật cũng cực đúng. Chúng ta thân là quân Liêu Đông, là tuyệt không được rơi lại sau người khác. Mắt thấy quân địch đang tập kết, không quản về mặt mũi hay là thật sự, chúng ta cũng hẳn nên cho bọn họ một chút đả kích, khiến bọn họ không tới mức thuận lợi chiếm cứ chủ động… Y rốt cuộc lỏng miệng.- Như vậy đi, đoàn trưởng nếu như muốn thử thăm dò một chút phòng ngự quân địch, hạ quan cũng là có chút ủng hộ.
Mắt thấy rốt cuộc thuyết phục được vị tham nghị này, trong lòng Tất Túc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vị quan tham nghị này là thân tín của Triệu soái, nếu như không thuyết phục được, tự mình chuyên quyền độc đoán chỉ sợ sau này thoát không khỏi liên can. Hiện giờ có y tới xác nhận, rất nhiều sự tình liền dễ làm rồi.
Tuy rằng y chỉ nói là thử thăm dò, nhưng chỉ cần mở một lỗ hổng, thăm dò biến thành cái dạng gì, liền tùy tiện tự mình tới khống chế.
- Tạ ơn tham nghị! Y khoát tay với Hoàng Xương Quốc, sau đó ra hiệu quan truyền lệnh của mình lại đây.
- Mau chóng bảo những doanh trưởng kia đi tập kết quân đội, quân binh đã lên bờ đều tập kết lại! Nói cho bọn họ giữ vững tinh thần, chúng ta phải đi đánh những binh Mạc Phủ kia rồi! Y lớn tiếng rống to với quan truyền lệnh.- Nói cho bọn chúng biết, trước chính ngọ bọn chúng không tập kết xong bộ đội, ta giẫm đầu bọn chúng vào trong nước biển.
Quan truyền lệnh lập tức xoay người đi truyền lệnh cho những quan quân kia, chỉ chốc lát sau, toàn bộ doanh trại vịnh Bác Đa đều trở nên khẩn trưởng. Theo hô quát của quan quân, không chỉ là quan binh cảnh giới, binh sĩ nghỉ ngơi lều trải các nơi và trên bờ biển cũng bắt đầu tập kết. Từ chỗ cao trông thấy, một dòng chảy màu đỏ bắt đầu hội tụ, cuối cùng tạo thành một mảnh hải dương màu đỏ. Một mảnh biển đỏ theo ánh mặt trời đang chính ngọ rõ ràng vô cùng chói mắt, cho dù số người chỉ có hơn ngàn người, nhưng lại làm cho người ta một loại khí thế kiên cố không phá nổi.
Bọn quan binh bộ hạ tập kết xong về sau, Tất Túc cũng không có chần chừ, lập tức đi tới trước mặt đám người này, đứng ở trên một phiến đá, mắt nhìn xuống đám người đó.
Tuy rằng mặt trời chính ngọ rất độc địa, nhưng gió biển phần phật thổi về phía y, ngược lại mang tới cho y không ít mát lạnh.
- Các anh em binh sĩ quân Liêu Đông, nghe ta đây! Sau khi hắng giọng, y hướng đám đông người kia hô to.- Chúng ta là quân mạnh nhất Đại Hán, nhiều năm nay vẫn luôn ở Liêu Đông chiến đấu, giẫm bằng không biết bao nhiêu kẻ địch, đổi lấy uy danh chúng ta bách chiến bách thắng, cũng chính là dựa vào uy danh này, chúng ta được chọn lựa sang đây, tới tiếp tục đánh giặc cho bệ hạ. Cho nên hôm nay hẳn là lúc chúng ta biểu hiện rồi! Mọi người đều biết, Triệu soái là chủ soái là người xuất thân quân Liêu Đông chúng ta. Trần đại soái chúng ta thì sao? Hiện giờ cũng được bệ hạ triệu hồi kinh thành rồi. Trần đại soái về kinh thành đương nhiên không phải vì dưỡng lão, là phải làm đại thần lục quân. Đại thần lục quân là gì, chúng ngươi hiểu rõ không?