- Người mau chóng đi, đi nói cho bọn họ, không được dừng tay, kế tiếp to gan xông lên, đánh cho tới chết, bắn nát hết hồn vía bọn chúng cho ta! Không nghe thấy mệnh lệnh của ta không được phép thu binh, tuyệt không được khiến cỗ phiên binh này lần nữa tập kết lại thêm phiền phức cho Triệu soái bên đó!
- Vâng! Quan truyền lệnh lập tức thi lễ, nhưng sau đó xoay mình liền rời khỏi bãi đất, cùng với mấy quan truyền lệnh khác cưỡi lên ngựa, nhanh chóng xông tới quân đội Đại Hán nơi xa.
Sau khi bọn quan quân tiếp nhận được mệnh lệnh truy kích, bọn quan binh Đại Hán sớm đã đánh rất hứng khởi gần như đồng thời phát ra hoan hô, sau đó bọn họ lập tức đều tự điều chỉnh, tiếp tục truy đuổi những phiên binh đã tán loạn xung quanh đó.
- Thật đáng tiếc, hiện giờ kỵ binh không có điều đi lên… Nhìn bọn binh sĩ của mình một đường tiến lên truy kích đối với phiên binh, Tất Túc chợt thở dài.- Bằng không một đường này liền như cắt cỏ cũng giảm bớt cho chúng ta bao nhiêu chuyện a.
- Đoàn trưởng nói rất đúng, tuy nhiên sớm hay muộn sẽ có thời điểm kỵ binh cắt cỏ sao? Ha ha ha ha. Vương Xương Quốc cười lớn.
Đang lúc quân đội Đại Hán vịnh Bác Đa cưỡng ép đột phá phiên quân Phúc Cương, vả lại đánh tan chống cự của đối phương, quân đội Đại Hán ở Trường Khi cũng vào sáng sớm hôm đó đổ bộ thành công ngoài thành Trường Khi, vả lại mượn dùng lửa đạn của hải quân xua tan tập kích quấy rối của quân đội Mạc Phủ, đưa bộ đội hơn ngàn người đi lên.
Giống như bố trí của vịnh Bác Đa, bộ đội lên bờ hôm nay cũng là tới từ cùng một đoàn, bọn họ đều là bộ đội thuộc hạ Mã đoàn trưởng Mã Đồng Tể, đoàn thứ ba tạm biên quân chinh Nhật hiện giờ.
Mã Đồng Tể còn hết sức trẻ tuổi, tuy rằng bởi vì duyên cớ hằng năm chinh chiến bên ngoài làn da có chút ngăm đen, nhưng tinh nhuệ cường tráng, góc cạnh ngũ quan rõ ràng, được cho rằng một trong những mỹ nam tử trong quân.
Hơn nữa bởi vì y lại là con trai trưởng nối dõi của quân hầu, cho nên từ trước tới nay đều có được nể trọng và tin cậy của quan trên, lại cộng thêm bản thân y cũng không chịu thua kém, bên trong kiếp sống thây bọc da ngựa mấy năm không ngừng lập công, rất nhanh liền được thăng lên chức vụ đoàn trưởng. Từ nhỏ đã xuân phong đắc ý như vậy, y dĩ nhiên liền dưỡng thành một cỗ khí chất kiêu ngạo, mà theo dẫn đầu của đoàn trưởng như vậy, đoàn của y cũng tự cho rằng mình vô cùng ưu việt, từ phương bắc một đường đánh tới phương nam, chưa bao giờ gặp qua địch thủ, là tinh nhuệ bậc nhất của triều đình.
Trường Khi là phương hướng chủ công của quân đội Đại Hán lần này, mà một đoàn đầu tiên xâm nhập vào Trường Khi chính là bọn họ, bọn họ đối với điều này hoan hô nhảy nhót, cảm thấy đây là tán thành của cấp trên đối với mình, vả lại một lòng muốn trước mặt quân hữu và Triệu soái đánh ra uy phong.
Cho nên vừa lên bờ, bọn họ liền hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang muốn thẳng thừng thẳng tiếp vào trong đất liền, tiếc thay Triệu Tùng hạ mệnh lệnh trói buộc, mới khiến bọn họ ở địa điểm đổ bộ ngoan ngoãn chờ đợi một buổi sáng, tăng cường binh lực đổ bộ.
Vì để tránh cho hỗn loạn về chỉ huy, Triệu Tùng cũng không có lên bờ, mà là lưu lại ở trên Tung Sơn hiệu tiếp tục chỉ huy quân hải lục, bộ đội đổ bộ trải qua một buổi sớm rốt cuộc gần như đặt một đoàn của Mã Đồng Tể ở tiền tuyến, vả lại chiếm lĩnh một mảnh bờ biển lớn.
Quân đội Mạc Phủ xung quanh đã bị xua tan rồi, còn có một toà pháo đài nhỏ nhỏ cũng bị bọn họ công chiếm.
Hơn nữa, trải qua cố gắng của thuyền vận chuyển và bọn binh lính trên bờ, nhiều khẩu đại pháo hình thù các loại, cũng được chuyển tới trên bờ, tiến thêm một bước tăng cường thực lực của bộ đội đổ bộ.
Vốn dĩ Triệu Tùng và Mã Đồng Tể vẫn luôn hi vọng từ Trường Khi hoặc là đất liền sẽ xông lại một cánh quân Mạc Phủ giao chiến với bọn họ, nhưng thời điểm bọn họ đổ bộ, hai bên trừ quấy rầy lẻ tẻ cũng không có bất kỳ động tĩnh nào, giống như cái gì cũng không có nảy sinh qua.
Yên tĩnh quỷ dị như vậy ngược lại hơi chút khiến Triệu Tùng có chút thất vọng, gã đứng ở đầu thuyền, vẫn luôn đang dùng kính viễn vọng quan sát bộ đội bổ độ, và động tĩnh thành Trường Khi, bất tri bất giác nhíu mày.
Trải qua pháo kích và lửa lớn tối qua, hiện giờ ngoài cảng Trường Khi đã hoàn toàn bất động với lúc đầu, dân cư vùng ven biển về cơ bản đã bị phá hủy. Những kiến thúc kiểu Nhật, phong phạm Tây Dương thậm chí kiểu Hán kia, những tường thành bọn dân cư tích cóp mấy chục năm kia, theo lửa đạn mãnh liệt đã đổ sập, bị một loạt giống nhau táng thân ở bên trong chiến hỏa. Phóng mắt nhìn lại, khắp nơi đều là tường đổ, ngói rơi, thế lửa còn đang lan tràn tới trong thành, hiện giờ vẫn chưa có tắt ngắm. Nếu Chu Phác ở trên chiếc thuyền này, y nhất định sẽ cảm giác dáng vẻ cảng Trường Khi như nay cực độ khiếp sợ.
Những hoang tàn bị đạn pháo đánh ra được đó, có một số nơi hiện giờ còn đang cháy, sương khói màu đen hoặc màu xanh bốc lên trên không trung, khiến không trung đều trở nên mờ mịt, cũng khiến hơi nóng cũng dường như thấp xuống không ít.
Triệu Tùng đứng ở đầu mũi thuyền, cái mũi vẫn luôn từ trong gió ngửi được mùi cháy khét trong cảng Trường Khi truyền tới, loại mùi vị khiến người ta buồn nôn này người bình thường ngửi thấy đều cảm thấy khó chịu, nhưng Triệu Tùng lại dường như hồn nhiên không hay biết.
- Triệu soái, quân địch án binh bất động, chúng ta kế tiếp phải làm gì đây?
Đoàn trưởng đoàn thứ hai tạm biên quân chinh Nhật Lê Hoàng Hà bên cạnh thấp giọng hỏi.
Giống với Mã Đồng Tể, y cũng là một trong hậu duệ trong quân Đại Hán, đồng dạng cũng là con trai nối dõi của quân hầu, tương lai là người sắp sửa kế vị, cho nên vẫn luôn rất được tín nhiệm và trọng dụng của quan trên. Thế nhưng so với Mã Đồng Tể, tính cách của y phải kiềm nén rất nhiều, đối với người khác càng thêm khiêm tốn ôn hòa, cực ít cãi nhau với người khác, nhân duyên trong quân phải tốt hơn Mã Đồng Tể nhiều.
Chính vì tính tình y như vậy, cho nên Triệu Tùng cho rằng y càng thêm rõ đại thể coi trọng đại cục, vì thế giao trọng trách tấn công lên bờ trước cho Mã Đồng Tể, tránh cho giữa các bộ đội xảy ra mâu thuẫn, khiến quân tâm nội bộ bất ổn. Mà khiến Triệu Tùng vô cùng khen ngợi chính là, Lê Hoàng Hà thoạt nhìn cũng hiểu rõ dụng ý của gã, cho nên đối với loại an bài này cũng không có bất mãn gì. Căn cứ báo cáo quan tham nghị an bài ở đoàn thứ hai của Triệu Tùng, bên trong đoàn thứ hai, có một số quan quân đối với cách làm bỏ qua bọn họ của Triệu Tùng thực sự có chút bất mãn. Tập thể đòi hỏi đoàn trưởng Lê Hoàng Hà xin chiến với Triệu Tùng, thi hành sức ép, để đoàn thứ hai đảm nhiệm trọng trách trọng yếu hơn. Mà những đòi hỏi này đều bị Lê Hoàng Hà thẳng thừng cự tuyệt, y nói Triệu soái đã gặp phải áp lực rất lớn, không được lại cho ngài thêm phiền toái, vả lại y muốn mọi người tin tưởng Triệu soái, tuyệt sẽ không ủy khuất mọi người.
Lê Hoàng Hà tỏ thái độ như vậy, càng thêm sâu hơn tán thưởng của Triệu Tùng đối với y, cho nên trận này y đối với Lê Hoàng Hà cũng vẻ mặt ôn hòa rất nhiều, đương nhiên nội bộ quân đội coi trọng nhất là tôn ti và giai cấp, phân chia giai cấp trên dưới Triệu Tùng tuyệt sẽ không lơi lỏng.
- Quân địch sợ hãi đó là việc tốt. Triệu Tùng trầm tĩnh trả lời, một chút cũng không có biểu hiện ra lo lắng trong lòng.- Bọn chúng không dám động, đây cũng là tiện chúng ta triển khai và tiến lên. Chuyện rất tốt! Lê đoàn trưởng, ngươi bảo bộ đội của ngươi cũng sửa soạn đi, thời điểm buổi chiều ta cũng điều bọn họ đi lên.
Mắt thấy quân địch đùa không ra trò gian trá gì nữa, Triệu Tùng cũng yên tâm, cho nên chuẩn bị điều một đoàn lưu trong tay mình đi. Đương nhiên bởi vì hạm đội Đại Hán sức vận chuyển có hạn, cho nên hiện giờ Lê Hoàng Hà chỉ có nửa đoàn mà thôi, bộ đội còn lại vẫn đang ở Phủ Sơn chờ đợi đổ bộ.
- Hay lắm! Đa tạ Triệu soái! Lê Hoàng Hà sau khi bất ngờ lập tức mừng rỡ.- Thuộc hạ đây liền đi thông tri bộ hạ chuẩn bị.
- Về phần bộ đội đã lên bờ, liền bảo bọn họ hướng phía bắc đất liền tiến lên đi. Thế nhưng không cần vào thành Trường Khi, trước ngăn cách tới lui giữa bên ngoài với thành Trường Khi. Triệu Tùng tiếp tục thêm vào mệnh lệnh.- Ngươi lên bờ về sau, thẳng tiến hướng tây, cần phải xua đuổi quân Mạc Phủ tập kết xung quanh Trường Khi, khiến Trường Khi cô lập không cứu viện, hiểu chưa?
- Tuân lệnh! Lê Hoàng Hà ngẩng đầu ưỡn ngực, tiếp nhận mệnh lệnh.